Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 96: Đập người lún xuống đất
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
“Tiêu rồi, ngọn lửa này lợi hại quá..."
Mạc Dung Anh kinh hãi kêu lên.
Thanh Long Bích Diễm Đao vốn do hắn ta mua được, hắn ta quá hiểu rõ thanh đao này. Ngoại trừ việc rèn đúc đao này rất hao tổn công phu, dùng ba ngàn cân tinh thiết luyện thành một thanh đại đao vô địch như thế ra, trong đó còn có hai pháp trận, một cái là pháp trận phong ấn sát khí hình dáng thanh long, có thể kích hoạt sát khí hộ thân, đối phó với kẻ địch áp sát tới mình, còn có một pháp trận, chính là pháp trận Bích Diễm.
Bích Diễm kia lại là ngọn lửa u hồn, chạm vào sẽ bốc cháy ngay, nó còn chui vào trong thịt, cực kỳ ghê gớm. Thế nhưng, muốn kích hoạt pháp trận thứ hai này, cần linh khí cực kì mạnh mới được, vốn dĩ với tu vi Linh Động lục trọng của hắn ta, kích hoạt pháp trận này cũng là chuyện cực kỳ khó khăn, vậy mà chẳng ngờ, tiểu quỷ Phương Hành chỉ mới tu vi Linh Động tứ trọng lại có thể dễ dàng kích hoạt pháp trận thứ hai.
Trong chốc lát, hắn ta vô cùng ngạc nhiên, chỉ muốn rút lui chạy thoát.
"Dương chuỳ đánh địch, Âm chuỳ phòng thân..."
Đúng lúc này, một tiếng quát lạnh lẽo vang lên, ấy chính là nam tử áo xanh Diệp Thiêm Long lạnh lùng lên tiếng nhắc nhở.
Mạc Dung Anh lúc này mới có phản ứng, ra sức rót linh khí vào trong chùy nhỏ, chỉ nghe một loạt tiếng "cạch cạch" vang lên, chỉ trong nháy mắt, cái chùy nhỏ giãn ra biến đổi hình dạng, trông như một mặt tấm khiên, chắn trước người.
"Ồ?"
Phương Hành cũng nghe được lời nhắc nhở này, ánh mắt không thân thiện gì nhìn sang Diệp Thiêm Long: "Cái chùy này là của ngươi à?"
Diệp Thiêm Long vẻ mặt thách thức, gật đầu, nói: "Chính xác!"
Phương Hành cười khà khà, nói: "Được lắm, ta sẽ phá hủy cái chùy này trước, sau đó sẽ dạy dỗ tên tiện nhân nhà ngươi!"
Diệp Thiêm Long nghe vậy, sắc mặt thay đổi, bấy lâu nay, chẳng có ai dám chửi y như thế.
"Mạc Dung Anh, tiểu gia không chơi với ngươi nữa, tung hết sức đi..."
Phương Hành nói rồi, không để ý tới Diệp Thiêm Long nữa, cầm Thanh Long Bích Diễm Đao trong tay, đi về phía Mạc Dung Anh.
"Hà hà, tiểu tử, chẳng còn tài cán gì nữa đúng không? Ta không tin, ngươi còn thủ đoạn nào nữa đây?"
Mạc Dung Anh lạnh lùng quát, tay trái cầm Dương chùy, tay phải cầm Âm chùy, không xem Phương Hành ra gì.
"Thủ đoạn? Ta có, nhưng mà đối phó với ngươi thì chẳng cần phải dùng tới những thủ đoạn đó..."
Phương Hành sải bước tiến tới, lạnh giọng nói: "Lần đầu tiên ngươi ngông cuồng ở trước mặt ta là do ngươi ngu ngốc, nhưng ngươi dám tới chọc ngươi ta đến lần thứ hai, cho thấy rõ lần trước ta ra tay quá nhẹ, hôm nay, ta muốn một lần đánh cho ngươi phục!"
Khi nói chuyện, hắn một tay cầm đao, rót linh khí vào trong đao.
Lần này hắn không kiềm lại, rót toàn bộ linh khí vào Thanh Long Bích Diễm Đao, trong chốc lát, trên Thanh Long Bích Diễm Đao, hoa văn lần lượt sáng lên, khí thế của cả chuôi đao cũng thay đổi, trong tiếng rồng gầm, sát khí hình rồng thoát khỏi thân đao, vây quanh Phương Hành xoay vòng, rồi sau đó ngọn lửa vàng kim cũng hiện ra ở lưỡi đao, một thanh một kim, tựa như hai con cự long, bay múa quanh Phương Hành.
"Làm... Làm sao có thể như vậy được?"
Mạc Dung Anh vốn còn muốn nói mấy câu hung hăng, nhưng đột nhiên thấy cảnh tượng này, giọng nói cũng khẽ run lên. Dường như hắn ta không thể tin được cảnh trước mắt, cảm giác như gặp ma. Hắn ta hiểu rõ Thanh Long Bích Diễm Đao, nếu không cũng sẽ không dùng nhiều tiền đến vậy để mua nó, thế nhưng vì càng hiểu rõ, nên càng không thể tin được.
Thanh Long Bích Diễm Đao là pháp khí cao cấp hiếm thấy, bên trong phong ấn sát khí thanh long, còn có pháp trận Kim Diễm, khi kích hoạt đến mức mạnh nhất thì thanh long hộ thể, kim diễm công kích, gần như có thể tăng thực lực cá nhân lên gấp ba, có thể phá giai để chiến đấu.
Thế nhưng người bán đao này cho hắn ta cũng từng nói, đao này tuy uy lực mạnh, nhưng yêu cầu về thực lực của người khống chế cũng sẽ càng mạnh, tu vi của hắn ta là Linh Động lục trọng, linh khí chưa đủ, khí lực cũng không đủ, vì vậy căn bản không thể nào thi triển toàn bộ uy lực, chỉ có khi đạt đến Linh Động thất trọng, mới có thể phát huy uy lực mạnh nhất của thanh đao này.
Nhưng tên tiểu quỷ trước mắt, chỉ mới Linh Động tứ trọng, lại có thể kích hoạt toàn bộ sức mạnh năng lực của thanh đao này sao?
Diệp Thiêm Long xem cuộc chiến từ phía xa, lúc này nét mặt cũng biến sắc, vẻ khinh miệt đã biến mất, nhìn Phương Hành một cách nghiêm túc.
Vào giờ khắc này, y cảm nhận được sự uy hiếp mạnh mẽ từ Phương Hành, chắc chắn Linh Động tứ trọng không thể có được.
Những đệ tử Đoán Chân Cốc khác, đều sợ hãi vô cùng, chẳng dám hít thở mạnh nào.
Phương Hành cầm đao trong tay, lúc này, sát khí màu xanh cùng ngọn lửa màu vàng quấn quanh người, trông như ma thần hạ phàm.
"Phá...!"
Phương Hành áp sát gần Mạc Dung Anh khoảng ba trượng, đột nhiên quát lớn một tiếng, không có động tác dư thừa nào, giơ đao lên chém ngay.
"Oành..."
Trên Thanh Long Bích Diễm Đao, một đạo kim diễm dài tận mười trượng ồ ạt lao ra, bị đao khí ảnh hưởng, ấy rồi hóa thành hình dáng một thanh đao khổng lồ, vô cùng kì diệu, trông rất sống động, chém xuống hướng Mạc Dung Anh.
"A..."
Mạc Dung Anh sợ hãi kêu to, liều mạng kích hoạt Âm chùy, hóa thành tấm khiên chắn trên đầu mình.
"Rầm rầm rầm..."
Ngọn lửa ập xuống, đều bị một nguồn sức mạnh kì lạ trên tấm chắn hóa giải, tựa như nước chảy về bốn phía, không thương tổn tới Mạc Dung Anh. Tuy nhiên sức mạnh khổng lồ ấy đều rơi xuống tấm chắn, lực công kích mạnh mẽ như rồng khiến cho Mạc Dung Anh dưới tấm khiên hự một tiếng, cả người đau nhức, khí huyết chảy ngược, đồng thời hắn ta cảm thấy dưới chân nhẹ đi, phần chân dưới lún thẳng xuống đất, không thấy đầu gối đâu nữa.
Người cầm dù dưới thác nước, nước sẽ không rơi trực tiếp lên trên người, nhưng lực đánh xuống của thác nước vẫn sẽ do người cầm dù chịu.
"Phụt..."
Miệng Mạc Dung Anh phun đầy máu tươi, phế phủ đã bị chấn thương.
"Oành oành oành..."
Phương Hành thấy thú vị, lại liên tục vung bốn năm nhát đao, mỗi một đao đánh xuống, đều giống như một thanh đại chùy đập xuống.
"Kịch kịch kịch..."
Mỗi lần Mạc Dung Anh bị hắn đập một cái, giống như cái đinh đâm xuống đất sâu thêm một phần, cuối cùng cho đến khi ngực cũng dán trên đất.
Mà bản thân hắn ta, sắc mặt thì tái nhợt, khóe miệng ứa máu, không có chút sức lực để giãy dụa. Dù sao hắn ta không phải là cái đinh, mà lại bị người ta gõ như nện cái đinh vào mặt đất, xương cốt cả người cũng không biết đã gãy bao nhiêu cái. Có pháp khí cường đại, cũng phải biết dùng, có thể dùng thì mới được, đương nhiên Nhật Nguyệt Âm Dương Chùy là một pháp khí không thua gì Thanh Long Bích Diễm Đao, song Mạc Dung Anh chỉ vừa mới mượn, ngay cả quá trình làm quen cũng không có, sử dụng không linh hoạt. Dưới công kích mạnh mẽ của Phương Hành, cũng chỉ có thể dùng làm tấm khiên thôi, mà kết quả chính là bị Phương Hành gõ liên tục, lún vào mặt đất như cái đinh.
"Rầm..."
Khi Mạc Dung Anh bị thương nặng, linh khí rót vào tự động ngừng, đôi chùy nọ cũng khôi phục nguyên trạng, rơi trên mặt đất.
"Khà, đồ chơi này cũng bền đó chứ, đánh thế mà không vỡ?"
Phương Hành nhấc đao lên, chỉ thấy mình bổ nhiều đao như vậy, mà tấm khiên không chút tổn hại gì, nên có hơi bất ngờ.
"Xem ra song chùy của ta đưa nhầm người rồi!"
Diệp Thiêm Long cười lạnh một tiếng, đi từ từ về phía trước, miệng nói: "Mạc Dung sư đệ, ngươi không quen pháp khí của ta, nên là cầm được nó thì cũng không phải là đối thủ của tên tiểu quỷ này, vẫn là trả nó lại cho ta thì hơn..."
Mặc dù miệng nói dễ nghe, thật ra hắn cũng đang sợ.
Tiểu quỷ này thật sự quá dữ dội, nếu thật sự phá hủy song chùy của mình, vậy thì quá thiệt thòi rồi.
"Còn muốn lấy lại ư, tiểu gia đã nói muốn hủy pháp khí của ngươi, thì chắc chắn sẽ hủy..."
Phương Hành nghiêm túc nhìn về hướng song chùy, Âm Dương Thần Ma Giám chuyển động, tìm kiếm điểm yếu của món pháp khí này.
Rất nhanh, ánh mắt của hắn rơi lên sợi xích sắt ở giữa song chùy.
"Thì ra là vậy, khà khà, song chùy đều chế tạo từ đồng xanh trộn với huyền thiết, cứng rắn vô cùng, còn xích sắt kia thì chỉ có huyền thiết..."
Phương Hành cười lạnh, đã phát hiện điểm yếu của Nhật Nguyệt Âm Dương chùy, lập tức vung đao nhảy lên, song chùy bay giữa không trung, sau đó trở tay vung đao, "keng" một tiếng, chém một đao lên xích sắt giữa song chùy, Nhật Nguyệt Âm Dương Chùy vẫn cứng cáp vô địch, nhưng sợi xích sắt kia lại khá yếu, hơn nữa Thanh Long Bích Diễm Đao sắc bén, nên “beng” một tiếng, bị chém thành hai khúc.
"Ngươi... Dám hủy pháp khí của ta sao?"
Ở phía xa xa, sắc mặt của Diệp Thiêm Long đang từ từ đi về phía này lập tức thay đổi.
Lúc đầu y không tin Phương Hành có thể hủy pháp khí của mình, dù sao Nhật Nguyệt Âm Dương Chùy cũng cứng rắn vô cùng, ngay cả chính y cũng không biết cách nào có thể phá hủy, thì nói chi là tên tiểu quỷ chỉ có Linh Động tứ trọng này. Nhưng nhìn thấy Phương Hành đánh bay song chùy, trong lòng y cũng cảm giác được không ổn rồi, thấy Phương Hành vung đao chém lên xích sắt, sắc mặt y thay đổi ngay, vội phóng vụt đến.
Nhưng mà đã quá trễ, tốc độ vung đao của Phương Hành nhanh vô cùng, làm sao y kịp ngăn cản cơ chứ?
Người còn chưa tới gần được ba trượng, thì xích sắt đã bị chặt đứt, song chùy một lớn một nhỏ lần lượt rơi xuống đất.
"Muốn chết hả!"
Diệp Thiêm Long bi phẫn cất giọng quát lớn, phất tay đánh ra một đạo hỏa kiếm, đâm thẳng về phía sau lưng Phương Hành.
"Soạt..."
Sau khi hỏa kiếm chạm vào lưng Phương Hành thì trực tiếp lan ra, bao vây Phương Hành, trông như một quả cầu lửa lớn.
"Tên tiểu quỷ đó... Bị thiêu chết rồi sao?"
Diệp Thiêm Long hơi bất ngờ, không nghĩ rằng Phương Hành không né tránh đạo hỏa kiếm này, liền dừng chân ngay tại chỗ.
Y được Mạc Dung Anh mời từ ngoài cốc đến, vốn chỉ là muốn đến ngóng chuyện, cũng không định tự mình ra tay, đương nhiên, từ tận đáy lòng, y cũng không cảm thấy Phương Hành lợi hại lắm, dù sao cũng chỉ là một thiếu niên Linh Động tứ trọng, có mạnh hơn nữa thì cũng làm được gì?
Thế nhưng thấy Phương Hành thật sự chặt đứt xích sắt Nhật Nguyệt Âm Dương chùy của chính mình, y không kiềm được ra tay. Sợi xích sắt kia nối liền Âm chùy và Dương chùy, bên trong ẩn chứa pháp trận, linh khí có thể lưu chuyển bên trong, còn có thể kéo dài co ngắn, có nó thì Nhật Nguyệt Âm Dương Chùy mới là pháp khí cao cấp, xích sắt bị chặt đứt, tức thời biến thành hai món pháp khí trung cấp, mà chẳng còn là cao cấp pháp khí.
Bây giờ trong lòng y cũng có hơi thấp thỏm, hôm đó sư tôn đã trực tiếp thu nhận tiểu quỷ này vào Đoán Chân Cốc, điều đó nói rõ sư tôn vẫn rất coi trọng hắn, nếu mình thiêu chết hắn, e rằng sư tôn sẽ trách tội...
"Xem ra tiểu gia lập uy vẫn còn chưa đủ, ngay cả chó mèo cũng dám tới chọc ta, trước hết lấy ngươi khai đao thôi!"
Đang lúc Diệp Thiêm Long cảm thấy thấp thỏm, đột nhiên một tiếng quát lạnh lẽo truyền ra từ trong lửa.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook