Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 159: Buổi diễn võ trong môn
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Các bà lão Phù Diêu Cung cũng không kiểm tra quá lâu, chẳng mấy chốc đã trở lại Phù Diêu Cung bẩm báo với Huyên Tứ Nương: “Đã lục soát khắp trên dưới Thanh Vân Tông, đều không thấy người khả nghi, cũng không thấy khí tức của Hồng Thiên Vô Lượng Quyết. Chỉ là dường như Tông môn này có hai vị Thái thượng trưởng lão Kim Đan cảnh đang bế tử quan. Chúng ta cần tính toán cẩn thận, tốt nhất là xin gặp mặt mới có thể chắc được có phải là người ta muốn tìm hay không”
Huyên Tứ Nương lắc đầu, nói: “Không cần. Người ta bế tử quan, chúng ta mạo muội phá quan, dù cho có hy vọng kết thành Nguyên Anh cũng sẽ bị cắt đứt hy vọng, điều này quá bất kính. Chuyện này thôi đi, dù sao lần này chúng ta cũng chú ý vào Nam Chiêm Phương Thốn Đồ là chính. Trí giả Thần Cơ Cung bói toán thiên cơ, nói cửu quan sắp tới có dị động, có thể sẽ có truyền thừa được ban tới Nam Chiêm. Chỉ cần chúng ta có tấm Nam Chiêm Phương Thốn Đồ này, bất kể là cửu quan sẽ ban truyền thừa xuống đâu, Phù Diêu Cung chúng ta cũng có thể chiếm lấy cơ hội đầu, không thể vì nhỏ mất lớn!”
“A, môn phái nhỏ bé thế này, làm sao có hy vọng kết thành Nguyên Anh cơ chứ. Thế nhưng chủ thượng có thiện tâm, cũng đành thôi vậy!” - Tiền bà bà cười nói, có chút xem thường, nhưng vẫn là vâng theo mệnh lệnh của Huyên Tứ Nương.
Chuyện về buổi diễn võ của Thanh Vân Tông, rất nhanh đã truyền đi khắp tông môn. Tông chủ đã từng nói các đệ tử giành được mười vị trí đầu bảng trong buổi diễn võ đều sẽ nhận được tài nguyên dồi dào. Nhất là người đứng đầu, sẽ được khách quý của Phù Diêu Cung ban thưởng một viên Trúc Cơ Đan.
Tin tức vừa truyền ra, các đệ tử Thanh Vân Tông được một phen rúng động. Phần thưởng Trúc Cơ Đan cho người đứng đầu kia có hơi xa vời so với bọn họ. Có hy vọng tranh đoạt vị trí ấy chắc cũng chỉ có hai vị chân truyền Tiêu, Hứa. Thế nhưng trừ Trúc Cơ Đan, các phần thưởng khác cũng khiến họ xôn xao, quyết chí đoạt lấy.
“Nơi diễn ra buổi diễn võ chính là Tiểu Thiên Nham tại Vân Ẩn Phong. Đây chính là nơi đạo tổ Thanh Vân Tông là Vân Du Tử đã độ kiếp năm ấy, được bố trí pháp trận, không bị bên ngoài quấy rầy. Một khi đã vào trận là chỉ có thể đi ra từ pháp trận, hoặc chỉ có Tông chủ cùng các trưởng lão từ bốn cốc cùng hợp lực mới có thể mở ra từ bên ngoài, Hơn nữa, vì khách quý Phù Diêu Cung không muốn buổi diễn võ trở nên giả tạo, vậy nên Tông chủ cũng không đặt quy định là không được gây thương tích lẫn nhau. Có nghĩa là, lần diễn võ này sẽ vô cùng nguy hiểm. Nếu gặp phải tình huống nguy cấp thì bốn trưởng lão truyền pháp chúng ta cũng không thể kịp thời ra tay ngăn chặn. Tốt nhất là các ngươi hãy nghĩ kĩ, sau đó mới quyết định xem có nên tham gia hay không!”
Bên trong Đoán Chân Cốc, Thiết Như Cuồng trịnh trọng thông báo tới các đệ tử. Ông ta trầm tư một hồi rồi nói: “Trong lúc diễn võ, nếu gặp phải đệ tử Phụng Thiên Điện thì nhất định phải cẩn thận. Trực tiếp nhận thua… cũng không sao cả!”
Các đệ tử trở nên nghiêm nghị, hiển nhiên đều biết đệ tử Phụng Thiên Điện lợi hại.
Phương Hành đứng ở bên cạnh nghe ngóng, thấy vậy có chút khinh thường, nói: “Đệ tử Phụng Thiên Điện thì sao chứ?”
Thiết Như Cuồng xoay người lại, cho hắn một cái tát rồi mắng: “Ta không nói ngươi!”
Phương Hành nói: “Ta cũng là đệ tử Đoán Chân Cốc mà!”
Thiết Như Cuồng nói: “Ta không dạy nổi tên quái vật như ngươi. Thế nhưng ngươi nhớ kỹ cho ta, Tiêu Sơn Hà vẫn không thích ngươi. Ta nghe nói ngươi và Tiêu Kiếm Minh không hòa thuận. Nếu thực sự phải chạm mặt hắn ta trong diễn võ, tốt nhất không cần tranh giành làm gì. Từ lúc bắt đầu tu hành tới giờ, Tiêu Kiếm Minh vẫn luôn theo đuổi con đường tu hành chiến đấu, chính là chiến tu thuần túy nhất của Thanh Vân Tông, thực lực không tồi. Tiểu tử ngươi tuy cũng không tệ, nhưng vẫn còn non hơn hắn ta một chút, giữ lại mạng thì sau này còn có cơ hội đuổi kịp và vượt qua hắn ta!”
Thiết Như Cuồng ân cần dặn dò. Dù ông ta nói Phương Hành không phải do ông ta dạy dỗ, nhưng trong lòng đã đối đãi như thể đại đệ tử chân truyền của mình. Câu “Ta không dạy nổi tên quái vật như ngươi” cùng với việc phủ nhận Phương Hành là đệ tử của mình, chẳng thà nói luôn là ông ta vô cùng hâm mộ. Trong lòng ông ta cũng có niềm hy vọng mình được dạy dỗ tên tiểu quỷ tiền đồ vô lượng này.
“Nếu lần này hắn Trúc Cơ thành công, dù ta có ba cái chân cũng không đuổi kịp và vượt qua hắn nữa…”
Phương Hành cười hì hì trả lời, trong lòng lại nghĩ: “Đoán chừng ta mà bỏ qua lúc này, thì cũng chẳng bao giờ có cơ hội chém giết thằng nhãi này nữa. Cho dù mình tu luyện Thập Vạn Bát Thiên Kiếm dường như vẫn chưa tới, nhưng cũng chỉ có thể liều mạng thôi!”
**
Cùng lúc đó, trong Sơn Hà Cốc, sắc mặt của Tiêu Sơn Hà cũng trở nên âm trầm, nói với Tiêu Kiếm Minh: “Đây là cơ hội của cháu. Hứa Linh Vân giờ cũng sắp đột phá Linh Động cửu trọng, lại chăm chỉ tu luyện Thanh Viêm Đoán Chân Quyết, rõ ràng là Thanh Điểu muốn để nàng ta tranh giành phần thưởng. Đến lúc đó cháu tuyệt đối không thể nương tay, dù có phải giết nàng ta, cũng phải đoạt được Trúc Cơ Đan đem về!”
Tiêu Kiếm Minh hơi ngẩn ra, dường như phải mất một khoảng thời gian mới có thể quyết định nhẫn tâm, trầm giọng nói: “Cháu hiểu!”
Tiêu Sơn Hà gật đầu, khẽ nhíu mày suy tư, sau một lúc lâu mới nói: “Tiểu quỷ kia, hình như lại phá cảnh à…”
Mặt Tiêu Kiếm Minh hiện lên một ý hận, lạnh giọng nói: “Lần đầu tiên cháu thấy hắn ta là ở trong Loạn Hoang Sơn, khi ấy ông ta chỉ có tu vi Linh Động tứ trọng. Sau khi trở về núi, dường như đã đạt tới Linh Động lục trọng. Giờ sau ba tháng không thấy, đã đột phá tới Linh Động thất trọng… Tốc độ tu hành này thật sự quá đáng sợ. Chú, cháu có thể khẳng định rằng, tên tiểu quỷ này chắc chắn có bí mật!”
Tiêu Sơn Hà trầm tư một hồi lâu rồi nói: “Bạch sư thúc chắc chắn đã truyền cho hắn một công quyết gì đó khó lường đây. Không thì dù hắn có được dùng tài nguyên vô tận đi nữa, tu vi cũng không thể tăng nhanh như vậy. Thế nhưng tu vi tăng nhanh, căn cơ nhất định không ổn. Sở dĩ tiểu quỷ này xuất sắc như vậy là bởi vì có căn cơ vững chắc nhất. Bây giờ hắn lại tăng tu vi nhanh như thế, căn cơ không ổn, có lẽ sẽ không khó giải quyết như trước nữa. Đối với tên này, cháu không cần lo, ta sẽ cho người thử trình độ của hắn!”
Tiêu Kiếm Minh chậm rãi nói: “Nếu có cơ hội, cháu muốn đánh một trận cùng hắn, mượn cơ hội giết hắn!”
Tiêu Sơn Hà không vui nói: “Trước khi Thái Thượng Trưởng lão bế quan, đã từng lấy Giá Y Quyết giúp cháu tẩy luyện linh khí, làm vững căn cơ. Con đường của cháu chắc chắn sẽ đi xa hơn ta, nhất định một bước lên trời, sao lại đặt tâm tư ở một tên tiểu quỷ như vậy? Thoải mái chút đi, sau khi Trúc Cơ, cháu mới chính thức bước vào giới tu hành, mới là lúc tranh phong cùng thiên hạ!”
Tiêu Kiếm Minh giật mình, chậm rãi thở dài: “Vâng, thưa thúc phụ!”
Thế nhưng dù đồng ý, trong bụng không tránh được cảm giác tiếc nuối.
Thì cũng chỉ có người bị Phương Hành mắng chửi trực tiếp, mới hiểu được tên tiểu quỷ này đáng hận cỡ nào. Thúc thúc của ông ta chẳng qua mới nghe nói về Phương Hành, sẽ không hiểu được sát ý và sự thù ghét mà Tiêu Kiếm Minh dành cho Phương Hành mà thôi.
Đây quả thực là một tên khốn có thể khiến người ta tức phát khóc!
Có khách quý thúc giục, lần diễn võ này của Thanh Vân Tông được chuẩn bị vô cùng nhanh chóng, rất nhanh đã chọn ra được ba mươi sáu vị trí tranh tài. Ba mươi sáu người này bao gồm tất cả những khuôn mặt nổi bật của bốn cốc một điện của Thanh Vân Tông. Bọn họ sẽ đối kháng 1-1 trực tiếp, từ từ loại bỏ, rồi cuối cùng chọn ra một người giỏi nhất và chín người nổi bật khác để nhận phần thưởng của đạo môn.
Tại Tiểu Thiên Nham ở Vân Ẩn Phong thuộc Thanh Vân Tông lúc này là buổi trưa, mặt trời chói mắt.
Dưới một lùm cổ tùng cách đó ba mươi trượng, khách quý của Phù Diêu Cung ngồi ở giữa, cao cao tại thượng, Dưới nàng là năm bà lão thuộc hạ do Tiền bà bà cầm đầu. Ở hai bên trái phải là Tông chủ Trần Huyền Hoa cùng với các trưởng lão từ Đoán Chân Cốc, Thư Văn Cốc, Tê Hà Cốc, Sơn Hà Cốc, còn ở xung quanh Tiểu Thiên Nham là vài chục đệ tử ngồi khoanh chân.
“Hồng Tiên Chiếu đấu Tiêu Kiếm Minh!”
“Nhận thua!”
“Tiền Nguyệt Minh đấu Hứa Linh Vân!”
“Nhận thua!”
“Diệp Thiêm Long đấu Phương Hành”
“Nhận thua!”
Ba câu này là những âm thanh vang lên thường xuyên nhất.
Tiêu Kiếm Minh và Hứa Linh Vân thì không cần phải nói, chẳng có đệ tử nào to gan dám đối đầu với hai người bọn họ. Mà Phương Hành mới nổi cũng có một sự uy nghiêm khó lường. Đa phần những đệ tử gặp hắn đều lựa chọn nhận thua. Bởi vì khắp tông môn đã nổi ầm lên sự việc hắn một cước đá bay đệ tử Vũ Kiệt của Phụng Thiên Điện, đại náo Giới Luật Ty, đuổi giết trưởng lão Giới Luật Ty khắp núi.
Những đệ tử này dù có phục hay không, cũng không dám đem an nguy của mình ra đùa giỡn. Dù sao Phương Hành cũng là hung danh hiển hách. Nếu như thực sự đối đầu với hắn rồi bị đánh cho trọng thương, vậy sẽ mất cơ hội tiếp tục tham dự.
Một điểm nữa là, vì lý do công bằng, mỗi đệ tử đều được nhận thua ba lần. Sau khi nhận thua vẫn có thể tỉ thí với những thí sinh khác để tranh những vị trí phía dưới. Nhưng nếu lên tiểu thiên đài mà thua trận ở đó thì chỉ có thể bị loại mà thôi. Cũng bởi vậy mà diễn võ diễn ra cả buổi sáng mà ba người đó chẳng cần lên sân thi đấu lần nào, bởi vì đối thủ đều nhận thua cả.
Nói như vậy, hôm nay Tiêu Kiếm Minh, Hứa Linh Vân và Phương Hành đều được coi là ba đại đệ tử của Thanh Vân Tông. Dĩ nhiên, cũng có một vài người không thừa nhận, ví dụ như bốn đệ tử của Phụng Thiên Điện. Trừ Tiêu Kiếm Minh ra, ở Phụng Thiên Điện còn có năm đệ tử, cũng là những người nổi bật được chọn ra từ các cốc, được tinh nghiên chiến pháp. Trong năm người này, Vũ Kiệt xếp thứ tư, mà xếp hạng của Phụng Thiên Điện chính là dựa vào thực lực. Vì vậy ở trong Phụng Thiên Điện đã có ít nhất ba người thực lực cao hơn hắn ta. Ba người này lại có một người xuất thân từ Sơn Hà Cốc, tự nhiên sẽ có địch ý đối với Phương Hành.
“Hoa Oán Nghiệp đấu Tiêu Kiếm Minh!”
“Nhận thua!”
“Hoa Oán Nghiệp đấu Hứa Linh Vân!”
“Nhận thua!”
“Hoa Oán Nghiệp đấu Phương Hành!”
“...Xin được đánh một trận!”
Tới buổi chiều, lại một cái tên vang lên ba lần liên tiếp, đến lượt Phương Hành, đối phương rõ ràng đã lựa chọn chiến đấu.
Mà các đệ tử Thanh Vân Tông đang theo dõi cùng tứ đại trưởng lão ngồi trên khán đài, ánh mắt lóe sáng lên một chút, Bởi vì Hoa Oán Nghiệp này chính là đệ tử thứ hai của Phụng Thiên Điện, chỉ xếp sau Tiêu Kiếm Minh. Trước khi Phương Hành xuất hiện vốn được công nhận là đệ tam cao thủ của Tông môn.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook