Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 62: Phương Hành đi đâu rồi?
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Lúc trước, Mạnh Huyền Chiếu bắt Lưu Phong tra hỏi tên của đạo tặc khói mê, Lưu Phong bị đánh chết đi sống lại vẫn một mực khẳng định chắc chắn là Phương Hành hãm hại y. Khi ấy, hắn hoàn toàn không cho là Phương Hành có bất cứ quan hệ nào với đạo tặc khói mê, chỉ nghĩ rằng Lưu Phong đã chết đến nơi mà còn muốn đổ oan cho Phương Hành thôi. Dưới cơn nóng giận, hắn nặng tay dạy dỗ một chút nhưng không ngờ Lưu Phong thật sự không chịu đựng được, mới tam quyền lưỡng cước đã bị đánh chết. Bất đắc dĩ, Mạnh Huyền Chiếu không thể làm gì khác đành hủy thi diệt tích Lưu Phong, coi như người này chưa từng xuất hiện.
Dù sao, ở đạo môn, đánh chết một ngoại môn đệ tử, hay dùng thủ đoạn không quang minh lén tra hỏi tới chết, cũng được xem như một sự cố không lớn không nhỏ. Có lẽ đạo môn dung túng các đệ tử đấu đá chém giết, nhưng bọn họ sẽ không cho phép một số đệ tử có quyền thế giết hại đệ tử khác nhờ qua quyền thế của mình. Đó là thủ đoạn cạnh tranh không công bằng, một khi đạo môn phát hiện, nhất định sẽ phạt nặng.
Vì vậy, thúc thúc của Mạnh Huyền Chiếu cảm thấy chuyện này bị xé ra to, ra lệnh cho hắn không được tiếp tục theo điều tra nữa. Nếu đã thiệt thòi trong tay người khác vậy thì chấp nhận đi, nếu nhỡ chuyện này vỡ lở, ngược lại sẽ gặp những phiền toái không cần thiết.
Mạnh Huyền Chiếu không biết làm sao, cũng đành buông xuôi, cố nuốt cơn tức này vào bụng.
Vốn dĩ hắn đã sắp quên mất chuyện này, nhưng hôm nay, cùng với việc tin tức trên người Phương Hành có Cửu Xà Kim Viêm Kiếm được lan truyền, Mạnh Huyền Chiếu cũng bắt đầu liên tưởng.
Với những suy đoán về đạo tặc khói mê, hắn chỉ biết đối phương dùng một hồ lô khói, có thể phóng ra khói mê lợi hại, chứ chưa thấy đạo tặc đó sử dụng Cửu Xà Kim Viêm Kiếm bao giờ. Nhưng Hậu Thanh từng thấy và cũng từng khẳng định chắc nịch phi kiếm của đạo tặc khói mê chính là thanh Cửu Xà Kim Viêm Kiếm bị mất trộm ở phiên chợ quỷ đầu tiên. Trong tình thế không có biện pháp khác, Mạnh Huyền Chiếu cũng chỉ có thể coi đó là đúng.
Cửu Xà Kim Viêm Kiếm, trước khi chết Lưu Phong một mực khẳng định là bị Phương Hành hãm hại, phỏng đoán về người có thể tiết lộ tin tức trong tay mình có Thạch Tinh Tán vào lúc ấy... Đủ loại nhân tố, khiến cho Mạnh Huyền Chiếu bắt đầu một lần nữa suy nghĩ về những hiềm nghi trên người Phương Hành.
Chẳng lẽ, lúc ấy Lưu Phong nói không sai, đạo tặc khói mê thật sự có liên quan tới Phương Hành?
Lúc ấy, người đã mật báo cho đạo tặc khói mê tới đánh cướp mình, không phải ai khác mà chính là Phương Hành?
Đạo tặc khói mê lúc ấy không đề cập tới cái tên khác, cứ liên tục lặp lại tên Lưu Phong, cũng là vì thay Phương Hành hãm hại Lưu Phong sao?
Một chuỗi những nghi vấn làm cho Mạnh Huyền Chiếu càng lúc càng nghi ngờ Phương Hành!
Trong lòng hắn vẫn không cho rằng Phương Hành chính là đạo tặc khói mê, nhưng hắn cảm thấy, rất có thể Phương Hành sẽ quen biết đạo tặc khói mê. Vì vậy, hắn nhanh chóng đưa ra quyết định, muốn bắt Phương Hành tới tra hỏi một lần.
Nhưng ngặt nỗi, mặc dù ở trong ngoại môn hắn có thúc thúc làm chỗ dựa, nhưng cũng không có can đảm trực tiếp bắt người ở trong ngoại môn. Vì vậy chỉ sai cho người tới mời Phương Hành đi uống rượu, sau khi lừa tiểu tử đó tới đây làm thế nào nữa sẽ là chuyện của chính mình rồi.
Dù sao hắn cũng đã giết chết một tên Lưu Phong, vì tìm ra tên đạo tặc khói mê chết tiệt kia, hắn không ngại giết thêm một tên Phương Hành.
"Mạnh Huyền Chiếu muốn mời ta uống rượu? Không rảnh, hôm khác đi!"
Tất nhiên Phương Hành sẽ không đi, hắn cười ha ha một tiếng, định đẩy cửa bước vào tiểu lâu.
"Hừ, tiểu tử, đừng có rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt!"
Một thiếu niên khác lạnh lùng lên tiếng, cùng với thiếu niên còn lại ép tới, ôm xốc hai cánh tay hắn lên, ánh mắt lạnh lùng. Bọn họ đã được dặn dò, nếu như Phương Hành không chịu đi, hiềm nghi lại càng lớn, nhất định phải ép hắn đi. Tu vi của hai người bọn họ đều là Linh Động nhị trọng, bọn họ cứ nghĩ rằng khống chế Phương Hành cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Dù sao hôm đó mọi người trong Thanh Khê Cốc cũng chỉ thấy được Phương Hành và Lâm Thanh Tuyết chiến đấu bằng phi kiếm, chứ không nhìn thấy hai người đánh nhau ở trong nhà gỗ. Vì vậy cũng không có ai biết tới Cầm Long Khống Hạc Công của Phương Hành, đương nhiên không đoán được tu vi của hắn. Ngay cả Mạnh Huyền Chiếu, cũng chỉ cho là Phương Hành có thể quen biết với đạo tặc khói mê, chứ chưa từng nghĩ tới chuyện Phương Hành chính là đạo tặc khói mê.
"Ơ..."
Bấy giờ, Phương Hành mới ngẩng đầu lên nhìn bọn họ, đánh giá từ trên xuống dưới, vẻ mặt như cười như không, vẻ vô cùng hứng thú.
Thiếu niên nói năng lỗ mãng kia lạnh lùng hỏi: "Ngươi nhìn cái gì?"
Phương Hành cười ha ha, đột nhiên tung một chưởng ra, một chưởng này hắn đã vận chuyển ba phần linh lực của bản thân, lực lớn chiêu nặng lại còn bất ngờ không kịp đề phòng, "bốp " một cái đánh kẻ đó ngã lăn ra đất. Sau đó hắn trực tiếp nhảy lên, năm ngón tay xòe ra, một đạo lực hút đột nhiên xuất hiện, trực tiếp kéo một thiếu niên khác qua, tiếp đó xoay người một cước đạp bay kẻ đó ra ngoài.
Trong nháy mắt, hai kẻ Linh Động nhị trọng đều bị đánh ngã, té ngã trên mặt đất, ngay cả phi kiếm cũng không có thời gian gọi ra.
"Con mẹ nó, mời người khác uống rượu mà còn có chuyện ép buộc à? Quay về báo cho Mạnh Huyền Chiếu, ngày mai lão tử sẽ tự đi tìm hắn!"
Phương Hành cười khẩy một tiếng, quay người bước vào tiểu lâu, chẳng bao lâu sau đã thu dọn một số đồ vật, rồi sải bước đi ra ngoài cốc.
Trong sơn cốc, vô số người lén lút nhìn hắn, thậm chí còn có người như nóng lòng muốn thử xông lên bắt hắn. Phương Hành trực tiếp lướt mắt nhìn sang, lạnh lùng hỏi: "Lũ phế vật cặn bã các ngươi, còn có kẻ nào không phục à?"
Nói rồi, hắn trực tiếp gọi Cửu Xà Kim Viêm Kiếm ra, bay lượn giữa không trung bên cạnh hắn. Bắt gặp ánh mắt của hắn, các đệ tử Thanh Khê Cốc lập tức rụt đầu về, tất cả đều không dám nhìn hắn.
Mặc dù có người muốn giúp Mạnh Huyền Chiếu bắt hắn, nhưng nghĩ lại, vì nịnh nọt Mạnh Huyền Chiếu mà đắc tội Linh Vân sư tỷ, chuyện này thật sự không phải là vụ mua bán có lời, vậy nên dứt khoát bản thân nên mắt không thấy tâm không phiền thì hơn!
Ngay cả Hắc Tam cũng thế, hắn ta ở trong tiểu lâu của mình len lén nhìn Phương Hành rời cốc, dù cố gắng lấy hết can đảm vài lần nhưng cuối cùng vẫn không dám đi xuống dưới lầu cản hắn. Cho đến không nhìn thấy bóng dáng Phương Hành đâu nữa, hắn ta mới thở dài thườn thượt, hết sức ngồi bệt trên mặt đất.
"Thôi vậy, thần tiên đánh nhau, tiểu quỷ gặp nạn, Mạnh Huyền Chiếu và Hứa Linh Vân sư tỷ ta đều không thể đắc tội được..."
Khi biết được chuyện Phương Hành đánh người mình phái tới bị thương, rồi trốn đi suốt cả đêm, Mạnh Huyền Chiếu cũng nổi trận lôi đình, một quyền đánh nát cả gốc tử trúc bên cạnh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nếu tên tặc đó chạy trốn, chứng tỏ là hắn chột dạ trong lòng!”
Trong số đám người đi theo bên cạnh hắn có người đề nghị: "Đã như vậy, sao không bẩm báo đạo môn bắt hắn?"
Mạnh Huyền Chiếu căm phẫn trừng mắt lườm kẻ đó một cái, mắng: "Não ngươi bị úng nước à? Nơi đạo tặc khói mê cướp bóc chính là chợ quỷ, là nơi không thể lộ ra ngoài. Cái lần cướp đồ của ta, hắn không dùng Cửu Xà Kim Viêm Kiếm, ngay cả ta cũng chẳng dám chắc có phải là cùng một người hay không. Bẩm báo lên đạo môn, vô bằng vô cớ, chúng ta ăn nói thế nào? Huống chi, một khi đụng đến đạo môn, cho dù thông qua tiểu quỷ này tìm được đạo tặc khói mê, tất cả mọi thứ cũng không về tới tay chúng ta, kế sách duy nhất chỉ có lén tìm được hắn!"
Hắn nghiến răng, thầm oán thán một hồi, sau đó quát lên: "Lục soát, soát khắp cả ngoại môn cũng phải tìm cho ra hắn!"
Một đám tay sai được phái ra ngoài, đến các sơn cốc lục soát tìm người suốt cả đêm.
Mạnh Huyền Chiếu là nhị thế tổ đạo môn, cả ngoại môn người dám đắc tội với hắn thật sự không nhiều. Chấp sự của các sơn cốc cũng toàn lực phối hợp với hắn, tuy nhiên dù lục soát khắp sơn cốc, ngay cả nơi ở của ‘Bàn đạo nhân’ cũng tìm khắp rồi, thế nhưng vẫn không tìm được Phương Hành. Điều này khiến cho mọi người lòng tràn đầy nghi ngờ, đã tối rồi rồi tiểu quỷ đó có thể chạy đi đâu?
"Không phải... Là trốn tới Linh Vân cốc rồi chứ?"
Có người bỗng nhiên nghĩ tới chuyện này, run giọng hỏi.
Mạnh Huyền Chiếu nghe vậy, sắc mặt cũng sầm xuống.
Nếu tên tặc đó thật sự trốn tới chỗ Hứa Linh Vân, mình cũng không có biện pháp nào khác, Hứa Linh Vân là chân truyền Thanh Vân Tông, thân phận còn tôn quý hơn cả người thúc thúc đang làm chấp sự trưởng lão của mình!
"Không thể nào, nếu tiểu quỷ kia thật sự quen biết với Linh Vân sư tỷ, vậy thì có tài nguyên gì mà hắn không lấy được chứ? Linh Vân sư tỷ chỉ cần cho một chút là đã đủ cho hắn sử dụng tu hành, ta luôn cảm giác lời đồn trong đạo môn không phải thật, quan hệ giữa hắn và Linh Vân sư tỷ chưa chắc đã tốt như vậy... Ngoài ra, cho dù là thật, các ngươi cũng không cần phải sợ Linh Vân sư tỷ, phải biết rằng Linh Vân sư tỷ là đệ tử chân truyền, coi trọng thể diện hơn hết thảy. Cho dù mối quan hệ của bọn họ thật sự tốt đẹp, chỉ cần chứng minh tiểu quỷ đó có liên quan tới đạo tặc khói mê, Linh Vân sư tỷ cũng không thể nhúng tay quản chuyện của hắn, khả năng cao sẽ vạch rõ quan hệ..."
Mạnh Huyền Chiếu trầm tư một hồi lâu, khẽ nghiến răng nói: "Cho dù như thế nào, nhất định phải tìm được hắn... Lật cả ngoại môn lên cũng phải tiếp tục tìm cho ta, hơn nữa, ta sẽ tìm người đến chỗ Linh Vân sư tỷ nghe ngóng tin tức, xem rốt cuộc có ở đó hay không..."
Hiển nhiên Mạnh Huyền Chiếu đã bị chọc tức, cho dù biết rõ Phương Hành có thể quen biết với Linh Vân sư tỷ, cũng phải tìm ra hắn rồi tính tiếp. Đối với hắn ta, tìm được đạo tặc khói mê kia, quan trọng hơn hết thảy!
Chẳng mấy chốc, tất cả người hắn ta có thể điều động được phái ra ngoài lần nữa, tìm kiếm tung tích của Phương Hành một cách kỹ lưỡng.
Có điều, đêm đó, từ đầu tới cuối Phương Hành chẳng thấy bóng dáng, trong lòng mỗi người đều đang suy nghĩ: Rốt cuộc tiểu quỷ đó trốn đi đâu rồi?
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook