Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 55: Danh môn chính đạo

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Phương Hành thấy đã trở mặt, quyết định không giả bộ nữa, hung hăng nói: "Con mẹ nó, ngươi là tình nhân của Hậu Thanh, muốn khóc than thì đi chỗ khác khóc đi, đừng ở trước mặt tiểu gia giở trò hung ác, nếu không, có tin ta cũng giết chết ngươi luôn hay không?"

Nữ tử bị ăn một cái tát cũng đâm ra ngơ ngác, nhìn Phương Hành bằng ánh mắt ngỡ ngàng, song sau khi nghe thấy những lời này của hắn, ánh mắt nàng ta bỗng chốc trở nên sắc bén, lạnh giọng nói: "Quả nhiên ta đoán không sai, ngươi không đơn giản như vẻ bề ngoài, Hậu Thanh chết chắc chắn không phải là tình cờ... Chắc chắn là.. Chắc chắn là ngươi dùng âm mưu quỷ kế hại hyun ấy... Ngươi nói đi, là ngươi đã giết huynh ấy phải không?"

Phương Hành cười lạnh đáp: "Đừng có mà ngậm máu phun người, Hậu Thanh chết là do y gieo gió gặt bão, không thể đổ tội cho tiểu gia. Nếu trong lòng ngươi còn nghi ngờ, giỏi thì đến đạo môn kiện ta đi, xem đạo môn có tin ngươi hay không..."

Ánh mắt nữ tử đột nhiên tỏa ra sát khí, nàng ta nói với giọng căm hận: "Ta sẽ đích thân báo thù cho huynh ấy, việc gì cần phải bẩm báo đạo môn cơ chứ?"

Nói rồi, nữ tử ấy chợt vung tay lên, một lực hút ập đến, muốn kéo Phương Hành đi.

"Ở trong Thanh Khê Cốc mà dám động thủ, gan hùm của ngươi lớn thật đó!"

Phương Hành lạnh lùng quát, hắn biết đó chính là Cầm Long Khống Hạc Công, linh khí cả người lập tức chấn động, hai tay hợp kích, cũng thi triển Cầm Long Khống Hạc Công. Hai lực hút va vào nhau giữa không trung, lập tức làm nổi lên những cơn gió lốc, bắn ra bốn phía. Sau khi tung chiêu ấy, Phương Hành liền cúi người, rút ra đoản đao từ trong ủng, gió rét nổi lên, hắn áp sát tấn công vào nàng ta.

Nữ tử vốn tưởng rằng vung chưởng là có thể tóm được Phương Hành, nhưng chẳng ngờ rằng chiêu Cầm Long Khống Hạc Công ba phần lực không có hiệu quả, trong lòng cũng hơi ngạc nhiên. Sau đó lập tức phát hiện lý do bị như vậy là vì Phương Hành cũng đã thi triển công pháp tương tự, ánh mắt lạnh đi, nàng ta hét lên: “Ngươi là đệ tử ngoại môn, học đâu ra Cầm Long Khống Hạc Công cơ chứ?”

“Sinh ra đã biết rồi, ngươi quản được ta chắc?”

Phương Hành la lớn, lòng cảnh giác không hề giảm đi.

Trên thực tế, hắn đã đoán ra, có lẽ Cầm Long Khống Hạc Công của mình là học từ chỗ nàng ta, dù sao bí tịch ấy cũng là lấy từ túi trữ vật của Hậu Thanh, hơn nữa trên còn có nét chữ uyển chuyển, trông giống do nữ tử viết. Đương nhiên, hắn không đời nào nhận rồi, thừa nhận cũng chẳng có nghĩa lý gì.

“Đợi đến khi ta chặt đứt tay ngươi, xem ngươi có chịu nói không!”

Nàng ta nghiến chặt răng, vung tay đánh ra một pháp thuật khác, một đốm hỏa quang nhanh chóng bay về phía mặt Phương Hành, hỏa quang đó thoạt nhìn chỉ cỡ ánh nến, không hề bắt mắt. Song trong lòng Phương Hành chợt nhận ra một cảm giác vô cùng nguy hiểm, hắn thình lình thi triển Cầm Long Khống Hạc Công.

"Oành..."

Thật ra Cầm Long Khống Hạc Công của Phương Hành vẫn chưa tu luyện tới nơi tới chốn, có điều nếu là dựng lên một tầng lực trường vô hình trước người thì vẫn đủ rồi.

Hỏa quang bay đến trước mặt Phương Hành, lập tức bị kình khí trước người Phương Hành cản lại, dừng trên không trung một hồi. Nữ tử nọ đã chuẩn bị sẵn, cũng lập tức thi triển pháp thuật giống hắn, hai đạo sức mạnh vô hình va vào nhau, kình khí của Phương Hành bị phá vỡ ngay tức khắc, hỏa quang bay vọt đến

“Phụt.."

Phương Hành phản ứng cực nhanh, nháy mắt nhảy về phía cửa sổ, lăn tròn trên mặt đất, né ra xa ba bốn trượng. Cùng lúc đó, hỏa quang đánh lên trên tường nhà gỗ sau lưng hắn, một âm thanh lớn lập tức vang lên, ngọn lửa cao ba bốn trượng bốc lên.

Ngọn lửa sáng ngời, chiếu sáng bầu trời đêm, nhiệt độ kinh người, lòng Phương Hành chùng xuống lạnh như băng.

"Một ngọn lửa nho nhỏ đã có uy lực đáng gờm đến thế sao?"

"Nếu đánh vào người ta thì chẳng phải là..."

"Nữ nhân chết tiệt, lão tử giết chết ngươi..."

Phương Hành càng nghĩ càng giận, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, trong mắt tràn đầy sát khí, trầm giọng rống lên.

"Soạt" một tiếng, thanh Cửu Xà Kim Viêm Kiếm có uy lực mạnh nhất được gọi ra, hóa thành một đạo kim quang, bay đi chém vào bạch y nữ tử. Việc nữ tử này ra tay đã uy hiếp đến cái mạng nhỏ của hắn, khiến hắn lập tức nảy lên ý định liều mạng, chẳng quan tâm đến điều gì nữa.

Mà lúc này nữ tử nọ cũng đang đi ra từ trong căn nhà gỗ bị ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, xung quanh người nàng ta có một kết giới vô hình bao trùm. Ngọn lửa có sức nóng ghê người phủ lên người nàng ta bị kết giới vô hình quanh người cản lại cách một thước, nhìn thấy Cửu Xà Kim Viêm Kiếm chém đến, dường như nàng ta chẳng quan tâm, bấm pháp quyết, một đạo ngân quang liền bay ra, ngăn kim kiếm giữa không trung. Rõ ràng đó cũng là một thanh phi kiếm, hai thanh kiếm va nhau trên không, âm thanh chói tai, hỏa quang bắn ra xung quanh.

Tu vi của nàng ta này cao hơn một chút, nhưng Cửu Xà Kim Viêm Kiếm của Phương Hành chiếm phần thắng về phẩm chất. Vì thế với đòn này, hai thanh kiếm khó phân cao thấp, tựa như hai đạo lưu quang giữa bầu trời đêm thỉnh thoảng tỏa ra hàn quang lạnh thấu xương. Nữ tử thậm chí không nhìn về phía phi kiếm, đôi mắt nàng ta chỉ nhìn Phương Hành, sắc mặt buồn khổ vô cùng trông càng thêm đáng sợ, thoạt nhìn tựa như nữ thần báo thù vậy.

"Ngươi đúng là lợi hại, còn lợi hại hơn những đệ tử ngoại môn mà ta đã từng gặp, ngay cả Hậu Thanh cũng kém ngươi, khó trách... Huynh ấy lại bị ngươi hại chết... Thế nhưng, ngươi cũng chết đi... Xem như là tế phẩm mà ta tặng huynhấy..."

Nữ tử vừa bước đi vừa lẩm bẩm, nước mắt chảy như mưa, ngón tay mảnh khảnh bấm pháp quyết phức tạp.

Trong giờ phút này Phương Hành cũng cứng người, tu vi của nữ tử này mặc dù chỉ cao hơn mình một giai, song đó là sự khác biệt giữa Linh Động tam trọng và tứ trọng. Hơn nữa nàng tu hành pháp thuật, vô cùng đáng sợ, chỉ cần bản thân dính một chút thôi cũng đủ dẫn đến cái kết chết không toàn thây.

Thế nhưng, Phương Hành vừa khống chế Cửu Xà Kim Viêm Kiếm chém nàng, vừa lặng lẽ lấy ra đoản đao của mình, trong đầu không ngừng tính hết kế hoạch này đến kế hoạch khác. Hiểu biết về pháp thuật và phi kiếm của nàng ta rõ ràng cao hơn mình rất nhiều, chỉ có thể đến gần chiến đấu với nàng ta thôi, vừa rồi nàng ta mới bị mình tát một cái, tuy là do đánh bất ngờ, nhưng cũng đã chỉ rõ võ kĩ của nàng ta khá bình thường.

Nếu có thể đến gần, chưa chắc bản thân không có phần thắng.

Nhìn thấy nữ tử bấm tay, một pháp thuật khác lại sắp bắn ra, cơ thể Phương Hành cũng căng thẳng.

"Trong cốc cấm chém giết, là ai không tuân theo môn quy?"

Đúng lúc này, đột nhiên một tiếng quát to truyền đến, chỉ thấy trên Vân Ẩn Phong, một lão giả khoác khoan bào đột ngột xuất hiện, người bay giữa không trung, tay áo vung lên, chậm rãi đáp xuống từ giữa không trung, thoạt nhìn tựa như một chú chim lớn.

Là do hỏa quang đáng sợ trong Thanh Khê Cốc đã khiến trưởng lão đạo môn chú ý đến.

"Ngươi chết đi!"

Bạch y nữ tử thấy có trưởng lão đạo môn ra tay ngăn cản, gương mặt liền biến sắc, lập tức hung hăng quát mắng, pháp quyết bắn ra, tức thì có ngay ba hỏa quang đáng sợ bay về hướng Phương Hành. Đồng thời Cầm Long Khống Hạc Công vô hình cũng được tung ra, hòng muốn giam Phương Hành ngay tại chỗ chịu trận ba hỏa quang kia... Nàng ta thà chịu đạo môn trách phạt, cũng muốn nhanh chóng giết chết Phương Hành trước khi trưởng lão kịp đến!

"Càn rỡ!"

 Trưởng lão đạo môn thấy thế, người bay giữa không trung, liên tục quát mắng, hai tay áo cùng phất lên.

"Soạt..."

Một thanh phi kiếm thanh sắc bay ra từ trong tay áo trái, phóng xuống nhanh như tia chớp, xẹt qua không trung, hỏa quang do bạch y nữ tử đánh ra ngay tức thời bị thanh kiếm ấy chém tan. Còn trong tay áo phải của ông ta một đoạn dây thừng thoạt nhìn cũng không dài lắm nhanh chóng bay ra, nhưng lại như linh xà nhanh chóng lướt xuống từ không trung, sau đó quấn từng vòng một trên người nữ tử.

Vị trưởng lão đạo môn sở hữu tu vi  Linh Động cửu trọng, thực lực vượt xa bạch y nữ tử.

"Soạt..."

Khoan bào rưởng lão đáp xuống, phi kiếm thanh sắc lập tức bay đến dưới chân đỡ lấy cơ thể của ông ta, ngay cả phi kiếm của Phương Hành và bạch y nữ tử trên không trung cũng bị ông ta phất tay áo giải quyết. Lực hút vô hình và lớn mạnh xuất hiện trên không trung, áp đảo hai thanh phi kiếm, chúng như từ rắn độc hóa thành hai con giun, ngoan ngoãn biến thành hai đạo lưu quang bay về ống tay áo của ông ta.

"Ngươi là đệ tử Tê Hà cốc nhỉ? Tại sao lại chạy đến Thanh Khê Cốc để gây chuyện?"

Sau khi thu phi kiếm của hai người bọn họ, trưởng lão ánh mắt nghiêm nghị, nhận ra y phục của nàng ta, biết được lai lịch nàng ta, bèn lớn tiếng quát hỏi.

"Ta muốn giết hắn... Ta muốn giết hắn..."

Bạch y nữ tử giãy dụa không ngừng, cứ như chẳng nghe được lời của trưởng lão.

Phương Hành lạnh lùng nhìn nàng ta một cái, xoay người vái chào trưởng lão trên không trung, cất cao giọng nói: "Trưởng lão minh giám, trước đó không lâu, đệ tử cùng đệ tử ngoại môn là Hậu Thanh Hậu sư huynh lĩnh phù chiếu đạo môn, ra ngoài trảm yêu. Kết quả Hậu Thanh sư huynh không may bỏ mạng, đệ tử may mắn hoàn thành phù chiếu trở về, ba vị trưởng lão của Phù Chiếu Đại Điện đã điều tra tính thật giả của chuyện này, phán định đệ tử vô tội..."

"Ngươi nói dối... Tên trộm ác độc này, ngươi đã hại Hậu Thanh, còn ở đây nói dối..."

Bạch y nữ tử ra sức giãy dụa nhưng không thoát khỏi trói buộc từ pháp khí của khoan bào trưởng lão, chỉ có thể gào thét chửi rủa.

Phương Hành lạnh lùng nhìn nàng ta, tiếp tục nói: "Có vẻ như nàng ta là tình nhân của Hậu Thanh Hậu sư huynh, đêm nay bỗng tìm đến tận cửa, luôn miệng nói gì mà Hậu Thanh sư huynh mang đệ tử ra ngoài, vốn là dùng đệ tử làm mồi nhử để bắt giết Yêu Cáp. Hậu Thanh sư huynh đã chết, đệ tử còn sống là do không hoàn thành trách nhiệm của mồi nhử, tội ác tày trời, cho nên nhất định phải giết chết đệ tử, làm tế phẩm cho Hậu Thanh sư huynh..."

Lúc này, không ít đệ tử Thanh Khê Cốc bị thu hút bởi âm thanh hắn đại chiến với bạch y nữ tử len lén theo dõi từ trong phòng, cũng có không ít trưởng lão cư ngụ ở xung quanh Vân Ẩn Phong quét thần niệm sang, âm thầm để ý tới tình huống ở đây, Phương Hành nói lớn tiếng như vậy, nên đã thu hút sự chú ý của mọi người, dù sao những từ như "tình nhân", "mồi nhử"... Thật sự quá gây sự chú ý.

Khoan bào trưởng lão nghe vậy, đầu lông mày lập tức nhăn lại, trầm giọng nói: "Được rồi, không cần nói nữa!"

Ông ta phải ngăn cản Phương Hành, bởi vì những gì Phương Hành nói đều là chuyện xấu của đạo môn. Hậu Thanh mang hắn ra ngoài dùng làm mồi nhử, cho dù chúng trưởng lão cũng hiểu rõ trong lòng nhưng nói ra trước mặt mọi người thì không phải là chuyện tốt.

Thanh Vân Tông âm thầm cho phép các đệ tử dùng một vài thủ đoạn có phần quá khích, nhưng điều đó không có nghĩa là có thể nói những thủ đoạn đó ra cho mọi người biết. Danh môn chính phái, chính là danh môn chính phái, nếu chuyện gì cũng không từ thủ đoạn, chỉ biết đến kết quả, vậy thì có khác gì ma môn đâu?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...