Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 163: Cực kì vô sỉ

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Phương Hành ôm đùi Hứa Linh Vân, tay vòng ra phía sau nàng ta, vì vậy tất nhiên là Hứa Linh Vân sẽ không nhìn thấy hắn cầm trong tay thứ gì. Thế nhưng người xem ở ngoài Tiểu Thiên Nham nếu như cẩn thận theo dõi, có thể thấy trên mông Hứa Linh Vân dán một miếng phù triện màu vàng ánh tím. Phù triện này nhìn qua là biết không phải đồ thường, nhất là trưởng lão truyền pháp của Thư Văn Cốc, Trần Bảo Nghiên lại càng hiểu rõ uy lực của loại phù này.

“Nương nương, Bạo Viêm Tử Lôi Phù của Phù Diêu Cung nếu phát nổ… Uy lực sẽ là bao nhiêu?” - Tông chủ Trần Huyền Hoa cười khổ, nói với Huyên Tứ Nương.

Huyên Tứ Nương thở dài: “Nhẹ nhất thì tiểu thiên thế giới này cũng sẽ nổ tung một nửa!”

Trần Huyền Hoa lập tức ngậm miệng, không nói gì nữa.

Không ai ngờ được vào lúc này, Phương Hành lại mang Bạo Viêm Tử Lôi Phù mà Phù Diêu Cung ban thưởng cho hắn ra. Phải biết loại phù này là một loại phù triện chiến đấu được đặc chế bởi Phù Diêu Cung, uy lực kinh người, lại vô cùng quý báu. Ngay cả thời điểm chiến đấu với Hoa Oán Nghiệp, Phương Hành cũng không nỡ lấy ra. Vậy mà không ngờ lại dùng vào lúc này.

Khoảng cách gần như thế, khi phù này nổ tung thì dù Hứa Linh Vân có là tu sĩ Trúc Cơ, e rằng cũng sẽ bị thương!

“Cái này… Thật không công bằng! Cho dù tiểu quỷ này kích nổ, hắn và Linh Vân đứng gần như thế, hắn cũng sẽ bị thương theo!” - Thanh Điểu trầm mặc một hồi lâu rồi nói với giọng căm hận, có chút không cam lòng.

Tông chủ Trần Huyền Hoa thở dài: “Nhưng trước đó Linh Vân đã nói, nếu lưỡng bại câu thương thì chính là nàng thua!”

Trưởng lão Thanh Điểu đột nhiên không nói nên lời, nhưng sắc mặt đã tức đến xanh mét!

Màn đối thoại trong Tiểu Thiên Nham, người có tu vi như bọn họ hiển nhiên là nghe được hết. Lúc ấy không cảm thấy có gì bất ổn, ngược lại còn thấy đề nghị của Hứa Linh Vân rất công bằng. Hơn nữa đề nghị như vậy còn có thể tránh được việc hai người dây dưa quá lâu trong trận chiến, dẫn đến lưỡng bại câu thương, khi đó thì chỉ tiện cho Tiêu Kiếm Minh mà thôi. Nhưng không ai ngờ được rằng Phương Hành lại chọn cách này để kết thúc màn đấu.

Nghe được lệnh của Tông chủ, Hoàng Trưởng lão ở phía ngoài Tiểu Thiên Nham đành tuyên bố: “Phương Hành thắng!”

Hứa Linh Vân đang nhéo tai Phương Hành bỗng trở nên ngây ngốc, vẫn không rõ chuyện gì đang xảy ra?

Phương Hành nở nụ cười hắc hắc, nói: “Linh Vân sư tỷ đã chậm rồi, ta đã dán Tử Lôi Phù vào…”

Hứa Linh Vân chợt giật mình, cũng nhận ra được tiểu quỷ này đã làm chuyện gì đó mà nàng ta không biết.

Phương Hành thu hồi linh khí rót vào Bạo Viêm Tử Lôi Phù, lúc này mới buông lòng hai tay đang ôm đùi Hứa Linh Vân, cười ha ha. Mà Hứa Linh Vân cũng đã nhìn thấy Bạo Viêm Tử Lôi Phù trong tay hắn, trong lòng không khỏi cả kinh, mới nhận ra được tên tiểu quỷ này vừa làm ra chuyện nguy hiểm thế nào. Nếu hắn thực sự kích nổ lá phù này, thì đừng nói là nàng ta, ngay cả hắn cũng sẽ cùng nổ tung thành thịt vụn.

“Linh Vân sư tỷ, chính tỷ nói là nếu ta có thể cầm hòa với tỷ, là ta thắng!”

Phương Hành nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Vừa rồi nếu ta kích nổ Tử Lôi Phù này, hai ta liền cùng biến thành thịt vụn, đây cũng xem như là hòa rồi chứ? Cho nên dựa vào định ước của chúng ta, ta đã thật sự thắng, đừng hòng chối cãi!”

“Đáng giận…”

Hứa Linh Vân không khỏi tức giận vô cùng, bỗng nhiên nhéo lỗ tai Phương Hành: “Sao ngươi không nói luôn cho ta biết?”

Phương Hành nở nụ cười hắc hắc: “Ôm lâu một chút thoải mái lắm…”

Hứa Linh Vân không muốn nói chuyện với hắn nữa. Nàng ta khổ tu ba tháng, không chỉ tăng tu vi lên tới Linh Động cửu trọng, mà còn tích cực tẩy luyện linh khí, thực lực đã vượt xa Linh Động cửu trọng bình thường. Hơn nữa thành tựu Thanh Vân Cửu Kiếm của nàng ta cũng có thể đánh được một trận với Tiêu Kiếm Minh. Ai ngờ đụng phải tên tiểu quỷ này, hắn lại sử dụng cách thức bất chấp đạo lý này để làm cho nàng ta phải nhận thua.

Nói cho cùng, nàng ta vẫn coi thường sức mạnh vô liêm sỉ kiểu tên tiểu quỷ này. Thực tế, nếu là đánh nhau trực diện, nàng ta tuyệt đối sẽ không để tên tiểu quỷ này tiếp cận bản thân. Kể cả hắn có Tử Lôi Phù, cũng đừng hòng dán được lên người nàng ta.

Nhưng nàng ta cũng không phải người thích dây dưa, vì vậy đã đến nước này, cũng chỉ khẽ thở dài, chuẩn bị rời khỏi Tiểu Thiên Nham.

Thế nhưng lúc này, Phương Hành bỗng nhiên giảm thấp âm thanh, chân thành nói: “Linh Vân sư tỷ, Tiêu Kiếm Minh bây giờ rất lợi hại, cho dù là tỷ cũng không phải đối thủ của hắn ta. Cho nên tên này cứ giao cho ta đi, còn Trúc Cơ Đan, ta sẽ cho tỷ!”

Hứa Linh Vân hơi ngẩn ra, cười khổ một tiếng: “Ngươi đối đầu với hắn chẳng phải là còn nguy hiểm hơn sao?”

Phương Hành thành thật nói: “Ta bây giờ rất lợi hại!”

Hứa Linh Vân cũng không còn cách nào khác, thành thật xoay người lại nói với Phương Hành: “Đừng mạo hiểm, đánh nghiêm túc!”

Dứt lời bèn ra khỏi Tiểu Thiên Nham, vẻ mặt bình thản, đứng trước mặt Trưởng lão Thanh Điểu thi lễ, thấp giọng nói: “Đệ tử vô dụng!”

“Hừ, ngươi quả thật rất vô dụng!”

Trưởng lão Thanh Điểu tức giận vung tay áo, xoay người rời đi, chỉ còn Hứa Linh Vân ở lại.

Thấy Trưởng lão Thanh Điểu nổi giận với Hứa Linh Vân trước mặt mọi người, tất cả đều có chút kinh ngạc. Sắc mặt của Hứa Linh Vân đỏ lên, cũng có chút lúng túng. Đợi tới khi Thanh Điểu đã khuất khỏi tầm mắt mới từ từ đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Ngay lúc này, Tiểu Man bỗng nhiên chạy tới, ôm lấy tay Hứa Linh Vân lắc lắc, cười nói: “Linh Vân sư tỷ, vừa rồi tỷ thi triển Thanh Vân Cửu Kiếm thức thứ nhất - Thanh Vân Nhất Kiếm Ngự Hàn Sương thật lợi hại, dạy muội được không? Muội cũng muốn ăn hồng trong Linh Vân Cốc của tỷ nữa!”

Hứa Linh Vân cười nhẹ, xoa đầu Tiểu Man, rồi hai thân hình một lớn một nhỏ cùng nhau rời đi.

Phương Hành đứng trong Tiểu Thiên Nham nhìn thấy Hứa Linh Vân rời đi, không nhịn được mà thở dài: “Linh Vân sư tỷ, vốn là đánh một trận như này thì ta nên nhường cho tỷ. Thế nhưng ta nhất định phải chiến đấu với Tiêu Kiếm Minh, không còn cách nào khác, đành phải xin lỗi tỷ thôi…”

Nghĩ tới đây, ánh mắt lạnh lẽo nhìn sang Tiêu Kiếm Minh.

Tiêu Kiếm Minh cũng ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt hai người cũng không giấu sát khí.

Đệ tử Thanh Vân Tông cũng cảm nhận được sát khí trong mắt bọn họ, lòng đầy khiếp sợ. Nhìn cuộc chiến của tam đại cao thủ, giờ chỉ còn tiểu quỷ này và Tiêu Kiếm Minh sư huynh!

Ai sẽ thắng?

Thì ra các đệ tử đều muốn Phương Hành đánh một trận với Hứa Linh Vân để xem xem thực lực của Phương Hành tới mức nào. Thế nhưng không ai nghĩ rằng tên tiểu quỷ này lại dùng cách thức vô lại như vậy, không để lộ ra thực lực thật sự. Đánh nhau với cả Hoa Oán Nghiệp lẫn Hứa Linh Vân, vậy mà thực lực vẫn được giữ bí mật.

Cục diện như vậy, mỗi người đều cảm thấy có chút bồn chồn.

Buổi diễn vo vẫn còn tiếp tục, nhưng tâm trạng của mọi người đều chỉ xoay quanh Phương Hành và Tiêu Kiếm Minh mà thôi.

Không lâu sau, luyện tập võ nghệ của Thanh Vân Tông đã dần dần định ra ngũ đại cao thủ. Đương nhiên đó là Tiêu Kiếm Minh, Phương Hành, hai gã đệ tử của Phụng Thiên Điện, ngoài ra chỉ có một đệ tử từ Thư Văn Cốc tiến vào năm hạng đầu bảng, đó là Bì Quân Tử.

“Luyện tập võ nghệ hôm nay kết thúc ở đây, ngày mai tiếp tục!”

Hoàng Trưởng lão ngoài Tiểu Thiên Nham đã tuyên bố luyện tập võ nghệ hôm nay kết thúc, màn đêm đã bao phủ, chuẩn bị ngày mai tiếp tục. Các đệ tử nghe vậy cũng đứng lên rồi tản đi.

“Ngày mai sao? Rốt cuộc cũng chờ được rồi!”

Phương Hành đứng lên, suy tư trong lòng của hắn cũng không nhẹ nhàng như ngoài mặt. Trận chiến cùng Hứa Linh Vân kia, mặc dù hắn giở trò chơi xấu, nhưng lúc Hứa Linh Vân thi triển Thanh Vân Cửu Kiếm thức thứ nhất, hắn cũng đã cảm thấy một chút nguy hiểm. Hắn chợt phát hiện, Thanh Vân Cửu Kiếm mà Hứa Linh Vân thi triển có chút khác biệt so với Thanh Vân Cửu Kiếm hắn nhìn thấy Vũ Kiệt triển khai.

Căn bản là Thanh Vân Cửu Kiếm mà Vũ Kiệt thi triển đều là kiếm pháp. Thế nhưng Thanh Vân Cửu Kiếm mà Hứa Linh Vân thi triển không ngờ đã có thể dẫn phát ra kiếm ý cực kì lợi hại. Đây là một kiểu cảm ngộ kiếm pháp, khó ứng phó hơn kiếm pháp rất nhiều. Nếu Hứa Linh Vân có thể đạt đến cảnh giới này, vậy thì Tiêu Kiếm Minh một lòng nghiên cứu Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết không đời nào không thể tới được trình độ đó. Nói cách khác, đánh giá của hắn so với thực lực của Tiêu Kiếm Minh cần phải tăng lên thêm một bậc.

Hết lần này tới lần khác, vì người của Phù Diêu Cung đến sớm, nên cũng không thể tu luyện Thập Vạn Bát Thiên Kiếm đến cảnh giới tiểu thành. Hôm nay số lượng kiếm quang có thể khống chế được cũng mới chỉ có ba mươi sáu. Với số lượng này, liệu có thể chém được Tiêu Kiếm Minh không?

Trong lòng Phương Hành thực sự không dám chắc chắn.

Dường như Kim Ô phát hiện ra tâm tư của Phương Hành, đến nơi vắng người bèn thấp giọng nói: “Ngươi phải cẩn thận chút!”

Phương Hành thở dài, im lặng không nói, đau khổ suy nghĩ.

Kim Ô tính toán: “Ngươi xem, ngươi có ta giúp đỡ, họ Tiêu kia cũng có một con ưng yêu. Ta thì có vẻ như là mạnh hơn con ưng yêu kia một chút, nhưng ngươi có vẻ vẫn còn kém họ Tiêu kia một chút. Ta mạnh hơn mà ngươi yếu hơn, cơ bản chúng ta cũng không chiếm được lợi thế…”

Mắt Phương Hành bỗng sáng lên, vỗ cánh Kim Ô, cười nói: “Ngươi được lắm, lão Kim!”

Kim Ô sợ hết hồn, cho rằng tên này lại muốn lôi mình ra trút giận, vội vàng nhảy qua bên cạnh kêu lên: “Đừng động tay động chân! Nếu ngươi dám đánh ta, ngày mai ta sẽ đình công, để mình ngươi giải quyết hai người bọn họ!”

Phương Hành cười hắc hắc: “Đánh ngươi làm gì, ta còn phải cảm ơn ngươi nữa ấy!”

Vừa nói vừa dắt Kim Ô tới, thì thầm bên tai nó. Kim Ô càng nghe, ánh mắt càng sáng, lúc thì than thở, lúc thì lại gật đầu nói: “Con mẹ nó, ngươi cũng thật vô sỉ mà. Nhưng ta rất thích… Rất tốt, cứ như vậy mà làm!”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...