Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 154: Khách quý đến từ Phù Diêu Cung
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Cùng với từng mệnh lệnh do Thanh Vân Tông Tông chủ Trần Huyền Hoa ban xuống, Thanh Vân Tông ngày thường vốn khá thanh tĩnh đột nhiên ai nấy đều tất bật, tất cả đệ tử đều dựa theo diễn tập trong nửa năm qua, bắt đầu công việc của mình đâu vào đấy, trong khoảng thời gian một nén hương ngắn ngủi, khắp nơi trong Thanh Vân Tông đã bài biện linh thảo bảo hương, khói bay nghi ngút, trông cực kì sang trọng.
"Ba vị trưởng lão Trần, Lục, Hoàng, các ngươi mau đến nơi xa vạn dặm, chuẩn bị vân giá, sau khi tiếp đón khách quý thì đi trước dẫn đường!"
"Dạ, Tông chủ!"
Trần Huyền Hoa hạ lệnh, lập tức có ba vị trưởng lão Trúc Cơ kỳ tuân lệnh bay đi.
Ba vị trưởng lão Trần, Lục, Hoàng chính là những người dẫn đường cho Phương Hành thuở mới bái nhập nội môn, đều là Trúc Cơ sơ kỳ, thân phận cao quý, chỉ dưới tứ đại truyền pháp trưởng lão, nhưng đối với khách quý, rõ ràng là bọn họ chỉ có tư cách làm người dẫn đường mà thôi.
"Hai vị trưởng lão Như Cuồng, Bảo Nghiễn, hai người các ngươi đến nơi xa ba ngàn dặm, nghênh đón khách quý, chịu trách nhiệm hộ pháp!"
"Dạ, Tông chủ!"
Thiết Như Cuồng cùng Thư Văn cốc trưởng lão tuân lệnh, cũng tự mình đạp mây bay đi.
"Hai vị trưởng lão Thanh Điểu, Sơn Hà , hai người các ngươi đến nơi xa ngàn dặm, tiếp đón khách quý, mời đan trà, dâng linh quả, đón khách quý nghỉ ngơi!"
"Dạ, Tông chủ!"
Hai vị truyền pháp trưởng lão của Tê Hà cốc và Sơn Hà cốc cũng tuân lệnh rồi đi.
Mặc dù chức trách của bọn họ đều là nghênh đón khách quý, nhưng chẳng hề có cảm giác bị coi thường, mà ngược lại hơi có cảm giác tự hào.
"Các đệ tử Thanh Vân Tông còn lại, tất cả theo ta đến sơn môn, đợi khách quý giá lâm để hành cổ lễ, diễn tiên nhạc..."
Một vị khách quý từ Phù Diêu Cung trực tiếp khiến cho cả Thanh Vân Tông trở nên náo loạn.
Bấy giờ Phương Hành bị nhốt bế quan ở Tiềm Long cốc cũng nhịn không được nữa, chạy từ trong cốc ra. Hai tên ngoại môn có danh nghĩa canh chừng hắn, bị hắn trực tiếp một cước đá văng sang một bên, nào dám đụng tới hắn? Nhưng mà Phương Hành cũng không nghênh ngang hiện thân trước mặt người khác, mà đến nơi có tầm nhìn tương đối rõ trên Phi Thạch Phong, quan sát cảnh náo nhiệt ở sơn môn từ xa.
Khoảng nửa canh giờ sau, trên bầu trời phía đông bắc, một giá ngọc liễn quý phái hơn người bay lướt trên trời cao, ngọc liễn này dài chừng ba trượng, rộng một trượng rưỡi, chạm khắc những con chữ tinh xảo và cầu kì, thậm chí tất cả các chữ đều nối liền với nhau, tạo thành từng nét hoa văn tuyệt đẹp, vừa sang trọng vừa cực kì tinh tế. Ở phía trước ngọc liễn, mười tám vị hoàng cân lực sĩ bay đầu dẫn đường, bên cạnh có mười hai tiểu nha hoàn xinh đẹp, gương mặt lanh lẹ tháp tùng theo, còn có vài bà lão nhìn không biết được tu vi là gì đi chậm rãi theo sau liễn.
Ba vị trưởng lão Thanh Vân Tông Trần, Lục, Hoàng, chỉ có thể đi theo sau cách xa trăm trượng với nét mặt trịnh trọng, còn tứ đại truyền pháp trưởng lão cũng chỉ có thể theo sau mấy vị bà lão, dường như ngay cả với thân phận của họ cũng thể đến gần ngọc liễn.
Ngọc liễn bay đến Thanh Vân Tông còn chưa được ngàn trượng, Tông chủ Trần Huyền Hoa đã đạp mây bay lên, nghênh đón từ xa, chắp tay thi lễ, cao giọng nói: "Thanh Vân Tông Tông chủ Trần Huyền Hoa, cung đón bảo giá của Tứ công chúa Phù Diêu Cung..."
Ngọc liễn ngừng lại, trong liễn có một giọng nói hờ hững truyền ra: "Tông chủ khách khí rồi!"
Trần Huyền Hoa vội nói: "Tứ công chúa giá lâm, chính là việc trọng đại của Thanh Vân Tông, Huyền Hoa hết lòng tiếp đãi âu cũng chỉ là chuyện phải làm, nào xứng với hai chữ ‘khách khí’, xin công chúa hãy thu lời, chớ dọa chết tiểu nhân. Hiện trong tông đã xây một tòa hành cung Ngọc Cơ Điện, sau khi xây xong, chưa từng có ai ở qua, mời công chúa dời bước đến hành cung nghỉ ngơi, nếu có thiếu xót, Huyền Hoa xin được lượng thứ..."
"Như vậy cũng được, mời Tông chủ dẫn đường!"
Người bên trong ngọc liễn nhẹ nhàng mở miệng.
Trần Huyền Hoa bấy giờ thi lễ thêm lần nữa, rồi đi trước dẫn đường.
Ngọc liễn từ từ hạ xuống theo vân giá của Trần Huyền Hoa, lơ lửng ở trước sơn môn, những đệ tử nội môn Thanh Vân Tông sớm đã chuẩn bị kỹ càng, thấy ngọc liễn đáp xuống, lập tức thổi sáo khảy đàn, khua trống, gõ kèn, tấu lên khúc tiên nhạc đón khách du dương êm tai, còn linh cầm tiên hạc sớm được huấn luyện nhịp nhàng nhảy múa trước ngọc liễn, một cảnh tượng lung linh sang trọng, sơn môn Thanh Vân Tông trông như tiên cảnh.
"Tông chủ, lần này Huyên Tứ đến, đi đường mỏi mệt, cũng không cần khách sáo như thế đâu!"
Giọng nói uyển chuyển trong ngọc liễn lại vang lên, tuy nói rằng khách sáo, nhưng hình như hơi có ý cười chê.
Trần Huyền Hoa đỏ mặt, lập tức hiểu được, lễ đón khách do mình chuẩn bị không vừa ý người ta, vội vàng vung tay lên, các đệ tử trình diễn tiên nhạc liền thu hồi nhạc khí, có người nọ bước ra, dắt linh cầm tiên hạc đang nhảy múa đi.
Sơn môn yên lặng như tờ, lúc này ngọc liễn mới tiến vào sơn môn, bấy giờ, một bà lão đi ở phía sau ngọc liễn phất tay áo, tức thì thu lại mười mấy hoàng cân lực sĩ và bọn nha hoàn theo trước ngọc liễn, mọi người lúc này mới nhận ra, hoàng cân lực sĩ trông rất sống động kia thì ra chỉ là hoá thân từ những tấm vải vàng thêu đầy ký hiệu, những tiểu nha hoàn nọ, cũng chỉ là người giấy mà thôi.
Ngọc liễn bay chậm rãi, không đáp xuống đất, theo Trần Huyền Hoa bay thẳng lên Thanh Vân chủ phong, tại đỉnh núi, có một tòa cung điện mới toanh rộng lớn, còn khí phái, cao quý hơn những tòa cung điện hiện có của Thanh Vân Tông, vị trí cũng là cao nhất, cửa lớn lúc này đóng chặt, cửa sổ xhung quanh cung điện cũng được khép lại bằng bí pháp, tựa như bên trong giấu bảo vật vậy.
Thế nhưng trên thực tế, dùng nhiều bí pháp như vậy, cũng chỉ để phòng ngừa bụi bẩn và côn trùng bay vào mà thôi.
Đến trước điện, Trần Huyền Hoa đích thân tiến lên mở cửa điện, tức thì nhìn thấy những món đồ lộng lẫy trong điện, chẳng biết đã bày biện biết bao nhiêu món đồ trị giá cao chót vót bên trong đó, đó đều là những món Thanh Vân Tông thu thập trong mấy ngàn năm qua, sự bố trí này, ngay cả hai vị bào lão bên cạnh ngọc liễn cũng kiềm không được nhẹ nhàng gật đầu, nhìn nhau mỉm cười, như là đang nói, Thanh Vân Tông quả nhiên là có lòng tiếp đãi.
"Con mẹ nó, trong cung điện này bày bao nhiêu món tốt..."
Phía xa xa trên ngọn núi, Phương Hành tặc lưỡi nói.
Kim Ô cũng chảy nước miếng, bảo: "Nếu có thể đi vào cướp sạch một phen thì tốt biết mấy!"
"Cũng chỉ được vậy thôi!" Phương Hành khinh bỉ nhìn hắn một cái.
Kim Ô trợn mắt nói: "Ngươi giỏi giang vậy thì đôi mắt sáng rực kia là sao?"
Phương Hành nói: "Ta đang suy nghĩ, cướp sạch cung điện này không bằng bắt trói người trong ngọc liễn lại, nàng ta nhất định có tiền!"
Kim Ô không nói nên lời, bảo: "Với tu vi của hai ta, vừa mới lại gần đã tan thành tro bụi rồi, còn bắt cóc à... phải nghĩ thực tế một chút!"
Phương Hành nói: "Cái này gọi là lòng có chí lớn, ngươi thì biết cái gì!"
Cung điện lúc bấy giờ - trước Ngọc Cơ Điện, tấm màn trước ngọc liễn được vén lên, đi từ phía trên xuống là một cô gái dáng người yểu điệu, trên mặt phủ một khăn lụa màu trắng, người đeo ngọc bội, cao quý đến nỗi không thể dùng từ diễn tả, thấy nàng ta bước ra khỏi ngọc liễn, Trần Huyền Hoa vội vàng cúi đầu, không dám nhìn nàng ta, nàng ta nhẹ nhàng gật đầu với Trần Huyền Hoa, cũng chẳng quan tâm hắn nhìn thấy hay không, rồi đi vào trong điện.
Những bà lão theo sau bước lên, một người trong đó dừng lại, thu ngọc liễn vào trong túi trữ vật, mỉm cười với Trần Huyền Hoa nói: "Chủ thượng nhà ta đi đường mệt nhọc, cũng không phải cố ý lạnh lùng với Tông chủ, xin hãy thứ tội!"
Trần Huyền Hoa vội nói: "Tiểu nhân không dám!"
Bà lão cười bảo: "Chúng ta từ phương xa đến Thanh Vân Tông, là chúng ta đã làm phiền rồi, Tông chủ thiết đãi khách khí như thế, trên thực tế, chúng ta đến Sở Vực là có chuyện muốn nhờ!" Ngưng một chút, bèn nói tiếp: "Đại Cung Chủ muốn tạo một món thần khí, Nam Chiêm Phương Thốn Đồ, cần tất cả bản đồ phân bố của sông núi u cốc thành trấn trong phạm vi một trăm ngàn dặm xung quanh Thanh Vân Tông, chẳng hay Tông chủ có thể hỗ trợ không?"
"Bản đồ sao?"
Trần Huyền Hoa giật mình, hắn sớm đã biết người Phù Diêu Cung đến đây không phải là do rảnh rỗi ra ngoài đi dạo, tất nhiên là có việc rồi, nhưng mà chẳng ngờ tới, thứ bọn họ muốn lại là bản đồ, thế nhưng cũng không dám hỏi nhiều, trực tiếp đồng ý: "Nếu Phù Diêu Cung đã có lệnh, vậy thì Huyền Hoa sẽ phân phó ra lệnh, đo lường kĩ lưỡng toàn bộ địa thế sông núi trong phạm vi một trăm ngàn dặm không sai một ly, xin dâng lên Tứ công chúa..."
Bà lão khẽ gật đầu, mỉm cười nói: "Phù Diêu Cung chúng ta cũng không phải là vương thất, chớ gọi chủ thượng nhà ta là công chúa, trực tiếp xưng Huyên Tứ Nương là được rồi, quan trọng là tấm bản đồ, thời gian ba tháng đủ để làm chứ?"
Trần Huyền Hoa tính một hồi, nói: "Hẳn là đủ!"
Bà lão gật đầu, xem ra là khá hài lòng, nói: "Thế thì tốt lắm, làm phiền Tông chủ rồi!"
Thấy bà ta muốn rời đi, Trần Huyền Hoa vội vàng nói: "Không biết bà bà xưng hô như thế nào?"
Bà lão cười cười, nói: "Ngươi gọi ta là Tiền bà bà là được, sau này nếu có chuyện gì, không tiện hỏi chủ thượng, có thể đến tìm ta!"
Trần Huyền Hoa đồng ý, nói: "Huyền Hoa đã chuẩn bị một bữa tiệc tối, chẳng hay công chúa... Huyên Tứ Nương nàng..."
Bà lão cười bảo: "Nếu đã Tông chủ đã có lòng, chủ thượng cũng sẽ không cự tuyệt đâu, Tông chủ cứ chủ bị là được!"
Trần Huyền Hoa thở phào nhẹ nhõm, bèn nói: "Vậy xin mời Tứ Nương nghỉ ngơi trước, Huyền Hoa chuẩn bị thỏa đáng xong, sẽ đến thỉnh giá sau!"
Dứt lời, liền cáo lui rời đi và cho chúng đệ tử giải tán.
Lại còn ban xuống pháp chỉ, ra lệnh chúng đệ tử trong khoảng thời gian này, không được gây chuyện, không được quậy phá, nếu làm phật lòng khách quý, thì sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.
Đêm xuống, trong chánh điện Thanh Vân Tông, linh quả tiên tửu đều được sắp xếp thỏa đáng, tất cả đều là thượng phẩm mà ngày thường Tông chủ và tứ đại truyền pháp trưởng lão cũng không nỡ dùng, sau đó Tông chủ Trần Huyền Hoa trở lại chủ phong, cách cánh đại môn mời Phù Diêu Cung Huyên Tứ Nương dự tiệc. Người trong điện cũng không kéo dài quá lâu, chẳng lâu sau, mấy vị bà lão ra mở cửa điện, Huyên Tứ Nương đổi sang bộ váy tím, tha thướt bước ra cửa.
Tầm cỡ của buổi yến tiệc này quá cao, chỉ có Tông chủ Trần Huyền Hoa và tứ đại truyền pháp trưởng lão mới có tư cách tham dự, sau khi ngồi xuống, năm vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ đều nơm nớp lo sợ, e dè cung kính, trong lúc nói chuyện, không trông chờ lập công, chỉ mong bình an vô sự, nên cũng tỏ ra ít nói kiệm lời, không khí rất trầm lặng, Huyên Tứ Nương nọ, linh quả cũng không ăn, tiên tửu cũng chẳng uống, cũng không nói lời nào, tựa như tượng gỗ vậy.
Tông chủ Trần Huyền Hoa cảm thấy hơi lúng túng, cười nói: "Tuy rằng Thanh Vân Tông không có thiên kiêu, nhưng cũng có vài đồ nhi, thiên tư cũng được lắm, khách quý giá lâm, Thanh Vân Tông quê mùa không có gì chiêu đãi, nên gọi bọn họ đến, mỗi người thi triển tuyệt học, giúp vui cho nương nương được chăng?"
Huyên Tứ Nương vẫn không có phản ứng gì, bào lão ngồi bên dưới gật đầu thay nàng ta, nói: "Được đó!"
Trần Huyền Hoa khẽ gật đầu với bốn vị truyền pháp trưởng lão, ý bảo có thể triển khai việc chuẩn bị từ trước rồi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook