Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 78: Tam Muội Chân Hỏa luyện chân thân
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
“Tam Muội Chân Hỏa, có thể tôi luyện bản thân nhưng có thể làm được hay không, thì phải xem bản thân mình!”
Bạch Thiên Trượng chẳng giải thích thêm điều gì, bắt đầu trực tiếp giảng giải cho hắn cách dùng Tam Muội Chân Hỏa tôi luyện cơ thể.
Điều Phương Hành học được từ Trảm Thủ Đồ, mặc dù chỉ là nhất muội, nhưng cũng vô cùng mạnh và hung hiểm, dù sao đây cũng là sức mạnh chỉ đại tu sau khi Độ Kiếp cửu trọng mới nắm giữ được. Việc này chính là cấm kỵ, người sáng tác Trảm Thủ Đồ mượn lấy sức mạnh bộc phát trong giây phút cuối cùng của một vị tiên nhân bị chém đầu để phong ấn nộ hỏa bên trong Trảm Thủ Đồ, lưu lại cho hậu nhân cảm ngộ, đã là điều kỳ diệu khó có thể tưởng tượng.
Song cảm ngộ được và nắm giữ được sức mạnh này, là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Trước Phương Hành, chín đệ tử thiên kiêu nổi tiếng nhất trong ba trăm năm qua của Thanh Vân Tông lĩnh ngộ bức tranh này, cũng chỉ có hai người thành công, mà hai người thành công nọ, kết cục đều giống nhau, chính là nộ hỏa thiêu thân, hóa thành tro bụi.
Dù là Phương Hành cũng như thế, nếu như không nhờ hắn lĩnh ngộ được chân ý thứ hai trong thời khắc nguy cấp nhất: Thiên Kiếm Ý, và mượn kiếm ý để dập tắt hỏa ý, ắt hẳn lúc này hắn cũng đã bị nộ hỏa trong cơ thể thiêu thành tro tàn. Nhưng mà nếu hắn muốn mượn Tam Muội Chân Hỏa để tôi thân, bước lên chiến tu chi đạo chí cường thì cần phải nhờ vào nộ hỏa này.
Chỉ khi sử dụng loại Tam Muội Chân Hỏa mà chỉ tiên nhân có thể khống chế được hắn mới có thể rèn luyện nâng cao linh khí trong cơ thể, tôi luyện thể phách. Ngọn lửa này không thể mất khống chế, cũng không thể quá yếu, còn phải dựa theo quy luật nhất định, giống tu luyện công quyết vậy, từ từ dẫn dắt, nắm bắt nó.
Bạch Thiên Trượng cho Phương Hành ở lại động phủ một đêm, bản thân lại đến Điển Tịch Các của Thanh Vân Tông, cả đêm không về.
Buổi sáng lúc trở về, hắn nói với Phương Hành rằng: "Ta đã đọc qua Thanh Vân điển tàng, nhưng chưa tìm được công quyết có thể phát huy hết hiệu lực của Tam Muội Chân Hỏa, chẳng có cách nào rồi, bây giờ ngươi chỉ có thể tu hành Thanh Viêm Đoán Chân Quyết để vận chuyển Tam Muội Chân Hỏa. Ta sẽ điều chỉnh nó cho phù hợp, giúp nó thích hợp với ngươi hơn và cũng để có thể bưng tai bịt mắt người khác, pháp quyết này mặc dù không thể phát huy uy lực mạnh nhất của Tam Muội Chân Hỏa nhưng được cái là an toàn!"
Dứt lời, liền đưa Thanh Viêm Đoán Chân Quyết hắn đã điều chỉnh cho Phương Hành, Phương Hành yên lặng ghi nhớ điều này.
Sau khi Bạch Thiên Trượng trao toàn bộ công quyết cho Phương Hành, trong não hải, Phương Hành lần nữa vận chuyển Âm Dương Thần Ma Giám, rồi đưa lời đánh giá, Thanh Viêm Đoán Chân Quyết đã được điều chỉnh này, phẩm cấp tăng từ trung giai lên đến thượng giai một cách rõ ràng.
Phương Hành líu lưỡi không nói nên lời, nghĩ thầm Bạch Thiên Trượng còn lợi hại hơn so với tưởng tượng của mình, trong một đêm, đọc hết thảy các sách, rồi có thể điều chỉnh pháp quyết trung giai, nâng cấp thành pháp quyết thượng giai, sự cao minh trong những việc đó còn khó đạt được hơn cả tu vi.
Cảm thấy bội phục, đồng thời cũng hơi nghi ngờ, tên tóc trắng này có bản lĩnh như thế, tại sao không giao pháp quyết này cho Thanh Vân Tông cơ chứ?
Nhìn dáng vẻ của hắn, hình như cũng không phải là trưởng lão bình thường của Thanh Vân Tông, rốt cuộc hắn có thân phận ra sao?
Đương nhiên Phương Hành sẽ không thật sự hỏi những câu này, cũng sẽ không tốn thời gian để suy nghĩ, rất kì lạ là hắn tin tưởng người tóc trắng này, thậm chí hơi cảm giác được rằng người đó có vẻ giống mình.
Cảm giác tin tưởng này, rất ít xuất hiện trong lòng hắn, nhưng một khi đã xuất hiện, thì vô cùng mãnh liệt.
Ngoài ra, Phương Hành có năng lực phán đoán được việc làm của Bạch Thiên Trượng đối với mình là tốt hay không tốt.
Trong đầu hắn có Âm Dương Thần Ma Giám, có thể giám định tất cả linh bảo, thứ Bạch Thiên Trượng truyền thụ cho hắn, nếu là rắp tâm hại người thì sớm đã bị hắn phát hiện. Song cho đến giờ đây, cho dù là Trảm Thủ Đồ, hay phương thức ngâm linh tửu, hay Thanh Viêm Đoán Chân Quyết bản điều chỉnh đều thật sự là đồ tốt, điều này là chắc chắn!
Cho dù lúc lĩnh ngộ Trảm Thủ Đồ vô cùng nguy hiểm, nhưng cũng chỉ là sự nguy hiểm cùng tồn tại với cơ hội mới, Phương Hành chấp nhận loại nguy hiểm này.
Dù sao trong phú quý sẽ có nguy hiểm, nếu thật là không cần phải trả giá đã có thể đạt được thứ tốt, ngược lại hắn sẽ rất cảnh giác.
Về phần tại sao Bạch Thiên Trượng bằng lòng truyền thụ pháp quyết cho mình, sau lưng liệu có mục đích nào không thể cho ai biết hay không thì Phương Hành không quan tâm, sao người ta phải bồi dưỡng mình không công cơ chứ? Có mục đích cũng là bình thường, hơn nữa cho dù mình muốn phản kháng, đã ở trong tay người này rồi hắn còn trốn đi đâu được chứ? Vẫn là mau mau học hết những gì đối phương muốn dạy cho mình rồi hãy bàn tiếp.
Cho dù tương lai hắn thật sự muốn ép mình làm gì đó, nếu bản thân có sức mạnh, đến lúc đó cũng dễ phản kháng thôi!
Cho nên với sự chỉ đạo của Bạch Thiên Trượng, Phương Hành bắt đầu chuyên tâm tu hành Thanh Viêm Đoán Chân Quyết.
Lúc đầu, đối với việc tu hành Thanh Viêm Đoán Chân Quyết, Phương Hành lĩnh ngộ vô cùng nhanh, pháp quyết này nói trắng ra rất đơn giản, chính là chuyển hóa linh lực, hóa thành một loại linh diễm màu xanh nhạt ở bên ngoài cơ thể, nhiệt độ ngọn lửa vô cùng cao, đó là linh thiết chi diễm dùng để chế tạo pháp khí, công quyết này tên có hai chữ "Đoán Chân", ý chỉ lọc đi tạp chất huyền thiết, để lại bản chân chi ý của nó.
Thế nhưng, nếu dùng để chiến đấu, bởi vì loại linh diễm này không thể phóng ra xa và linh diễm thiêu đốt rất mạnh, thiếu đi tính linh động, uy lực lại bình thường nên thậm chí còn không tiện bằng Khu Hỏa Thuật trong pháp thuật cơ bản.
Phương Hành tu luyện pháp quyết này, chủ yếu chẳng phải để tu luyện loại linh diễm rèn sắt, mà quan trọng là muốn vận dụng phép vận chuyển dùng để vận chuyển linh diễm trong Thanh Viêm Đoán Chân Quyết. Hắn dùng tâm pháp Thanh Viêm Đoán Chân Quyết khống chế Tam Muội Chân Hỏa trong cơ thể, rồi dùng pháp môn luyện khí rèn luyện khí lực của mình, cô đọng linh khí của mình, dần dần, luyện thành cơ thể trong suốt, ngưng kết linh khí tinh khiết nhất.
Loại phương pháp tôi thể này vô cùng nguy hiểm, lúc đầu Phương Hành bắt đầu tu luyện, chỉ cần không để ý sẽ khiến nộ hỏa mất kiểm soát, gần như muốn thiêu hủy cơ thể của hắn, còn có vô số ác niệm khiến hắn xém nổi điên, tẩu hỏa nhập ma.
Cũng may, trong lúc hắn tu luyện, Bạch Thiên Trượng ngày đêm liên tục hộ pháp cho hắn.
Một khi hắn xuất hiện dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma thì lập tức cảnh tỉnh, giúp hắn giữ lấy tinh thần, dùng Thiên Ý Kiếm chém nộ hỏa, sau đó dùng linh dược đã chuẩn bị sẵn để chữa trị bỏng.
Dù là như thế, đến nửa năm sau, Phương Hành mới bắt đầu dần nắm giữ phương pháp dùng Tam Muội Chân Hỏa để rèn luyện cơ thể.
Lúc này, cuối cùng hắn đã có thể khống chế tốt hỏa hầu của Tam Muội Chân Hỏa, dựa vào sức mạnh của mình hoàn thành quá trình rèn luyện.
Nói một cách khác, Phương Hành đã nắm giữ một loại bí thuật tôi thể vô cùng mạnh mẽ.
Loại bí thuật này, sở dĩ được gọi là bí thuật, là do nó thường được đại tông môn, cổ thế gia nắm giữ, dùng để nuôi dưỡng chiến tu cho mình. Có lẽ công quyết có thể truyền cho người khác nhưng loại bí thuật này tuyệt đối không thể cho người nào biết, dù cho hủy môn diệt tông, thì bí thuật này cũng sẽ tuyệt đối giữ kín không nói ra, bởi vì... Đây chính là căn cơ lập môn của một tông môn, căn cơ mạnh nhất để có thể tồn tại ở giới tu hành.
Trong nửa năm này, mặc dù nhiều lần thất bại, tôi luyện hoàn chỉnh cũng không tiến hành được mấy lần, nhưng thay đổi của Phương Hành cũng rất là kinh người, cơ thể hắn trong suốt không tì vết. Có thể đối với người ngoài, nhìn qua một cái, chỉ cảm thấy thiếu niên này sạch sẽ, trong sáng, trông tràn đầy sức sống, còn nếu tinh tế quan sát, sẽ phát hiện da tay của hắn hơi lộ ra cảm giác trơn bóng như ngọc thạch, vô cùng thần kì.
Mà trên thực tế, nếu có người có thể đến gần Phương Hành, nghiên cứu thể phách của hắn, sẽ phát hiện khí huyết của hắn khác hẳn với người thường, mạnh hơn người trưởng thành, mà sức sống cơ thể, gần như là gấp ba người bình thường trở lên.
Về linh khí của hắn cũng thuần khiết gấp ba so với người bình thường, nói cách khác, đối với người có cùng tu vi, thoạt nhìn số lượng linh khí của hắn không khác gì với đối phương, trên thực tế thì chất lượng linh khí gấp ba đối phương. Dùng cách nói đơn giản nhất chính là, Phương Hành là Linh Động tứ trọng có sức mạnh của tu sĩ Linh Động ngũ trọng!
Thế nhưng, trong khoảng thời gian này, lượng tài nguyên Phương Hành tiêu hao, ước chừng là gấp ba người bình thường, yêu đan mà bản thân hắn có đã sớm tiêu tan không còn một mống. Không phải là Bạch Thiên Trượng không cho hắn chút tài nguyên nào, trên thực tế, trong ba bốn tháng sau, tất cả yêu đan và linh dược tiêu hao trong quá trình hắn tu luyện phương pháp tôi thể này đều là do Bạch Thiên Trượng cung cấp.
Cạnh thạch lâm có một đầm nước bích lục, đó là đầm nước lạnh, nước đầm tĩnh mịch, tản ra hơi lạnh như băng, khiến đá trắng bên bờ đầm bị nhuốm lên một lớp sương lạnh, mà Phương Hành lúc này đang khoanh chân ngồi ở trong đầm nước. Nước đầm cạn, chỉ tới cổ Phương Hành, để lộ ra một cái đầu nho nhỏ, còn Phương Hành thì khép hờ hai mắt, yên lặng vận chuyển Thanh Viêm Đoán Chân Quyết.
Dần dần, da tay của hắn trở nên đỏ như máu, sau đó có ánh sáng mờ mờ phát ra từ trong cơ thể hắn.
Cùng với sự vận công của Phương Hành, lớp sương lạnh trên đá trắng xung quanh đầm biến mất, rồi sau đó từ từ hơi nóng toả ra.
Phương Hành vẫn chưa hoàn thành một lần tôi luyện hoàn chỉnh, trong lúc vận chuyển Thanh Viêm Đoán Chân Quyết, đỉnh đầu hắn, bên tai, thậm chí phần da để lộ ngoài nước đầm, vẫn xuất hiện từng ngọn lửa quỷ dị một cách mờ ảo. Ngọn lửa này hình như phát ra từ trong cơ thể hắn, màu xanh mang sắc tím, vô cùng quỷ dị, nhưng tràn đầy linh tính.
Dần dần, khí nóng dâng lên từ đầm nước lạnh ngày càng nhiều, quanh quẩn không dứt, gần như che lấp cả thân thể Phương Hành.
"Ục ục..."
Lại qua một hồi lâu, đầm nước lạnh nổi lên bọt nước, sôi sùng sục.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook