Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 150: Chút chuyện nhỏ khi tu luyện
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Phương Hành ở dưới thác nước, nhạy cảm nhận ra dòng nước biến hóa rất nhỏ, đồng thời một cảm giác nguy cơ mãnh liệt từ đỉnh đầu ập tới. Vào lúc này, hắn rống vang một tiếng, cắn chặt răng, sau đó điên cuồng vận chuyển linh khí trong cơ thể, ngay lập tức sau lưng của hắn huyễn hóa ra hai chiếc cánh kim sắc lớn hơn một trượng đột ngột khẽ quạt dưới thác, ngược dòng thác nước phóng lên cao.
Tảng đá ngàn cân ùng ùng gần như rơi xuống trong chớp mắt, thế như trời giáng, lực sánh nghìn cân.
"Thập Vạn Bát Thiên Kiếm, chém cho ta!"
Phương Hành rống to, xông ngược lên thác nước, đôi cánh sau lưng chấn động, thậm chí có luồng kiếm ảnh kim sắc biến ảo xuất hiện. Nếu nhìn kỹ có thể phát hiện, hai cánh sau lưng của hắn cũng là từ vô số kiếm quang kim sắc tạo nên. Hắn tâm niệm vừa động, đã có hơn mười luồng kiếm quang lao ra, tựa như phi kiếm đan xen tung hoành, chém ngược vào đá xanh.
"Vút vút vút!"
Nước chảy bị chém tan, tỏa ra từng đóa từng đóa bọt nước đẹp mắt, kiếm khí kim sắc va chạm với đá xanh, lập tức chém ra từng dấu vết tung hoành trên tảng đá. Nhưng đá xanh t nặng nề, căn bản không thể chém bay mà vẫn ầm ầm đập xuống về phía Phương Hành, Phương Hành cảm giác nguy hiểm đến cực điểm, trái tim đột nhiên thắt lại, hận không thể lập tức né ra. Nhưng hắn lại không làm như vậy, ngược lại lợi dụng một chút thời gian cuối cùng, ngưng tụ toàn bộ linh khí.
"Vút!"
Trên hai cánh kim sắc, lại có một thanh kiếm quang bay lên. Lần này chỉ có một đạo nhưng chân thực lạ thường, phảng phất như một thanh thượng giai phi kiếm thực thụ. Kiếm quang ngược dòng mà lên, mang theo một luồng khí tức vô song.
"Oành…”
Đá xanh rơi xuống, kiếm quang đã chém vào đá xanh ngay khi nó cách Phương Hành chỉ có mười trượng.
Ầm ầm một tiếng nổ vang, đá xanh theo thanh âm nổ thành hai nửa, lướt qua thân thể Phương Hành rơi xuống hồ nước xanh phía dưới rồi nổ tung tạo thành hai cột nước cao hơn mười trượng, đá ở đáy đầm đã vỡ tan thành mảnh nhỏ, có thể thấy được uy lực lớn đến cỡ nào.
Mà vào giờ khắc này Phương Hành cũng đã kiệt sức, đôi cánh kim sắc hoàn toàn biến mất, cả người theo dòng nước té xuống.
"Vèo!"
Ngay lúc này, tiếng ma sát trên không trung vang lên, Kim Ô bay xuống, móng vuốt quắp lấy cánh tay Phương Hành, kéo hắn ra khỏi phạm vi thác nước đổ xuống. Kim Ô cúi đầu nhìn Phương Hành một cái, thở dài nói: "Ngươi làm vậy mà là tu luyện ư, rõ ràng là liều mạng!"
Phương Hành sắc mặt trắng bệch, cười cũng có chút miễn cưỡng: "Ha ha, cái này chính là gan lớn ăn no, nhát gan chết đói đó..."
Kim Ô chép mỏ, không nói gì, nhưng trong lòng cũng có chút bội phục.
Nó mặc dù tu vi không cao, nhưng tính tình rất ngông cuồng, bảy tám năm qua du tẩu tứ vực cũng đã gặp qua đủ dạng nhân vật xuất sắc nhưng nhân vật tầm thường như tên tiểu quỷ lại rất hiếm thấy. Nhất là thấy phương thức tu luyện của hắn, trong lòng lại càng dấy lên một tia mong đợi, có lẽ mình đã tìm được một người chân chính để kết minh, tương lai có thể giúp mình hoàn thành đại sự.
Kim Ô không phải kẻ ngu cũng không thực sự muốn làm tọa kỵ cả đời cho người khác.
Trong khoảng thời gian này ngoan ngoãn sống ở Thanh Vân Tông cũng bởi vì nó biết Bách Thú Tông đã đoán được việc có khả năng nó đã lẻn vào Sở Vực, sợ ra ngoài bị người bắt được mà thôi. Vốn định ẩn núp một thời gian ngắn sau đó chạy trốn, chẳng qua là lúc vừa mới nhen nhóm ý định đó, Phương Hành đã cho nó một bản tu hành bí pháp của Đại Bằng tộc, có thể tăng tốc độ phi hành lên nhiều. Có thứ này, Kim Ô lập tức quyết định tạm thời không trốn nữa, xem xem tiểu quỷ này còn có gì tốt rồi hãy tính tiếp. Tới lúc này, thấy được tiểu quỷ này tu luyện rất khắc khổ, trong lòng nó cũng có chút bội phục.
Mặc dù thực lực tiểu quỷ này bây giờ còn thấp nhưng chỉ cần đợi thêm một thời gian, không chừng thật sự có thể một bước lên mây!
Nó dần dần chuyển từ tâm thái nhất định phải chạy trốn sang tâm thái chuẩn bị nán lại quan sát một phen.
Phương Hành đương nhiên không biết trong lòng Kim Ô suy nghĩ cái gì, hắn đã bắt đầu suy ngẫm kế hoạch tu luyện đầy đủ.
Ba năm, Bạch Thiên Trượng giúp hắn xây dựng căn cơ vững chắc nhất và dạy hắn những đạo lý hữu dụng nhất. Mục tiêu mà người thường cho là căn bản không có hy vọng đạt thành, Phương Hành không thèm để ý, cần phải tự mình nghiên cứu một chút mới được.
Đại Bằng Tà Vương cung cấp huyền quyết, mặc dù người thường cảm thấy nửa năm rất khó luyện thành nhưng Phương Hành cảm thấy có hy vọng rất lớn.
Gan lớn ăn no, nhát gan chết đói, giữa sự sống và cái chết, có tiềm lực rất lớn.
Cũng chính vì vậy, Phương Hành lựa chọn cách này để rèn luyện tu hành của chính mình khi học Thập Vạn Bát Thiên Kiếm.
Pháp quyết này khởi nguồn từ thiên phú thần thông của Đại Bằng nhất tộc, cho nên cũng có ẩn chứa bóng dáng của Đại Bằng tộc. Một khi vận chuyển, sau lưng sẽ hiển hóa hai kim dực, đối với Đại Bằng Yêu tộc, lấy vũ làm kiếm có thể thôi động huyền pháp này lên đến cực mạnh. Nhưng đối với Phương Hành, bởi vì kim dực đều do linh khí biến ảo mà thành nên sẽ khó khăn hơn rất nhiều, phải ảo hóa linh khí đạt tới hiệu quả chân chính của kiếm khí.
Tuy nhiên cũng may, Phương Hành ngưng luyện linh khí, tuy chỉ là Linh Động lục trọng nhưng lại tốt hơn so với một số tu hành giả Linh Động cửu trọng, cho nên hắn biến ảo kim dực vốn vô cùng chân thật, coi như là trời sinh đã chiếm lợi được nhiều hơn người khác. Hơn nữa loại phương pháp tu luyện như muốn lấy mạng người này, trong lúc nguy cấp sống hay chết, tu sĩ dễ dàng phát huy thần niệm đến mức tận cùng, thúc đẩy pháp quyết giúp bọn họ làm ít mà ăn nhiều.
Lần đầu tiên dùng loại phương pháp tu luyện này, mặc dù thành công, song thoáng cái đã tiêu hao hết linh khí của Phương Hành. Hắn xếp bằng ngồi xuống, uống vài hớp linh tửu, bổ sung linh khí cho mình, đợi đến linh khí khôi phục kha khá rồi, lần nữa tiến hành rèn luyện. Kim Ô thấy bộ dáng của hắn, trong bụng cũng tự có chút bội phục bắt đầu phối hợp, hoàn toàn nghe theo Phương Hành ra lệnh làm việc.
Cứ như vậy ngày qua ngày, Phương Hành tu luyện kéo dài, từ một khối đá lớn ngàn cân lại đến hai khối đá lớn ngàn cân rồi đến năm khối đá lớn ngàn cân. Mỗi ngày cố định tu luyện ba canh giờ, tập đủ rồi thì trở về Tiềm Long cốc ngủ, tỉnh dậy lại tới tu luyện tiếp. Nguy hiểm gặp phải đương nhiên cũng nhiều, có vài lần Phương Hành không cách nào chém nát cự thạch từ trên trời giáng xuống, bị nện thẳng vào đầm nước nhưng hắn đã chuẩn bị linh dược từ trước, hơn nữa khí lực cường kiện, khôi phục cũng cực nhanh.
Dưới cường độ rèn luyện như thế, tu vi của hắn cũng tăng trưởng rất nhanh, đã đạt đến Linh Động lục trọng đại viên mãn.
Trong mắt người khác, tốc độ này của hắn tất nhiên là bình thường, nhất là dưới tình huống tài nguyên tiêu hao vượt qua người thường gần gấp mười lần mới tăng lên chút tu vi như vậy, thật sự làm người nghe kinh sợ, chậm đến mức làm cho người ta đau xót. Thế nhưng trong lòng Phương Hành lại hiểu rõ ràng, với yêu cầu nghiêm khắc về linh khí của hắn, có thể khiến tu vi tăng lên nhanh như vậy đã là chuyện vô cùng hiếm thấy.
Cũng may là hiện tại hắn có tiền nên mới có thể chống đỡ được với mức tiêu hao như vậy, chỉ riêng chuyện ở Loạn Hoang Sơn, hắn đã đạt được gần ngàn gốc Mộng Hồn Thảo, một viên yêu đan thất giai thuộc tính hỏa, một viên yêu đan cửu giai thuộc tính thổ. Khi các đệ tử Đoán Chân Cốc thu được tài nguyên, lúc phân chia sau cùng cũng đưa cho hắn một phần. Sau đó đạo môn lại cho ban thưởng thêm đối với thập đại đệ tử biểu hiện xuất sắc trong hành trình Loạn Hoang Sơn, đương nhiên cũng không thiếu được một phần của hắn, ước chừng một trăm viên linh thạch trung phẩm cộng thêm các loại đan dược cũng được đưa đến Tiềm Long cốc.
Những thứ này đều là tài nguyên đích thực, đều là thứ mà người tu hành coi trọng nhất. Có nó việc tu hành sẽ đơn giản, không có nó thì tu hành khó như lên trời. Mà Phương Hành giờ đây chẳng những dư dả tài nguyên tu hành mà còn có Yêu Tộc Huyền Quyết lấy được từ Đại Bằng Tà Vương, lại thêm liều mạng khắc khổ tu luyện, thực lực không tăng mới là kỳ quái.
Trong khoảng thời gian này, Tiểu Man cũng thật sự không bị Thanh Điểu trưởng lão cấm túc, ngược lại thường xuyên đến thăm hắn. Thái độ của Thanh Điểu trưởng lão đối với Tiểu Man dường như đã lơi lỏng rất nhiều, Tiểu Man trước kia, trừ bế quan tu luyện ra thì lúc nào cũng đi theo bên cạnh Thanh Điểu trưởng lão, thường xuyên ra ngoài tới thăm hỏi một nam đệ tử giống thế này căn bản là chuyện không thể nào.
Trải qua một phen tìm hiểu rõ ràng, Phương Hành cũng không khỏi cảm thán, hiện tại Tiểu Man tiến bộ thật sự rất lớn, không chỉ có Linh Động lục trọng tu vi giống lúc trước mà thành tựu cũng đã tương đối lão luyện.
Thành tựu đan pháp càng cao, đẳng cấp của đan dược được luyện ra cũng càng cao, tỷ lệ thành công cũng càng lớn. Khi biết được hiện tại Tiểu Man đã chuẩn bị bắt đầu luyện Linh Động thất trọng Phá Giai Đan, chẳng qua là thủ pháp còn chưa thành thục, Thanh Điểu trưởng lão không nỡ để cho nàng thật sự luyện nó. Phương Hành cũng thoải mái bày toàn bộ tài nguyên ra trước mặt Tiểu Man, phong thái thiếu gia hiển lộ không thể nghi ngờ.
"Luyện! Không sao cả, cứ luyện đi! Thiếu gia rất nhiều tài nguyên, cứ việc cầm đi tập luyện. Dù cho ngươi luyện hư mười lò, chỉ cần một lò thành công là được. Ta đang chờ dùng Phá Giai Đan, ngươi đừng sợ lãng phí, tốc độ nhanh là được!"
Lần này, ngay cả Tiểu Man cũng sợ ngây người.
Ở trong quan niệm của nàng, Thanh Điểu trưởng lão cùng với các sư tỷ muội vẫn luôn dạy nàng một đạo lý. Đó chính là đệ tử tông môn bình thường sinh sống vô cùng khổ. Nàng có thể có điều kiện tốt như hiện tại, đơn giản là bởi vì sư tôn sủng ái nàng mới ban thưởng tài nguyên cho nàng, để nàng có thể không lo thiếu tài nguyên mà tu luyện thẳng tới Linh Động lục trọng, còn học xong cả đan pháp bậc cao.
Cũng chính bởi vì suy nghĩ này, khi đến thăm Phương Hành những lần trước, nàng luôn âm thầm cầm cho hắn một chút Yêu Linh Đan cao cấp nhưng bây giờ nhìn lại, thiếu gia nhà mình có vẻ không nghèo như mình nghĩ.
Tiểu Man cũng không khách sáo, đối với nàng và Phương Hành, về cơ bản hai người không hề có khái niệm khách sáo hay không. Nàng vui vẻ thẳng tay lấy năm mươi gốc Mộng Hồn Thảo và ba trăm viên linh thạch trung phẩm đi. Có những thứ này, nàng có thể mua đủ nguyên liệu để luyện chế năm lò Linh Động thất trọng Phá Giai Đan, chẳng còn lo âu gì nữa rỗi tay đi luyện chế thử.
Mà từ trong miệng Tiểu Man, Phương Hành cũng được biết, Hứa Linh Vân quả nhiên được Thanh Điểu trưởng lão ban cho ba viên Yêu Linh Đan thượng phẩm cửu giai. Hơn nữa còn dùng linh lực của chính mình giúp nàng ta luyện hóa, hiện tại tu vi của nàng ta đã đạt đến Linh Động cửu trọng, lại tu luyện Thanh Viêm Đoán Chân Quyết đã được Bạch Thiên Trượng trưởng lão sửa đổi. Lúc này, nàng ta đang bế quan để tôi luyện cho linh khí của bản thân càng thêm tinh thuần.
"Đúng rồi, thiếu gia, sư tôn ngầm ra lệnh cho nô tỳ hỏi thăm xem Bạch sư thúc tổ truyền cho thiếu gia pháp quyết gì, thiếu gia có cách nào ứng đối hay không?"
Trước khi đi, Tiểu Man chợt nhớ tới một chuyện, có chút lo lắng nói cho Phương Hành.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook