Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 68: Tạm biệt ngoại môn

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Phương Hành giả vờ định đi nhưng Mạnh Huyền Chiếu vẫn đang do dự chưa quyết, thấy rõ hắn không muốn bỏ ra số tiền kia.

"Khoan đã!"

Nữ tử y sam vàng gọi Phương Hành lại, sau đó nàng ta chậm rãi đi tới trước mặt Mạnh Huyền Chiếu, vỗ vỗ vai của hắn, nói: "Quyết định nhanh đi, ngọc phù không thể rơi vào tay đạo môn, nếu không thì thúc thúc của ngươi cũng không bảo vệ ngươi được!"

Mạnh Huyền Chiếu cắn răng, sau một lúc lâu mới thấp giọng nói: "Nhưng ta... Hiện tại ta không có nhiều linh thạch như vậy!"

'Hắc diện nam tử' cũng đi tới, nghe vậy bèn nói: "Biết ngươi không có mà, ngay cả bọn ta cũng không thể chi một khoản linh thạch như vậy ra ngay, hay là thương lượng với hắn chút đi, dù thế nào thì cũng nên nhanh chóng hủy ngọc phù này đi!"

Y cũng cười khổ, bọn họ vốn định cùng nhau xông lên đoạt lại ngọc phù nhưng thấy tu vi Phương Hành đã đạt Linh Động tứ trọng liền lập tức bỏ ý định ấy đi, chỉ có thể đàm phán đàng hoàng.

Mạnh Huyền Chiếu do dự một hồi lâu dường như không muốn hạ mình, thế nhưng cuối cùng hắn vẫn lấy hết can đảm đi tới trước mặt Phương Hành, thấp giọng nói: "Phương sư đệ, chuyện lần này do ta lỗ mãng, ta nghi ngờ ngươi vô lý, xin ngươi... Thứ lỗi, giá tiền Thạch Tinh Tán xin ngươi nể giao tình giữa chúng ta, tính theo thỏa thuận ban đầu của chúng ta... Ba... Ba mươi linh thạch, được không?"

"Ba mươi hả?"

Phương Hành nở nụ cười, nói với 'Hắc diện nam tử': "Này, lão huynh, ta mua Thạch Tinh Tán của ngươi bằng ba mươi viên linh thạch, ngươi bán hay không?"

Vẻ mặt 'Hắc diện nam tử' có chút quái lạ, y cười khổ nhìn nữ tử y sam vàng nhạt một cái.

"Thành sự không có, bại sự có thừa!"

Nữ tử y sam vàng nhạt cau mày, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép liếc Mạnh Huyền Chiếu một cái, sau đó nàng ta quay đầu ngồi xuống, không hề để ý tới hắn nữa.

Hai người họ nghĩ Mạnh Huyền Chiếu này quả nhiên vô dụng không thể nào chịu nổi, chuyện đã đến nước này rồi mà vẫn không nỡ bỏ tiền, chỉ muốn dùng ba mươi viên linh thạch để đuổi Phương Hành đi, keo kiệt bủn xỉn thế à? Cho dù lúc ấy ngươi thỏa thuận với Phương Hành ba mươi viên linh thạch thì cũng đã là chuyện trước kia rồi, khi ấy Phương Hành có tu vi Linh Động tứ trọng à? Quen biết với Linh Vân sư tỷ ư?

Còn chuyện quan trọng nhất nữa, trước kia hắn nắm thóp ngươi chưa?

Mạnh Huyền Chiếu cũng nhận ra mình vừa mới gây ra trò hề thông qua nụ cười lạnh của Phương Hành và phản ứng của 'Hắc diện nam tử' và nữ tử y sam vàng, nhất thời mặt hắn đỏ bừng, vội vàng nói: "Nhưng hiện tại ta không có nhiều linh thạch như vậy thật mà... Lần trước bị đạo tặc khói mê cướp nên ta đã không còn đồng nào, hôm nay tổng hết cũng chỉ có khoảng hai mươi linh thạch..."

Phương Hành cười cười, nói: "Vậy thì đơn giản thôi, viết giấy nợ không phải là xong rồi sao?"

Nói đoạn hắn bèn lấy một tấm "ngọc khế" trong Động Thiên Chỉ Hoàn sau gáy ra rồi đặt trước mặt Mạnh Huyền Chiếu. Mạnh Huyền Chiếu nhìn ngọc khế này mà sắc mặt thay đổi không ngừng, khi thì phiền muộn khi thì oán hận.

"Mạnh sư huynh, ngươi thực sự không có thành ý rồi, thôi đi, ta không cần linh thạch này nữa, ngươi cứ chờ đạo môn trưởng lão tìm ngươi đi!"

Ánh mắt Phương Hành lạnh lẽo, lấy ngọc khế lại rồi xoay người rời đi.

Mạnh Huyền Chiếu bỗng luống cuống, run giọng kêu lên: "Đừng... Ta viết..."

Bị Phương Hành uy hiếp nên cuối cùng hắn phải viết một tờ vay nợ trên ngọc khế, trong đó viết rõ hắn mua một phần Thạch Tinh Tán của Phương Hành nên phải trả ba trăm viên linh thạch, sau đó dùng linh lực của mình ấn xuống. Phương Hành cầm sang kiểm tra cẩn thận, hài lòng gật đầu rồi nói với 'Hắc diện nam tử' và nữ tử y sam vàng: "Tình cờ có hai vị ở đây, hay là hai vị làm chứng được không?"

'Hắc diện nam tử' và nữ tử y sam vàng ngẩn người, vẻ mặt họ không vui, hiển nhiên không muốn dính dáng  đến chuyện này.

Phương Hành cười khẩy nhìn  về phía Mạnh Huyền Chiếu một tiếng, Mạnh Huyền Chiếu hết cách đành đi qua thấp giọng thương lượng với bọn họ, hai người nọ cũng nể mặt Mạnh Huyền Chiếu nên đành sang đây, lần lượt truyền linh lực của mình vào, trở thành nhân chứng.

Lúc này Phương Hành mới hài lòng gật đầu, tiện tay ném "Ký Âm Phù" cho Mạnh Huyền Chiếu, cười ha ha rời đi. Mạnh Huyền Chiếu ủ rũ ngồi xuống, một lát sau mới đưa linh lực vào để nhìn ngọc phù này ghi chép cái gì. Thế nhưng khi đưa linh lực vào trong thì hắn bỗng ngây người, sắc mặt từ xanh chuyển sang trắng, lại từ trắng chuyển sang đỏ, 'Hắc diện nam tử' thấy vẻ mặt hắn không ổn nên vội vàng lấy âm phù qua nhìn, trong lúc nhất thời y cũng dại ra luôn, bất đắc dĩ đưa qua cho nữ tử y sam vàng.

Nàng ta cầm lấy kiểm tra, trong nháy mắt liền nở nụ cười khổ, khẽ thở dài: "Thật là lợi hại mà!"

Hóa ra Ký Âm Phù này hoàn toàn không có gì cả, thậm chí là chưa từng  được kích hoạt. Gì mà ghi lại lời của Mạnh Huyền Chiếu này nọ vốn chỉ là do Phương Hành bịa chuyện ra thôi.

Thật ra dù sao Phương Hành cũng là tiểu hài tử, làm sao tâm tư có thể tỉ mỉ đến mức chuẩn bị trước để ghi âm chứ? Nói trắng ra lúc ấy hắn nghe Mạnh Huyền Chiếu thừa nhận giết Lưu Phong nên nhân cơ hội dọa người mà thôi.

Tuy nhiên chẳng ai ngờ rằng Mạnh Huyền Chiếu và 'Hắc diện nam tử', thêm cả nữ tử y sam vàng cùng với đám tay sai xung quanh đều bị hắn vừa hù vừa dọa lừa gạt qua mặt hết, hắn còn ép Mạnh Huyền Chiếu ký giấy nợ ba trăm viên linh thạch...

"Đáng hận mà... Đừng tưởng ngươi đột phá Linh Động tứ trọng là sẽ không có sơ hở gì, ta nhất định... sẽ nói cho thúc thúc ta biết!"

Qua thật lâu thì Mạnh Huyền Chiếu mới khẽ rống lên, ngụ ý đã thừa nhận mình không phải là đối thủ của Phương Hành.

"Chạy mau..."

Nghênh ngang ra khỏi rừng tử trúc rồi nên Phương Hành kéo 'Bàn đạo nhân' bỏ chạy, 'Bàn đạo nhân' vẫn chưa kịp phản ứng nên Phương Hành bèn nói cho y biết Ký Âm Phù vốn là giả, dùng để dọa người mà thôi, không chừng đám người Mạnh Huyền Chiếu thấy rồi sẽ đuổi theo.

'Bàn đạo nhân' cười khổ nói: "Với tu vi hiện tại thì đệ cũng không sợ bọn họ đâu nhỉ?"

Phương Hành nói: "Không liên quan đến tu vi, làm chuyện xấu đương nhiên phải chạy..."

'Bàn đạo nhân' cạn lời, đành chạy theo hắn. Y mơ hồ nhận thấy tiểu ma đầu này không hề sợ gì, hắn vốn chỉ thích cảm giác làm chuyện xấu rồi chạy trốn thật nhanh thôi. Chứng kiến toàn bộ quá trình trong rừng trúc, 'Bàn đạo nhân' thật sự phục Phương Hành. Thật ra đối với sự truy hỏi của nhóm người Mạnh Huyền Chiếu, hầu như Phương Hành không trả lời rõ ràng câu nào, toàn bộ đều trả lời bậy bạ. Nhưng đáp án mà hắn đưa ra dù khiến người ta tức giận, xấu hổ vẫn khó lòng phản bác! Giống như hắn nói tu vi bản thân tăng vọt là do nuốt chửng một gốc linh dược vậy, song trên đời lấy đâu ra lắm linh dược như thế chứ?

Phần lớn linh dược mà người tu hành sử dụng đều do các tông môn thế gia cực khổ nuôi dưỡng ra, thỉnh thoảng có một hai gốc linh dược trời sinh đất dưỡng xuất hiện thì cũng bị đôn giá trên trời, giá tiền linh dược hoang dại gần như gấp mười lần giá tiền linh dược được nuôi dưỡng!

Huống chi ăn linh dược không qua luyện hóa sẽ có hại chứ không có lợi đối với cơ thể, cơ mà tiểu quỷ này mạnh mồm nói mình ăn cả gốc linh dược nhưng vẫn vô hại, vậy ngươi có thể làm gì hắn? Mổ bụng ra nhìn một cái sao?

Có lẽ nếu Phương Hành không có tu vi, không có bối cảnh thì đám người Mạnh Huyền Chiếu sẽ làm như vậy thật. Thế nhưng,  tu vi của hắn đã đạt đến Linh Động tứ trọng, cao hơn tất cả mọi người ở đó, hơn nữa hắn còn mượn thêm cái oai của Linh Vân sư tỷ, đám nhị thế tổ ngoại môn nào dám trêu chọc hắn đâu...

Nếu sau khi Phương Hành đột phá Linh Động tứ trọng trực tiếp đến nội môn báo cáo thì có lẽ đám người Mạnh Huyền Chiếu vẫn không dám trêu chọc hắn, thế nhưng đoán chừng quan hệ giữa hắn và đạo tặc khói mê sẽ ngầm truyền ra ở đạo môn, như thế không có lợi cho danh tiếng của hắn. Mà hôm nay Phương Hành lượn qua rừng tử trúc một chuyến, dù hắn có nói nhăng nói cuội hay không thì ngoài mặt cũng đã làm rõ mối quan hệ này. Đương nhiên giấy nợ ba trăm linh thạch kia lại là thu nhập ngoài ý muốn.

"Phương sư đệ, đệ muốn... Đến nội môn báo danh à?"

Hai người đi tới dưới chân núi thì 'Bàn đạo nhân' nhìn Phương Hành, vẻ mặt y phức tạp, có chút thổn thức. Hiện còn chưa đầy một năm nữa, tên ăn mày dạo ấy bị mình một cước đá bay ở cổng thế mà hôm nay đã thành chỗ dựa cho mình ở đạo môn, lại còn chiếm vị trí đầu bảng, trở thành đệ tử ngoại môn đầu tiên đạt đến Linh Động tứ trọng.

Rõ ràng mọi người có tư chất thấp nhất nhưng lại khác biệt một trời một vực như thế, chỉ có thể nói là người với người quả nhiên không giống nhau.

"Đương nhiên phải đi báo danh, trở thành đệ tử nội môn sớm ngày nào sẽ được tông môn bảo vệ sớm ngày ấy, tránh cho đêm dài lắm mộng!"

Phương Hành kiễng mũi chân, vỗ vỗ bả vai 'Bàn đạo nhân'.

Một năm trôi qua, tuy hắn cao lên không ít nhưng vẫn thấp hơn một khúc so với 'Bàn đạo nhân'.

"Tiểu gia đi rồi, sau này ta vào nội môn rồi thì sẽ cho phép huynh mượn danh tiếng của ta hoành hành bá đạo!"

Phương Hành cười ha ha một tiếng, lấy ra một cái túi trữ vật, nói: "Bên trong đều là tài nguyên để lại cho huynh, tu luyện đàng hoàng đi!"

Nói rồi hắn bèn vung tay lên, sải bước đi đến một trong bảy kỳ phong của Thanh Vân Tông - Phi Thạch Phong.

'Bàn đạo nhân' mở túi trữ vật ra thì thấy bên trong có một đống linh thạch đỏ rực, đâu đó khoảng một trăm viên, còn có mấy bình đan dược không biết tên và một thanh phi kiếm màu bạc phẩm chất thượng giai, nước mắt y bỗng chốc chảy xuống.

Dư Tam Lưỡng y lăn lộn ở đạo môn bảy năm, hiện giờ đã là năm thứ tám rồi, cuối cùng cũng  đã thấy được ánh rạng đông tu hành.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...