Ma Vương Như Ta Mới Chuẩn!
Chapter 18: Chuyện Chẳng Thể Khác Được

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 18: Chuyện Chẳng Thể Khác Được

[Dịch giả: Khoi]

[Hiệu đính: Thanh Quyên]

 

"Hả... Tôi có nghe lầm không vậy?"

Ernan chớp chớp đôi mắt to tròn đầy kinh ngạc.

"Cô nghe đúng rồi đấy."

"Nhưng mà..."

Dù suy nghĩ thế nào cô cũng không thể hiểu nổi.

"Tôi là Công Chúa mà."

"Ta là Ma Vương."

"Còn Anh Hùng là người đến để cứu tôi."

"Hắn đến để giết ta thì đúng hơn. Vậy nên?"

"Tôi không làm được đâu."

"Phải, ta cũng đoán cô sẽ trả lời như vậy."

Berze cũng không đặt kỳ vọng quá lớn. Chỉ là thái độ hợp tác đến kỳ lạ của Ernan, cùng hành động không chút bài xích với Tháp Ma Vương của nàng, đã khiến anh nảy sinh một tia nghi vấn: Biết đâu điều này lại khả thi?

Dĩ nhiên anh không định cưỡng ép. Nếu con người là loại sinh vật chỉ cần ép buộc là sẽ toàn tâm toàn ý giúp đỡ đối phương, thì anh đã chẳng phải nhọc công bám lấy tộc Elf làm gì. Nhưng dù sao thì, những biện pháp dụ dỗ đã chuẩn bị cũng nên mang ra dùng thử.

"Hillen Cargill là một Anh Hùng mạnh mẽ. Khả năng cao hắn sẽ giết ta và cứu cô. Hắn cũng rất có thể sẽ đưa cô trở về Vương Quốc."

"A. Trở về Vương Quốc..."

Berze không bỏ lỡ sự thay đổi trong ánh mắt của nàng. Chắc chắn có ẩn tình gì đó. Như một bản năng, vì lý do nào đó, Ernan tỏ ra rất e dè việc phải quay về Vương Quốc.

‘Phải có thứ gì ở nhà thì mới khiến nàng sợ hãi nơi đó hơn cả Ma Vương cơ chứ?’

Berze không thể tưởng tượng nổi, nên anh cũng chẳng buồn nghĩ tiếp. Thay vào đó, lần này anh tung ra "củ cà rốt".

"Nhắc mới nhớ, hình như cô khá khao khát linh dược nhỉ?"

"Linh dược ạ?"

"Nếu muốn, ta có thể cho cô."

"...Với điều kiện tôi phải đối đầu với Anh Hùng sao?"

"Chuyện đó là hiển nhiên rồi."

Nàng im lặng, đôi môi nhỏ nhắn mấp máy như đang đấu tranh tư tưởng. Và một lúc lâu sau:

"...Tôi có thể suy nghĩ thêm một chút được không?"

Một câu trả lời tương đối tích cực đã được đưa ra.

...Thế mà lại thành công sao?

***

Nói thật, đây là một canh bạc. Berze xem khả năng thành công là cực kỳ thấp, anh chỉ nói đại thôi, không ngờ lại nhận được câu trả lời khả quan như vậy. Điều này khiến Berze thấy bối rối. Anh cứ ngỡ mình đã hiểu khá rõ về con người, nhưng có vẻ anh cần phải điều chỉnh lại nhận thức của mình.

"Chẳng phải con người vốn có sự gắn bó sâu sắc với gia đình sao?"

Tại sao nàng Công Chúa này lại ghét Vương Quốc của mình đến mức đó? Nghe nói nàng còn là một thiên tài đầy triển vọng trong Vương Quốc cơ mà.

Dù không rõ lý do, nhưng không thể phủ nhận rằng chuyện này đang tiến triển tốt.

"Nếu Hillen Cargill tự tin bước lên tầng 4 và đối mặt với Công Chúa..."

Cảnh tượng hắn ta bàng hoàng hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Berze. Ngay từ đầu, anh không hề nghĩ Công Chúa có thể thắng. Việc nàng đối đầu với vị Anh Hùng đến cứu mình sẽ tạo ra sơ hở, đó mới chính là mục tiêu của Berze.

"Cô ta thực sự đã đồng ý sao ạ?"

"Vẫn chưa xác định hoàn toàn."

"Dù là chuyện tốt, nhưng chắc chắn người đàn bà đó bị điên rồi."

"Có lẽ vậy."

Gordon tặc lưỡi. Nhưng có vẻ vì đã bớt lo lắng, suy nghĩ của hắn lại hướng sang chuyện khác.

"Nhưng liệu chúng ta cứ để yên không đáp trả gì lại Ma Vương Draxon như vậy có ổn không ạ?"

"Đáp trả cái gì?"

Anh không thể gửi ma vật, mà cũng chẳng có ma vật nào để gửi. Gửi thư khiếu nại thì chắc chắn hắn ta chỉ khịt mũi xem thường.

"Nếu hắn ta cứ khăng khăng chối bỏ rằng không phải do hắn ta làm thì chúng ta cũng chẳng có bằng chứng gì để bắt bẻ."

"Nhưng nếu cứ im lặng mà để hắn ta tung tin Granada là thuộc hạ của ngài..."

"Ngươi từng nói không thích kế hoạch này, hóa ra bây giờ lại sợ nó hỏng sao?"

"Không phải vậy, nhưng dù sao đây cũng là kế sách mà ngài đã dày công chuẩn bị cơ mà?"

"Lòng trung thành của ngươi làm ta muốn rơi nước mắt đấy. Bình thường mà đừng phản đối, cứ nhanh nhảu thế này thì tốt biết mấy."

"..."

Ngài mà cứ nhận lấy sự lo lắng của người khác một cách tử tế thì tốt biết mấy.

Gordon im lặng. Dù suy nghĩ thế nào, hắn cũng không thể ưa nổi vị chủ nhân quái gở này.

"Nhưng không cần phải lo lắng vô ích đâu."

"Ý ngài là sao ạ?"

"Nghĩa là chuyện đó chẳng có giá trị gì cả."

***

Rắc rắc—

"Đúng là một thằng điên mà!"

Một khúc xương ống khổng lồ bị nghiền nát. Draxon nuốt chửng nó rồi cười lớn.

"Chuyện đó là thật sao?"

"Vâng. Đoàn lính đánh thuê Hổ Phách Đỏ đã gia nhập chuyến hành trình của Anh Hùng Hillen Cargill."

"Và Granada chắc chắn đi cùng chứ?"

"Hiện tại Granada chính là đoàn trưởng của Đoàn lính đánh thuê Hổ Phách Đỏ."

"Vậy thì chắc chắn rồi."

Draxon nuốt nốt phần xương còn lại, dòng máu đỏ thẫm chảy dọc khóe miệng hắn ta.

"Ta cứ ngỡ hắn ngông cuồng như vậy là vì có át chủ bài gì. Không ngờ lại là việc đưa một Elf vào nhóm Anh Hùng. Ngươi nghĩ mục tiêu của hắn là gì?"

"Là nội gián ạ. Tôi nghĩ hắn định để tên nội gián phản bội khi chuyến hành trình đạt đến cao trào."

"Ta cũng thấy vậy. Và dù nghĩ thế nào thì đây cũng không phải một ý kiến tồi."

Chưa có Ma Vương nào từng nghĩ đến điều đó. Nhưng nó thiên tài đến mức khiến người ta phải thắc mắc tại sao trước đây chưa ai làm. Bởi việc phá hoại từ bên trong luôn dễ dàng và hiệu quả hơn nhiều so với tấn công từ bên ngoài.

"Việc cản trở chắc cũng vô ích nhỉ."

"Dù chúng ta có tiết lộ Granada là gián điệp của Ma Vương, cũng chẳng ai tin đâu ạ."

"Quả đúng là vậy."

Với con người thì đã có tiền lệ. Dù không phải là pháp sư hắc ám nhận sức mạnh từ ma tộc, thì thỉnh thoảng vẫn có những kẻ vì dục vọng cá nhân mà đứng về phe Ma Vương. Nhưng Elf thì không.

Tộc Elf có một điểm tựa vững chắc là Cây Thế Giới. Để bảo vệ nó, họ luôn đối địch với ma tộc. Trong suốt hàng trăm năm kể từ khi Ma giới tìm thấy và giáng lâm xuống chiều không gian Arein này, chưa từng có một Elf nào đứng về phía ma tộc.

"Làm sao hắn thuyết phục được Elf nhỉ?"

"Có lẽ chuyện đó thực ra lại rất đơn giản."

"Đơn giản sao?"

"Ở các chiều không gian khác cũng có Elf. Vì biết rõ sự kiên định của họ nên mọi người đều mặc định rằng Elf là không thể thuyết phục. Theo tôi biết, ở Arein này chưa từng có ai thử làm việc đó cả."

"Ta nghe nói thời kỳ đầu cũng có vài lần thử nghiệm. Nhưng tất cả đều thất bại và sau đó không ai thèm thử nữa."

"Chẳng phải đó có thể chỉ là một định kiến sao? Có lẽ chỉ cần thử thêm một chút là được, nhưng họ lại lấy kinh nghiệm từ các thế giới khác để kết luận sớm. Berze có lẽ vì chẳng biết gì nên cứ thế lao vào, và rồi gặp may như một kẻ mới chơi lần đầu... kiểu vậy chăng?"

"Có lẽ thế ạ."

"Dù chưa chắc chắn, nhưng cũng đáng để suy ngẫm đấy."

Draxon vuốt cằm.

"Trước tiên cứ theo dõi hành tung của Granada. Hãy bí mật tiếp xúc với tộc Elf và dò xét khả năng xem sao."

"Rõ."

"Và nghe nói Berze đã rời tháp rồi sao?"

"Vâng. Hắn cùng với một Người Lùn đã biến mất khỏi Hotonwork thông qua vòng dịch chuyển không gian. Chúng tôi đã điều tra được điểm đến là Anscila, nhưng sau đó thì mất dấu chân."

"Anscila không thuộc lãnh địa của ta nên cũng dễ hiểu thôi. Nhưng mà, Người Lùn là sao?"

"Vâng. Có vẻ là bị bắt cóc ạ."

"Bắt cóc từ khi nào?"

"Dường như hắn đã ra tay trong khoảng thời gian trống sau khi Rosal bị Ma Vương Berze đánh bại và trở về."

"Hết Elf rồi lại đến Người Lùn sao..."

Chẳng lẽ hắn nghĩ việc gây hấn với Đại công tước khiến nguồn cung ma vật bị cắt đứt, nên định loại bỏ hoàn toàn ma tộc và lấp đầy tòa tháp của mình bằng các sinh vật trung giới sao?

"Tôi nghĩ hắn sẽ không làm đến mức đó đâu."

"Phải. Dù gì hắn cũng là một Ma Vương, chắc chắn sẽ không làm chuyện nực cười như thế."

Lòng tự trọng của một ma tộc khiến Draxon phủ nhận điều đó. Dù có là một gã quái đản đi ngược lại mọi quy tắc, hắn cũng không thể tưởng tượng nổi một Ma Vương lại làm đến mức ấy.

"Tôi nghĩ có lẽ hắn định tung họ ra làm nội gián giống như Elf chăng."

"Hãy điều tra thử xem. Xem thử hắn thả đám Người Lùn ở đâu, nếu phát hiện thì đừng bỏ lỡ, hãy theo sát họ cho đến cùng."

"Vâng, tôi rõ rồi."

"Ta thực sự tò mò không biết hắn đang vẽ nên bức tranh gì."

Draxon nhấc một miếng thịt mới lên.

***

Ernan Hilderan, Công Chúa bị Ma Vương bắt cóc khỏi Vương Quốc, đang ném một quả cầu bằng bùn. Tinh linh gió nhanh như chớp lao đi tha quả cầu về. Khi nàng xoa đầu khen ngợi "Làm tốt lắm", tinh linh nhảy múa đầy vui sướng. Việc này cứ thế lặp lại vài lần.

‘Ngăn cản Anh Hùng Hillen sao...?’

Thực tế, nàng khó mà hình dung ra cảnh đó. Hillen là Anh Hùng của Vương Quốc Hilderan, và với tư cách là Đại Công Chúa, nàng cũng đã vài lần gặp gỡ hắn ta. Đó là một người tốt bụng vô ngần, một người luôn tỏa ra vẻ thân thiện với tất cả mọi người. Hắn ta đang đến để cứu nàng. Vậy mà nàng lại phải tự tay ngăn cản hắn ta sao?

‘Nhưng mà.’

Nàng không muốn trở về Vương Quốc. 

Đối với nàng, sự cứu rỗi đó không thực sự là cứu rỗi. Giống như việc bị bắt cóc này không đơn thuần chỉ là bị bắt cóc. Cuộc sống trong tháp thật tẻ nhạt. Chẳng có gì cả và cũng chẳng ai thèm quan tâm đến nàng. Sự tự do hạn chế đột ngột được ban cho thật buồn chán và vô vị.

Thế nhưng, ít nhất nó vẫn tốt hơn sự ngột ngạt và áp lực tại Vương Quốc. Tốt hơn những ánh mắt luôn đổ dồn về phía mình. Đặc biệt là gần đây, nàng không còn thấy buồn chán nữa.

Khi suy nghĩ đến đó, nàng đứng dậy, bước xuống cầu thang và đến tầng 1. Những dụng cụ và dây nhợ bày bừa bộn khắp nơi chào đón nàng.

Cạch! Cạch! Cạch!

Tiếng búa vang lên inh ỏi.

Hừng hực

Hơi nóng làm ấm cả bầu không khí. Ở một góc xưởng rèn được dựng tạm tại tầng 1, nàng thấy bóng lưng của một Người Lùn đang miệt mài gõ búa.

"Ông đang làm gì thế?"

Không có tiếng trả lời. 

Chuyện này vẫn thường xảy ra. 

Nghe nói khi họ tập trung thì sẽ chẳng nghe thấy gì xung quanh nữa. Dù sao cũng chẳng có việc gì làm, nàng ngồi bệt xuống và lặng lẽ ngắm nhìn ngọn lửa đang bùng cháy. Tinh linh lửa nhảy múa bên trong khiến ngọn lửa càng rực cháy dữ dội hơn. Ernan khẽ giật mình, nhưng Loger chẳng nói năng gì, thấy không có hại nên nàng cứ để yên như vậy.

Sau một hồi lâu.

"...Công Chúa làm gì ở đây thế?" Cuối cùng Loger cũng phát hiện ra Ernan.

"Ta có chuyện muốn hỏi."

"Chuyện muốn hỏi?"

"Tại sao ông Loger lại làm việc ở đây?"

"Ý Công Chúa là sao?"

"Dù sao thì ông cũng là Anh Hùng mà? Lại còn bị bắt cóc nữa. Ta tò mò tại sao ông lại làm việc cho Ma Vương."

"..."

Lý do? 

Là vì chẳng còn cách nào khác. Không làm thì sẽ chết. Và lý do không thể chạy trốn là vì ông ta biết rằng dù có thoát ra ngoài thì cũng chẳng còn tương lai nào khác ngoài sự tăm tối. Có lẽ lúc này ở bên ngoài, nàng Công Chúa Người Lùn của ông ta đang đỏ mắt tìm kiếm ông khắp nơi.

"...Chỉ là ta có nỗi khổ riêng thôi."

Nhưng lòng tự trọng không cho phép ông ta nói ra sự thật đó. Dù có là một kẻ hèn nhát, dù có sống mà chẳng thiết tha gì đến cái danh hiệu Anh Hùng, thì vẫn có những ranh giới mà ông ta phải bảo vệ.

"Thế à?" 

Ernan nghiêng đầu. 

"Nhưng dù sao ông cũng đã giúp được ta rồi."

"...Ta không biết mình đã trả lời gì, nhưng nếu giúp được Công Chúa thì tốt quá."

"Ma Vương bảo tôi rằng nếu vị Anh Hùng kia lên đến tầng 4, tôi hãy ngăn cản anh ta."

"...Hả?"

Loger làm rơi cả búa. Ông ta cẩn thận nhìn quanh rồi thì thầm: "Có phải tên Ma Vương đó bị điên rồi không?"

"Chắc là không đâu. Trông ngài ấy vẫn tỉnh táo lắm."

"Thế mà ngài ấy lại nói vậy với Công Chúa sao?"

"Ta đã phân vân rất nhiều là có nên làm hay không."

"Mà Công Chúa còn phải phân vân chuyện đó sao?"

Chuyện đó vốn dĩ chẳng có gì phải nghĩ cả. Đương nhiên phải cầu nguyện cho Anh Hùng giết chết Ma Vương và đưa mình về Vương Quốc chứ.

"Nhưng nghe Loger nói xong, ta đã quyết định rồi."

Sẽ làm. 

Nàng lẩm bẩm đầy quyết tâm.

"Bởi vì ta cũng có những nỗi khổ riêng chẳng thể khác được mà. Một con tin thì làm gì có quyền gì chứ? Muốn sống thì kẻ bắt cóc bảo làm gì phải nghe nấy thôi."

Dưới mắt Loger, nàng chỉ đang cần một cái cớ để tự thuyết phục bản thân mà thôi. Trong khi thực ra trong lòng nàng đã có sẵn câu trả lời rồi.

‘...Chẳng lẽ Đại Công Chúa của Vương Quốc Hilderan cũng bị điên rồi sao?’

Ông ta chỉ có thể nghĩ như vậy. Trong khi đó, Ernan đã tự xác định được hướng đi cho mình.

"Tuy nhiên, ta không muốn Anh Hùng phải chết. Thế nên ta sẽ lấy đó làm điều kiện."

"Ta không nghĩ Ma Vương sẽ đồng ý chuyện đó đâu..."

Giống như Anh Hùng mạnh lên nhờ giết ma tộc và ma vật, Ma Vương cũng mạnh lên bằng cách giết Anh Hùng. Đặc biệt là một Anh Hùng mạnh mẽ chắc chắn sẽ là một con mồi mà anh không bao giờ muốn bỏ lỡ.

"Thật sao?"

"Chắc chắn là vậy."

Loger khẳng định. Tên Ma Vương tham lam đó không đời nào lại bỏ qua một tế phẩm thượng hạng như vậy.

"Ta đồng ý."

"Cảm ơn anh nhé."

"..."

Loger quyết định ngừng suy nghĩ.

***

Điều quan trọng nhất lúc này không phải là trở nên mạnh mẽ. Mà là phải sống sót. Chỉ khi còn sống, ta mới có thể mạnh lên, mới có thể báo thù. Vì vậy, so với khả năng chém gục Anh Hùng để thăng tiến, thì sự chắc chắn trong việc bắt giữ được hắn ta mới là ưu tiên hàng đầu.

"Và suy cho cùng, nếu tầng 1 không bị chọc thủng, thì mọi giả thuyết đều vô nghĩa."

Nấc

Loger, kẻ vì tò mò mà đi theo Ernan để rồi bất ngờ hứng chịu ánh mắt sắc lạnh của Ma Vương, khẽ rùng mình run vai.

"Tiến độ đến đâu rồi?"

"…Trước hết, việc lắp đặt 'Bóng Ma Ma Lực' đã hoàn tất. Thật ra tôi đến để báo cáo việc đó."

"Để ta kiểm tra xem sao."

Họ bước xuống tầng 1. 

Thiết bị mang tên "Bóng Ma Ma Lực" được lắp đặt bằng cách khoét sâu vào toàn bộ một mảng tường. Những xúc tu mọc ra từ thiết bị bao phủ khắp tầng 1, tạo nên một cảm giác vô cùng kỳ quái. Tuy nhiên, trong số các Tháp Ma Vương, có nhiều nơi còn dị hợm hơn thế này nhiều, nên chút kỳ quái này chẳng phải vấn đề gì lớn.

"Tôi sẽ khởi động thử."

"Nguồn năng lượng là gì?"

"Bình thường nó sẽ hấp thụ mana xung quanh để hoạt động bán vĩnh cửu. Nhưng hiện tại thì cần có đá mana."

"Khởi động đi."

"Vâng."

Loger bật công tắc. Thiết bị bắt đầu rung chuyển cùng với một tiếng động lớn. Một thứ gì đó lướt qua da thịt. Một bức màn mờ ảo bao phủ toàn bộ tầng 1. Berze cảm nhận được rằng bên trong đó không hề có ác ý.

'Kiểm soát.'

Đó là một dạng rào chắn ngăn chặn năng lượng bên trong rò rỉ ra bên ngoài.

'Khoan đã.'

Berze, người đang định kiểm tra hiệu năng, bỗng khựng lại. Ma cụ. Và tòa Tháp.

'Ngươi có biết là nếu mang những cổ vật đang trà trộn trong thế giới loài người về Tháp, ngươi có thể sử dụng chúng mượt mà hơn không? Đừng có ngu ngốc lãng phí điểm ma khí để mua mọi thứ như thế!'

Phải chăng là tình cờ khi anh nhớ lại lời khoác lác của một Ma Vương khác, kẻ đã cung cấp thông tin về Công Chúa thứ 13?

Một trong những chức năng tồn tại trong Tháp là Nhận diện và Đồng hóa. Đó là hệ thống cường hóa các cổ vật của Trung giới sao cho phù hợp với Tháp. Nhưng trước đây anh chưa từng làm. Bởi vì anh không cảm thấy cần thiết phải tốn điểm ma khí để cường hóa những thứ đồ vật thấp kém của Trung giới. Lúc đó, anh còn đang chìm đắm trong các quy tắc chính thống và tư tưởng Ma tộc là thượng đẳng.

Berze thận trọng vuốt ve lõi của thiết bị ma đạo. Ngay khoảnh khắc đó.

[Tháp nhận diện ma đạo cụ ‘Bóng Ma Ma Lực’ được lắp đặt tại tầng 1.] 

[Xác nhận được lắp đặt theo ý chí của Tháp chủ. Có thể đồng hóa thiết bị với Tháp.]

[Cần 1.000 điểm.] 

[Bạn có muốn đồng hóa không?]

1.000 điểm tuyệt đối không phải con số nhỏ. 

Huống hồ qua chỗ Draxon, hầu hết điểm số đều được đổi thành tiền mặt nên chúng càng quý giá hơn. Tuy nhiên, đối với anh lúc này, điểm ma khí không còn là thứ vạn năng nữa.

"Đồng hóa đi."

[Tiêu tốn điểm số.] 

[12.182 ▶ 11.182]

Ngay khi anh khẽ gật đầu, ma khí bắt đầu hỗn loạn.

Xoẹt xoẹt—

Ma khí của tòa Tháp đồng loạt lao về phía thiết bị. Ngay khi chạm đến lõi, một tia lửa khổng lồ làm rung chuyển toàn bộ tầng.

[Phát hiện nguồn năng lượng ma lực khổng lồ.] 

[Đồng hóa thất bại.]

"Thất bại sao?"

[Cần nhiều ma khí hơn để đồng hóa hoàn toàn.] 

[Bạn có muốn tiêu tốn 10.000 điểm để đồng hóa không?]

Cái gì cơ? Thất bại, và số điểm cần thiết tăng vọt lên gấp mười lần. Hiện tại đó là tất cả những gì anh có, nhưng cụm từ "nguồn năng lượng khổng lồ" đã kích thích sự tò mò của anh.

"Chấp nhận."

[Tiêu tốn điểm số.] 

[11.182 ▶ 1.182]

Thiết bị vừa dừng lại bỗng rung chuyển dữ dội một lần nữa. Các xúc tu trở nên tinh vi và dày đặc hơn. Chúng không chỉ chạy dọc theo tường nữa mà đâm xuyên qua tường, sàn và trần nhà, hòa làm một với tòa Tháp. Ngay sau đó.

[Bóng Ma Ma Lực nhận diện Tháp chủ, Berze Deias, là chủ nhân.] 

[Nguồn năng lượng của Bóng Ma Ma Lực được thay thế hoàn toàn từ Ma Lực sang ma khí.] 

[Mục tiêu của Bóng Ma Ma Lực, ‘Che giấu ma lực’, chuyển hóa thành ‘Che giấu mọi loại khí tức’ ngoại trừ ma khí. Mức độ tỉ lệ thuận với cấp độ của Tháp và Ma Vương.]

[Phạm vi của Bóng Ma Ma Lực mở rộng ra toàn bộ tòa Tháp.] 

[Thường xuyên che giấu khí tức bên trong Tháp.] 

[Có thể tiêu tốn điểm ma khí để che giấu chính tòa Tháp.]

"T-tôi không có làm gì sai cả! Ở xưởng rèn vẫn bình thường mà, sao tự dưng lại..."

"Là ta làm. Ngứa tai quá, im miệng đi."

"Vâng!"

"Công Chúa. Triệu hồi tinh linh và dùng bất cứ phép thuật nào đi."

"Làm vậy cũng được sao?"

"Tùy cô."

Berze bước ra ngoài Tháp. 

Chậm rãi, thật chậm rãi. 

Anh bước ra khỏi cửa, giẫm lên lớp tuyết trắng xóa, rồi quay người lại. 

Thế nhưng, Berze... 

Không cảm nhận được bất kỳ dao động ma lực nào. 

Hoàn toàn không có gì. Anh búng tay. 

Tòa Tháp tuân theo ý chí của anh, bắt đầu nuốt chửng ma khí. 

Và rồi, nó biến mất không tăm hơi. 

Dù chưa hoàn mỹ đến mức tuyệt đối, nhưng nếu không nhìn chằm chằm vào đó, nó sẽ biến mất như một ảo ảnh.

"..."

Berze rùng mình trong niềm hân hoan tột độ.

* * *

(Bản dịch được thực hiện bởi INOVEL21, đăng tải độc quyền tại INOVEL21.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại INOVEL21.COM)

* * *


 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...