Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 74: Lửa giận bất khuất, kiếm quang vô ngân

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Năm tám tuổi, Phương Hành suýt thì bị chặt đầu!

Trên thực tế, khi hắn đã bị giải lên pháp trường, đao phủ giơ quỷ đầu đao trong tay lên, còn Phương Hành giọng run rẩy kêu to: "Người khác mười tám năm sau là một trang hảo hán, tiểu gia... Sau khi tiểu gia chuyển thế, chỉ cần có thể chạy, đã là một hảo hán..." Sau đó ngay khi đao của đao phủ rơi xuống, Đại thúc thúc dẫn theo người trong Quỷ Yên Cốc kéo đến cứu hắn.

"Lúc đó tâm trạng bản thân như thế nào nhỉ?"

Dường như Phương Hành đã quên nội dung Trảm Thủ Đồ, suy nghĩ bắt đầu bay xa.

Sợ hãi...

Không giống với người trên Trảm Thủ Đồ, người trong Trảm Thủ Đồ không hề sợ hãi, mà ấn tượng khắc sâu nhất của bản thân chính là sợ hãi. Không ai có thể không cảm thấy sợ hãi trong hoàn cảnh như vậy!

Trên thực tế, lúc ấy không hù đến tè ra quần, đã là chuyện mà Phương Hành cảm thấy tự hào. Bọn trộm cướp trong Quỷ Yên Cốc, đương nhiên cũng rất bội phục vẻ mặt Phương Hành lúc đó.

Sau khi chém chết đao phủ, Đại thúc thúc lập tức xách Phương Hành lên, ngửi quần hắn, rồi cười lớn nói: "Giỏi lắm, Hành Ca Nhi thật là giỏi, suýt nữa bị chặt đầu, thế mà không tè ra quần, không hổ là trang hảo hán lớn lên cùng chúng ta!" Sau đó Đại thúc thúc và đám trộm cướp cùng kéo đến đều hoan hô, ca ngợi sự dũng cảm của Phương Hành.

Cũng ngay trong đêm đó, sau khi trở lại Quỷ Yên Cốc, Đại thúc thúc đã chính thức đưa bản thân lên làm đạo tặc thứ mười của Quỷ Yên Cốc. Lòng tôn trọng này, có thể nói là tự Phương Hành có được bằng sự can đảm của mình! Tuy nhiên, tiên nhân bị chém đầu kia chẳng có cảm xúc sợ hãi, bản thân tất nhiên không thể nào có tiếng nói chung với người đó.

Lúc ấy trừ sợ hãi ra, tâm trạng của hắn còn như thế nào nữa nhỉ?

Phương Hành tiếp tục nhớ lại.

Hối hận?

Là hối hận lúc bấy giờ bản thân không nên len lén chuồn khỏi Quỷ Yên Cốc, vào thành vui chơi sao?

Ắt hẳn không phải!

Oán hận chăng?

Hận tên bộ khoái bắt mình ư?

Cũng không phải!

Chẳng lẽ là... Tức giận?

Phương Hành cảm thấy mình nắm được điểm mấu chốt, đúng vậy, chắc hẳn là tức giận!

Lúc ấy bản thân chỉ đi dạo trong thành, không cẩn thận đụng phải một tên thiếu gia nhà giàu, hắn ta muốn ác nô bên cạnh đánh gãy chân của mình, sau đó bản thân trong cơn nóng giận, đoạt lấy một thanh đao giết lợn của hàng thịt đâm chết hắn ta.

Sau đó, mình bị bộ khoái bắt, giam hết ba ngày, rồi đưa lên đài chém đầu.

Bản thân khi đó rất tức giận!

Dựa vào đâu chứ?

Chẳng lẽ mình phải để cho hắn ta đánh gãy hai chân của mình sao?

Chẳng lẽ đối phương rút ra một thanh trường kiếm muốn chém cổ của mình, thì mình nên mặc cho hắn ta chém?

Cảm giác tức giận này dần trở nên rõ ràng trong lòng Phương Hành, hắn hung hăng siết chặt tay thành quả đấm nhỏ. Đó là một cảm giác tức giận xen lẫn với tuyệt vọng, không giống với cảm giác tức giận bình thường, dường như cơn giận lan đến từng khớp xương, thấm vào trong máu.

"Chính là cảm giác này..."

Phương Hành cắn chặt răng, đột nhiên nhìn về Trảm Thủ Đồ.

Cũng đúng lúc này, hình như có vật gì đó động đậy trong bức tranh, hơn nữa còn khơi lên linh lực trong cơ thể Phương Hành.

Đó là ý chí bất khuất trong tranh!

Nó khơi lên linh lực trong cơ thể Phương Hành, bắt đầu rung động, bắt đầu thiêu đốt!

Linh lực hóa thành ngọn lửa, thiêu đốt từ trong cơ thể Phương Hành với khí thế mãnh liệt, tựa như muốn đốt cháy hết thảy, bao gồm cả chính hắn!

"Không được rồi..."

Khi cảm nhận được ngọn lửa tức giận điên cuồng thiêu đốt trong cơ thể mình, Phương Hành đột nhiên bừng tỉnh, nhưng đã khống chế được nữa.

Ngọn lửa thiêu đốt trong cơ thể Phương Hành là hiển hóa của ngọn lửa giận dữ. Loại lửa này do linh lực hóa thành, đốt cháy hết thảy, thậm chí cả bản thân Phương Hành. Trong lúc vô tình, Phương Hành đã nổi lên hoả ý, cũng có thể nói, hắn đã thành công hiểu được một nửa chân ý do Trảm Thủ Đồ kia lưu lại, chẳng qua nhiêu đó vẫn chưa đủ, chỉ có lửa giận, lại không có cách để khống chế, kết quả chỉ có thể là đốt cháy chính mình, giống với hai đệ tử hóa thành tro bụi trước kia. Kinh mạch đau nhức, nội tạng tựa như bốc lửa, đang hừng hực thiêu đốt, càng cháy càng lớn. Trong lúc hoảng hốt Phương Hành cố gắng bình phục cảm xúc của mình, hi vọng ngọn lửa bùng cháy sẽ lắng lại theo lửa giận của mình. Thế nhưng không có tác dụng, loại lửa này vô cùng điên cuồng, một khi đã xuất hiện, thì sẽ không có cách nào ngưng lại.

"Chẳng lẽ phải chết ở chỗ này ư?"

Phương Hành sợ hãi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, chiếc áo mặc trên người trở nên khô nóng vô cùng, thậm chí đã xuất hiện mùi khét, còn tóc của hắn xoăn lại, cứ như bị lửa thiêu đốt. Da thì đỏ bừng, thậm chí có thể thấy dưới làn da có ngọn lửa lập lòe  lúc ẩn lúc hiện, trông thật sự có ngọn lửa đang đốt trong cơ thể hắn, như muốn lao ra ngoài vậy.

Trong tình trạng đau đớn kịch liệt như vậy, Phương Hành không hoàn toàn bị sự sợ hãi khống chế tinh thần của mình, mà nhanh chóng tìm cách suy nghĩ.

Đây cũng là một bản lĩnh của hắn, bởi vì đã trải qua rất nhiều hiểm cảnh, tinh thần cứng hơn người thường rất nhiều, cho nên dù lâm vào cảnh cận kề cái chết, cũng sẽ không bối rối, mà cố gắng khiến mình tỉnh táo lại, suy nghĩ cách tự cứu lấy mình.

"Không lẽ người nào tìm hiểu bức tranh này cũng sẽ bị thiêu chết sao?"

"Không đúng, hẳn là phải có cách tự cứu bản thân..."

"Đúng rồi, bên trong tranh không chỉ có máu của tiên nhân, còn có thiên ý kiếm..."

"Thiên ý kiếm còn mạnh hơn máu tiên nhân, bởi chính thanh kiếm này đã chém phăng đầu tiên nhân..."

Linh quang chợt lóe lên trong đầu Phương Hành, nghĩ tới điều này, hắn lập tức ngưng thần lại nhìn vào tranh. Chẳng mấy chốc, hắn lại cảm nhận được ảo cảnh kia...

Trên đài chém đầu, tiên nhân bất khuất, lửa giận cuồn cuộn, ngửa mặt lên trời gào thét, thế rồi có một đạo kiếm quang bay tới, chém xuống đầu y!

Phương Hành cố gắng kiềm chế ngọn lửa trong người, cẩn thận quan sát, cảm nhận đạo kiếm quang nọ.

Đó là một đạo kiếm quang khuynh thế, xuất chiêu nhanh chóng, ẩn hiện không đấu vết. Trên thực tế, nếu không phải là do Trảm Thủ Đồ lưu lại dấu vết của đạo kiếm quang, với kiến thức của Phương Hành thì căn bản không thể nhìn thấy được kiếm quang.

Trảm Thủ Đồ lưu lại lửa giận đầy bất khuất của một người trước khi bị chém, cũng nhờ vào lửa giận bất khuất của người này mà lưu lại đạo kiếm quang vốn không thể nào in dấu trên giấy, chân ý của kiếm cùng ngọn lửa giận hỗ trợ lẫn nhau, duy trì cân bằng.

Phương Hành ngưng thần nhìn về phía đạo kiếm quang, càng nhìn càng kì diệu, càng nhìn càng mơ hồ. Đạo kiếm quang kia đã hấp dẫn hắn, thậm chí khiến cho nỗi đau đớn tột cùng của lửa giận thiêu thân cũng tan dần...

Từ từ, một cảm giác mát mẻ mà sắc bén tiến vào cơ thể hắn, ngọn lửa hừng hực dường như đốt khét nửa người hắn khi chạm phải kiếm ý mát rượi này tựa như bị một gáo nước lạnh xối xuống, dần dần dập tắt...

"Ha ha... Khụ... Lão tử... Đã hiểu được rồi..."

Phương Hành đột nhiên cười phá, nhảy cẫng lên, khua tay múa chân. Thế nhưng chỉ hô lên được một câu này, đầu óc hắn đã choáng váng, lập tức té ngã trên mặt đất. Sự thiêu đốt của ngọn lửa bùng lên trong cơ thể đã khiến hắn bị bỏng nghiêm trọng, kinh mạch tạng phủ trong cơ thể đã bị đốt thành lỗ to lỗ nhỏ .

"Hả?"

Thanh niên tóc trắng Bạch Thiên Trượng ngồi khoanh chân ngoài động, tai nghe thấy tiếng cười trong đau khổ của Phương Hành, suy nghĩ trong phút chốc, một thoáng sau liền xuất hiện trong động, cúi đầu nhìn liền ngạc nhiên. Bạch Thiên Trượng vội cúi người, bế lấy Phương Hành dường như đã bị thiêu chết, nhanh chóng truyền một đạo linh lực vào trong cơ thể hắn, rồi năm ngón tay giương lên, vài bình linh dịch xuất hiện trong tay, toàn bộ đều đút hết cho hắn.

"Xuất hiện tình trạng bị lửa thiêu, nhưng không mất mạng, chẳng lẽ hắn đã thật sự hiểu được?"

Trong lòng Bạch Thiên Trượng loé lên một tia hi vọng, hắn bế Phương Hành đến ngọc sàng trong động phủ, gương mặt vui mừng.

"Thọ nguyên ngàn năm sắp hết, cuối cùng trước khi chết, có thể phá giải bí ẩn này rồi sao?"

Trên mặt Bạch Thiên Trượng lộ ra một nụ cười khổ: "Còn có được cơ hội nào giúp ta đột phá nút thắt hay không?"

Phương Hành ngủ mê man ba ngày ba đêm mới tỉnh lại, chỉ cảm thấy cơ thể của mình lạnh như băng, nhưng vẫn có chút sinh khí đang thấm vào trong cơ thể từ phía dưới. Hắn mở mắt, chỉ cảm thấy cơ thể trống không, linh lực tiêu hao kha khá, dường như không còn lại gì, nhưng mà cơ thể hình như lại có sức mạnh cực kỳ to lớn, tựa như không cần vận chuyển linh lực cũng có thể đánh ra quyền nặng ngàn cân.

Ngồi dậy, Phương Hành thấy mình nằm trên giường ngọc, một chút sinh khí kia là từ ngọc sàng rót vào cơ thể mình. Bởi vì linh lực trong cơ thể đã cạn kiệt, nên hắn cực kì muốn bổ sung linh lực, theo bản năng đưa tay ra sau gáy, lấy hồ lô rượu mình đã đặt trong Động Thiên Giới Chỉ, ở trong đó còn nửa bình hồ lô linh tửu, dùng để bổ sung linh lực là tuyệt nhất.

Nhưng vừa giơ tay tìm, thì bỗng hoảng hốt, sắc mặt cũng thay đổi.

Tóc của mình đã xõa ra, Động Thiên Giới Chỉ dùng để buộc tóc đã không thấy đâu!

"Đang tìm hồ lô này sao?"

Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, không ngờ lại là thanh niên tóc trắng chẳng biết đã đến từ lúc nào, tay cầm một cái hồ lô màu tím, chầm chậm đặt cạnh Phương Hành trên ngọc sàng, nhìn Phương Hành bằng ánh mắt hứng thú, nói: "Nói chung là cả Thanh Vân Tông đều đang nghĩ, ngươi dùng bí mật gì để có thể tu luyện nhanh đến như vậy, cái bí mật này lại bị ta vô tình phát hiện ra mất rồi!"

Phương Hành kinh ngạc, nghĩ thầm hắn đã phát hiện ra Thái Thượng Hóa Linh Kinh mà mình tu luyện rồi sao?

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...