Mạo Bài Đại Anh Hùng
-
Quyển 3 - Chương 15: Hopkins
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
*******
Hopkins nhe răng cười, nhìn khuôn mặt hoảng loạn của gã lính Liên bang trong kính ngắm, ngón tay siết nhẹ một cái, khẩu J-2011 cải tiến trong tay hắn hơi rung lên một cái, cái đầu của người lính kia đã vỡ toác ra như một quả cà chua.
"Năm mươi sáu! Giết thêm bốn gã nữa cho xong nào." Hopkins cảm thấy rất sảng khoái, nếu như luận về thành tích bắn người mà nói, hắn nhất định là xạ thủ có thành tích cao nhất thế giới! Đôi khi, hắn có một thứ ảo giác, tựa như hắn chính là hóa thân của tử thần, cảm thụ niềm khoái cảm khi thu gặt sinh mệnh.
Ông kính khẩu J-2011 di qua di lại tìm kiếm mục tiêu tiếp theo. "Ây dà, đám gà con Liên bang này chạy đâu hết rồi." Hopkins thấy có chút tức giận, cảm giác như thể sắp lên đến cao trào thì lại phải mặc quần vào vậy!
Hắn buông súng trong tay xuống, chăm chú lắng nghe tiếng động trong máy dò âm thanh, tiếng bước chân không có trật tự đang dần rời xa, đám ngốc Liên bang từ bỏ rồi sao?
Hopkins lạnh lùng cười nhạt, Liên bang Leray, cái đám hạ đẳng chỉ biết hưởng thụ này đúnglà không thể moi đâu ra được những chiến sĩ thiết huyết, tất cả đều là một đám bất lực suốt ngày không có việc gì làm, một đám tạp chủng bị đồng hoá với người hạ đẳng, cái thứ quốc gia như thế này, bị đế quốc Gatralan hủy diệt chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Thật không hiểu tại sao mà quân đội đệ nhất nhân Russell lại có thể phản bội đế quốc, phản bội vinh quang của người Wibault, đây quả là một sự sỉ nhục không thể tha thứ!
Bây giờ Hopkins vẫn còn đang rất tức giận, đây là lần đầu tiên hắn thất thủ trong suốt ba năm qua, đều là do cái con ranh ngu ngốc đó, nếu không phải con ranh đó tranh công giành nổ súng trước thì Russell tuyệt đối không có khả năng tránh được phát súng của hắn!
Nhiệm vụ thất bại giống như một cây gai đâm vào trong tim Hopkins, là một người tôn thờ sự hoàn mỹ, mục tiêu không mất đầu chính là một sự sỉ nhục khủng khiếp với hắn! Hắn vẫn mong đây chỉ là một cơn ác mộng, mong thời gian có thể quay ngược trở lại, nếu được như vậy, hắn sẽ có theiswar chữa sai lầm này, giữ cho cuốn sổ chiến tích của mình tiếp tục hoàn mỹ như xưa!
Nhưng thời gian dù sao cũng không thể quay ngược trở lại, chuyện này gần như đã khiến cho Hopkins phát cuồng lên! Hắn bắn ra phát súng thứ nhất xong cũng không lập tức rời đi, mà vẫn cố chập chờ đợi, mong Russell có thể lại một lần nữa xuất hiện trước cửa sổ, lại một lần nữa xuất hiện trong kính ngắm khẩu J-2011, chỉ cần không tới 1 giây thôi, Hopkins tin chắc mình sẽ nắm được cơ hội đó, giết chết người này!
Russell không xuất hiện trở lại, thay vào đó, xuất hiện trong kính ngắm của hắn lại là một đám bộ đội đặc chủng gà mờ. Đối với Hopkins, đây lại là một sự sỉ nhục nữa! Liên bang Leray thấy hắn bắn tỉa thất bại nên chỉ phái ra một đám ruồi muỗi thôi sao! Đây là một sự coi thường, một sự vũ nhục. Hopkins đã thề, nhất định hắn phải cho người Leray biết, cho dù đã thất bại một lần, nhưng ta, Hopkins! Vẫn là chiến sĩ đang sợ nhất thế giới như xưa!
Hắn bắt đầu biểu diễn, đúng vậy, đối với Hopkins mà nói, đây chỉ là một buổi biểu diễn mà thôi, một buổi biểu diễn trả lại cho người Liên bang tất cả sự vũ nhục trước đó! Một buổi biểu diễn dùng sinh mạng làm đạo cụ! Hắn đã lên kế hoạch, sau khi giết chết gã truy binh thứ sáu mươi, hắn sẽ trở về, trên đường tiếp tục giết chết tất cả đám người Liên bang hạ đẳng mà mình nhìn thấy! Hắn muốn tạo nên một tràng huyết vũ tinh phong giữa Liên bang, bắt Liên bang phải trả một cái giá thật đắt cho sự vũ nhục này!
Từ trong máy dò âm thanh chợt truyền đến tiếng bước chân, rõ ràng lại là một con gà nữa, Hopkins nhấc kính ngắm lên, gã thứ năm mươi bảy, hắn đếm thầm trong lòng.
Một bóng người mập mạp dùng một tư thế và tốc độ quỷ dị biến mất khỏi tầm mắt của hắn!
-------*-------
----------oOo----------
Hopkins nhe răng cười, nhìn khuôn mặt hoảng loạn của gã lính Liên bang trong kính ngắm, ngón tay siết nhẹ một cái, khẩu J-2011 cải tiến trong tay hắn hơi rung lên một cái, cái đầu của người lính kia đã vỡ toác ra như một quả cà chua.
"Năm mươi sáu! Giết thêm bốn gã nữa cho xong nào." Hopkins cảm thấy rất sảng khoái, nếu như luận về thành tích bắn người mà nói, hắn nhất định là xạ thủ có thành tích cao nhất thế giới! Đôi khi, hắn có một thứ ảo giác, tựa như hắn chính là hóa thân của tử thần, cảm thụ niềm khoái cảm khi thu gặt sinh mệnh.
Ông kính khẩu J-2011 di qua di lại tìm kiếm mục tiêu tiếp theo. "Ây dà, đám gà con Liên bang này chạy đâu hết rồi." Hopkins thấy có chút tức giận, cảm giác như thể sắp lên đến cao trào thì lại phải mặc quần vào vậy!
Hắn buông súng trong tay xuống, chăm chú lắng nghe tiếng động trong máy dò âm thanh, tiếng bước chân không có trật tự đang dần rời xa, đám ngốc Liên bang từ bỏ rồi sao?
Hopkins lạnh lùng cười nhạt, Liên bang Leray, cái đám hạ đẳng chỉ biết hưởng thụ này đúnglà không thể moi đâu ra được những chiến sĩ thiết huyết, tất cả đều là một đám bất lực suốt ngày không có việc gì làm, một đám tạp chủng bị đồng hoá với người hạ đẳng, cái thứ quốc gia như thế này, bị đế quốc Gatralan hủy diệt chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Thật không hiểu tại sao mà quân đội đệ nhất nhân Russell lại có thể phản bội đế quốc, phản bội vinh quang của người Wibault, đây quả là một sự sỉ nhục không thể tha thứ!
Bây giờ Hopkins vẫn còn đang rất tức giận, đây là lần đầu tiên hắn thất thủ trong suốt ba năm qua, đều là do cái con ranh ngu ngốc đó, nếu không phải con ranh đó tranh công giành nổ súng trước thì Russell tuyệt đối không có khả năng tránh được phát súng của hắn!
Nhiệm vụ thất bại giống như một cây gai đâm vào trong tim Hopkins, là một người tôn thờ sự hoàn mỹ, mục tiêu không mất đầu chính là một sự sỉ nhục khủng khiếp với hắn! Hắn vẫn mong đây chỉ là một cơn ác mộng, mong thời gian có thể quay ngược trở lại, nếu được như vậy, hắn sẽ có theiswar chữa sai lầm này, giữ cho cuốn sổ chiến tích của mình tiếp tục hoàn mỹ như xưa!
Nhưng thời gian dù sao cũng không thể quay ngược trở lại, chuyện này gần như đã khiến cho Hopkins phát cuồng lên! Hắn bắn ra phát súng thứ nhất xong cũng không lập tức rời đi, mà vẫn cố chập chờ đợi, mong Russell có thể lại một lần nữa xuất hiện trước cửa sổ, lại một lần nữa xuất hiện trong kính ngắm khẩu J-2011, chỉ cần không tới 1 giây thôi, Hopkins tin chắc mình sẽ nắm được cơ hội đó, giết chết người này!
Russell không xuất hiện trở lại, thay vào đó, xuất hiện trong kính ngắm của hắn lại là một đám bộ đội đặc chủng gà mờ. Đối với Hopkins, đây lại là một sự sỉ nhục nữa! Liên bang Leray thấy hắn bắn tỉa thất bại nên chỉ phái ra một đám ruồi muỗi thôi sao! Đây là một sự coi thường, một sự vũ nhục. Hopkins đã thề, nhất định hắn phải cho người Leray biết, cho dù đã thất bại một lần, nhưng ta, Hopkins! Vẫn là chiến sĩ đang sợ nhất thế giới như xưa!
Hắn bắt đầu biểu diễn, đúng vậy, đối với Hopkins mà nói, đây chỉ là một buổi biểu diễn mà thôi, một buổi biểu diễn trả lại cho người Liên bang tất cả sự vũ nhục trước đó! Một buổi biểu diễn dùng sinh mạng làm đạo cụ! Hắn đã lên kế hoạch, sau khi giết chết gã truy binh thứ sáu mươi, hắn sẽ trở về, trên đường tiếp tục giết chết tất cả đám người Liên bang hạ đẳng mà mình nhìn thấy! Hắn muốn tạo nên một tràng huyết vũ tinh phong giữa Liên bang, bắt Liên bang phải trả một cái giá thật đắt cho sự vũ nhục này!
Từ trong máy dò âm thanh chợt truyền đến tiếng bước chân, rõ ràng lại là một con gà nữa, Hopkins nhấc kính ngắm lên, gã thứ năm mươi bảy, hắn đếm thầm trong lòng.
Một bóng người mập mạp dùng một tư thế và tốc độ quỷ dị biến mất khỏi tầm mắt của hắn!
-------*-------
----------oOo----------
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook