Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 160: Có tiền thì đốt

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Phương Hành đang núp dưới Kim Ô để tránh nóng, hôm nay mặt trời gay gắt tới đau đầu. Cũng may là bộ tộc Kim Ô có thể hút năng lượng ánh dương ban ngày để tu luyện, vì vậy có nắng nữa cũng không sợ, còn có thể dang cánh ra che cho hắn. Hơn nữa hắn nhàn rỗi không có chuyện gì làm bèn uống vài ngụm rượu, đang mơ màng ngủ thì Kim Ô chợt dùng móng vuốt gãi gãi. Lúc này hắn mới tỉnh lại, mơ màng mở mắt ra.

“Phương sư đệ, đến hai người chúng ta rồi!”

Hoa Oán Nghiệp đứng dậy, dáng người thon dài, nhìn Phương Hành rồi lạnh lùng nói.

Phương Hành dụi mắt, thấy không phải Tiêu Kiếm Minh bèn thấy tụt hứng, nói: “Ngươi nhận thua luôn cho xong đi!”

Đám người xung quanh ồ lên, cảm thấy như vậy quá khoa trương rồi. Hoa Oán Nghiệp chính là người xếp thứ hai trong Phụng Thiên Điện, chỉ dưới Tiêu Kiếm Minh, cũng chính là cao thủ nổi danh Thanh Vân Tông. Nhiều người cho rằng dù y có phải chạm mặt với Hứa Linh Vân cũng có thể đánh một trận. Dù tu vi y mới chỉ có Linh Động thất trọng, nhưng nghiên cứu Thanh Vân Cửu Kiếm đã nhiều năm, năng lực không thể đùa.

Phương Hành còn nói thẳng người ta mau chịu thua đi, dường như có chút tự cao.

Quả nhiên, Hoa Oán Nghiệp nghe vậy cười lạnh, trực tiếp tiến về phía Tiểu Thiên Nham. Lập tức có một bức bình phong như làn nước đưa y vào. Sau đó y đứng trên Tiểu Thiên Nham, lạnh lùng rút kiếm chĩa về phía Phương Hành. Tuy không nói gì, nhưng động tác này hiển nhiên là nói rõ muốn khiêu chiến Phương Hành.

Phương Hành có chút chán nản, tiện tay kéo một người ở bên cạnh, hỏi: “Vừa nãy y có tỉ thí cùng Tiêu Kiếm Minh không?”

Đệ tử kia sợ hết hồn, thành thật nói: “Có tới lượt, lúc nãy còn tới lượt với cả Linh Vân sư tỷ, nhưng đều nhận thua luôn!”

Phương Hành tức giận nói: “Thằng cha này! Thế quái nào đến hai người họ lại nhận thua, giờ lại muốn thách thức ta? Khinh thường ta sao?”

Nói xong căm hận đi về phía Tiểu Thiên Nham. Kim Ô muốn đi theo liền bị hắn tự tay ngăn cản.

Khi tiến vào Tiểu Thiên Nham, chỉ cảm thấy có luồng khí lạnh xung quanh mình, sau đó cảnh sắc thay đổi. Lúc này mới nhận ra rằng khi nhìn từ bên ngoài, Tiểu Thiên Nham trông rất nhỏ, nhưng bên trong lại là một không gian vô cùng lớn, phạm vi cũng phải dài hơn trăm trượng. Trên mặt đất có rất nhiều hình phù triện cổ xưa, u quang lóe sáng, lộ ra vẻ thần bí mà mạnh mẽ. Phương Hành dùng  m Dương Thần Ma Giám quan sát một chút, giờ mới hiểu được, Tiểu Thiên Nham chính là một tiểu thiên thế giới.

“Phương sư đệ, họ Hoa ta nhập môn mười một năm, hai năm ngoại môn, ba năm nội môn, sau đó được vào Phụng Thiên Điện, nghiên cứu…” - Hoa Oán Nghiệp thấy Phương Hành đi vào liền nhẹ nhàng mở miệng, tay áo không gió mà bay, vẻ mặt ngạo nghễ.

“...Vì sao ngươi không đấu với Linh Vân sư tỷ, cũng không khiêu chiến Tiêu Kiếm Minh, mà lại muốn khiêu chiến ta?” - Phương Hành trực tiếp cắt lời y, mạnh mẽ hỏi: “Ngươi xem thường tiểu gia sao?”

Hoa Oán Nghiệp hơi ngơ ra, lắc đầu nói: “Coi như thách đấu với Linh Vân sư tỷ, ta cũng nắm chắc được ba phần…”

“Ba phần?” - Phương Hành ngẩn ra, suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy Tiêu Kiếm Minh thì sao?”

Hoa Oán Nghiệp dừng một chút rồi nói: “Chắc ta chỉ chịu được ba chiêu dưới tay Tiêu sư huynh!”

“Ba chiêu…”

Phương Hành gật đầu, ngửa mặt lên trời, tính toán một hồi. Đột nhiên thân hình cử động lao về phía Hoa Oán Nghiệp.

“Vút…”

Thân hình như điện, khí thế như rồng, bàn tay nhỏ xòe ra, năng lượng mênh mông tràn ngập đất trời ép xuống Hoa Oán Nghiệp.

Hoa Oán Nghiệp không ngờ rằng hắn nói động thủ liền động thủ, cảm thấy kinh hãi, muốn rút kiếm đã không còn kịp. Trong thoáng chốc y thi triển Bình Chướng Thuật, cản ở trước người, sau đó hai chân đạp đất chuẩn bị giật lại phía sau, đồng thời tay trái lén kết pháp quyết, đồng thời lấy ra ba tia phi kiếm từ trong túi trữ vật. Chỉ trong chốc lát đã chuẩn bị được ba loại vũ khí, thực lực cũng có thể thấy là rất cao thâm.

“Oành…”

Một chưởng này của Phương Hành đã đập xuống tới Bình Chướng Thuật của Hoa Oán Nghiệp, tạo ra ba luồng dao động trong nháy mắt.

Hoa Oán Nghiệp liên tiếp lùi lại mấy bước, sắc mặt trắng nhợt, nhìn Phương Hành có chút kinh ngạc. Rõ ràng là y cũng không ngờ năng lực của Phương Hành mạnh đến mức như vậy.

Mà sau khi Phương Hành đánh ra chưởng này liền dừng tay, không tiếp tục tấn công.

“Quả nhiên có chút môn đạo, đánh bại ngươi cũng tốn sức thật!” - Phương Hành lẩm bẩm, nhìn thoáng xuống Tiêu Kiếm Minh dưới đài. Tiêu Kiếm Minh trầm mặc không nói gì, ánh mắt lạnh nhạt nhìn lên trên đài, mặt vô cảm xúc.

Thúc của hắn ta sắp xếp Hoa Oán Nghiệp khiêu chiến Phương Hành là để thử thực lực hắn nông sâu ra sao. Đối với lần tranh đoạt Trúc Cơ Đan này, có thể nói là Tiêu Sơn Hà đã dùng toàn bộ tâm tư, không cho phép có gì ngoài ý muốn xảy ra.

Hắn ta cũng hiểu rõ rằng đối với thực lực của Hoa Oán Nghiệp, có lẽ cũng sẽ không phải đối thủ của một tên tiểu quỷ do Bạch Thiên Trượng đích thân dạy dỗ. Nhưng bất kể thế nào cũng có thể bắt hắn thể hiện toàn bộ thực lực ra. Không biết gì về đối thủ chính là đáng sợ nhất, Phương Hành bí ẩn không rõ nông sâu cũng khiến người ta kiêng kị. Nhưng nếu đã có người thay mình thăm dò năng lực của Phương Hành nông sâu thế nào, liền có thể dễ dàng đối phó hơn.

“Phương sư đệ quả nhiên không hổ là kỳ tài tông môn, chỉ với một chưởng này, ta đã không bằng ngươi!” - Hoa Oán Nghiệp lui lại hai bước, đứng lại, ánh mắt phức tạp.

“Thế nhưng nếu ngươi muốn đánh bại ta, vẫn cần bỏ thêm chút thực lực nữa mới được!”

Hoa Oán Nghiệp thở thật dài, chậm rãi rút ra trường kiếm, linh khí bắt đầu ngưng tụ, tay áo không gió mà bay.

“Họ Hoa ta mang đại ân của Tiêu thị, tình nguyện từ bỏ việc tranh giành mười vị trí đầu tiên, muốn khiêu chiến ngươi là để dò đường thay người khác, thăm dò thực lực của ngươi chút. Thế nhưng… Dù sao cũng không cam lòng như vậy, cho nên mục đích chính cũng không phải dò xét ngươi, mà muốn đường đường chính chính đánh bại ngươi, dùng ngươi để mài kiếm của ta, dùng ngươi để chứng minh thực lực đứng thứ hai Phụng Thiên Điện của ta…”

Giọng nói của Hoa Oán Nghiệp vô cùng thấp, người ngoài căn bản không nghe thấy. Bọn họ chỉ cảm thấy khí độ của Hoa Oán Nghiệp dường như trở nên thay đổi, đáng sợ dày đặc hơn, khát máu dữ tợn.

Nghe Hoa Oán Nghiệp nói, Phương Hành khẽ nhíu chân mày, bỗng nhiên thở dài khe khẽ: “Ngươi nói nhiều vậy, ta cũng hơi cảm động đấy, nhưng bây giờ chỉ muốn nói một câu…”

Hoa Oán Nghiệp hơi ngẩn ra, kinh ngạc nói: “Nói cái gì?”

Phương Hành nói: “Tên chết tiệt ngươi nói nhảm nhiều quá!”

Nói xong, chợt bộc phát, bàn tay sau gáy rút ra, “vù” một tiếng, một sợi dây thừng như linh xa bay ra, quanh co về phía Hoa Oán Nghiệp. Đương nhiên, đó là Khổn Tiên Tác.

Sợi dây thừng này là pháp khí thượng giai, một khi tiếp xúc với thân thể con người sẽ lập tức trói buộc lại.

Hoa Oán Nghiệp ngẩn người, chân đạp mạnh, rút kiếm xoẹt một cái, miệng ngâm: “Thanh Vân Nhất Kiếm Ngự Hàn Sương…”

Trong không khí, nháy mắt đã có kiếm khí tung hoành, kiếm quang lạnh lẽo nhuộm sương lạnh đầy trời, như muốn đông cứng tất thảy. Ngay cả Khổn Tiên Tác bay tới với tốc độ cao như vậy, dường như cũng bị khựng lại một hồi. Trường kiếm của Hoa Oán Nghiệp điểm trên dây thừng, giống như là quái xà bị điểm trúng bảy tấc, mất đi năng lượng, mềm nhũn rơi xuống đất.

Hoa Oán Nghiệp cười lạnh một cái: “Cũng biết pháp khí của đệ tử Đoán Chân Cốc phong phú, nhưng đối với ta, e rằng không tác dụng…”

Phương Hành cười hì hì: “Phải không?”

Bàn tay giương nhẹ, chỉ nghe “vù, vù” không ngừng, bầu trời nổi đầy linh quang.

Hoa Oán Nghiệp nhìn thấy cảnh này, sắc mặt giật mình thay đổi, kêu to: “Thanh Vân Nhất Kiếm Tỏa Hoành Giang…”

“Soạt soạt soạt”

Mấy đạo kiếm bày ra, phong tỏa phạm vi hơn một trượng quanh người trước mặt.

Không phải do y không kinh hãi, mà vì y không nghĩ sẽ có người dùng phương pháp này chiến đấu.

Đơn giản mà nói, chính là đập người!

Dùng phù tiện, pháp khí, thậm chí là sử dụng các loại ám khí hồng trần để đánh người.

Phù triện có Định Thân Phù, Phát Viêm Phù, Tù Giang Phù, Hào Quang Phù,... chừng trăm loại, bay múa đầy trời. Pháp khí có rất nhiều Phi Kiếm, Tú Hoa Châm, Thần Cơ Nỏ, Huyết Trích Tử,... cũng mười mấy món, bay tới đầy trời đất.

“Rầm rầm…”

Vào thời khắc này, dường như cả người Hoa Oán Nghiệp đều bị phù tiện, pháp khí bao phủ.

Ở xung quanh y, thỉnh thoảng vang lên tiếng bị phá vỡ, tiếng xé gió, linh quang chói mắt, kình phong bão tố, tình cảnh kinh hoàng.

“Điên rồi, quả thực điên rồi, nào có chuyện diễn võ thế này?”

“Đây là diễn võ, không phải nơi khoe của, tên tiểu quỷ này làm loạn như thế còn ra thể thống gì nữa?”

Đệ tử Thanh Vân Tông ngoài tiểu thiên đài kêu la rối rít, một phần kinh ngạc, một phần hoảng sợ.

Đệ tử Thanh Vân Tông đã vốn quen thuộc với cuộc sống nghèo khó, không nghĩ có thể đối đầu nhau như vậy. Đây quả thực là dùng tiền đánh người!

“Thiết sư đệ, cũng biết đệ tử Đoán Chân Cốc nhiều pháp khí, nhưng không ngờ, lại nhiều như vậy sao…”

Trưởng lão truyền pháp Thư Văn Cốc là Trần Bảo Nghiên cười khổ, trêu ghẹo Thiết Như Cuồng.

Thiết Như Cuồng bất đắc dĩ lắc đầu, cười như khóc: “Đừng hỏi ta… Trừ Khổn Tiên Tác là tên tiểu quỷ này lừa gạt ta, mấy thứ khác ta cũng không biết hắn lấy ở đâu ra… Nhưng nói thật, từng này pháp khí và phù triện ném hết ra trong một lần thế này, ta cũng cảm thấy xót xa, tiểu quỷ này lại chẳng thèm nháy mắt…”

“Rõ ràng thực lực không kém đối thủ, sao lại dùng thủ đoạn này chứ?” - Sắc mặt Thanh Điểu âm trầm, dường như có chút bất mãn với Phương Hành.

Thiết Như Cuồng thờ dài, liếc Tiêu Sơn Hà một cái, lạnh lùng cười. Dĩ nhiên ông ta biết Phương Hành làm vậy là để người khác không thấy được thực lực chân chính của hắn. Thế nhưng ngay khi ông ta đang định châm chọc Tiêu Sơn Hà mấy câu, Phương Hành lại ném mấy cái Phát Viêm Phù ra, giọng nói truyền khắp quanh tiểu thiên đài: “Tên khốn này, còn muốn dò xét thực lực của ta à? Lấy tiền đè chết ngươi!”

Thiết Như Cuồng vỗ đầu một cái, cũng không châm chọc Tiêu Sơn Hà nữa, thuận miệng nói: “Tiền nhiều thì cứ đốt thôi!”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...