Mạo Bài Đại Anh Hùng
-
Quyển 3 - Chương 22: Phòng chỉ huy ba người
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
******
Trở lại học viện, đem [ Cụ Phong ] cất vào kho, mập mạp tạm biệt Mễ Lan rồi xoay người chạy về bộ tham mưu, biên chế chính thức của hắn bây giờ là tham mưu quân sự của bộ tham mưu, đương nhiên là phải về phòng nghiên cứu số 6 báo danh.
Khi hắn đến phòng nghiên cứu số 6, các tham mưu khác cũng đều đã có mặt, Carl đầu to thì đang đi vòng quanh phòng với vẻ mặt đầy hưng phấn.
Vừa thấy Điền Hành Kiện, Carl lập tức kéo lấy hắn hỏi: “Làm sao rồi? Có phải sắp đánh trận rồi không?” Mập mạp sửng sốt nói: “Ngươi hàng ngày đều ở đây còn không biết, ta phải ở học viện huấn luyện học viên thì biết thế quái nào được ?”
Carl thất vọng, nói: “Không phải ngươi quen với mấy vị tướng quân đó sao? Một tháng nay ngươi không ở đây cũng làm cho ta mệt muốn chết, một đống rồi lại một đống kế hoạch tác chiến khiến ta phải tính toán đến mức đầu váng mắt hoa. Mấy ngày hôm trước, kế hoạch đổ bộ nhóm quân đầu tiên cũng đã thôi diễn xong, ta đoán chắc là chuẩn bị tiến công tinh hệ Galileo rồi, nếu không chuẩn bị chiến tranh gấp rút làm gì? Hôm nay lại tập hợp khẩn cấp, ngay cả ngươi cũng bị gọi về đấy thôi.”
Mập mạp suy nghĩ một chút, cảm thấy Carl nói cũng có lý. Lúc Russell bị ám sát không phải cũng là đang họp sao, mà cuộc họp của mấy tướng quân đó gần như có thể khẳng định là họp về việc lên kế hoạch tấn công tinh hệ Galileo rồi. Công tác chuẩn bị chiến tranh của Liên bang được thực hiện rất nhanh, sau khi tinh hệ Newton an toàn, các loại vật tư quân sự từ hậu phương liền cuồn cuộn không ngừng vận chuyển đến Millok. Toàn bộ phi trường trên hành tinh này về cơ bản là không chút ngừng nghỉ việc cất và hạ cánh các tàu vận tải khổng lồ. Tiến hành tích trữ lượng vật tư quân sự cũng như lực lượng vận tải khổng lồ như thế đã nói rõ Liên bang muốn thừa thắng truy kích, không để cho nền kinh tế của đế quốc Gatralan có được cơ hội lấy lại sức.
Đang lúc hắn suy đoán thì thượng tá Patt đã bước vào phòng, nói với mọi người :“ Cấp trên có mệnh lệnh, mọi người trở về vị trí hủy, bỏ tất cả nghỉ phép, vào trạng thái chuẩn bị chiến tranh cấp 1”.
Các tham mưu nhanh chóng tản ra, hàm nghĩa của trạng thái chuẩn bị chiến tranh cấp 1 là trong vòng 48 giờ tùy lúc đều có thể tiến hành tác chiến. Bộ tham mưu phải tiến hành liên lạc, chỉ huy đối với các đơn vị chiến đấu ở tiền tuyến và hậu phương để tiến hành phối hợp, chỉ đạo chiến lược cùng vận hành toàn cục. Chuyện phải chuẩn bị quả thực rất nhiều.
Thượng tá Patt xoay người nói với Điền Hành Kiện: “Mau đến tiền sảnh đi, tướng quân Russell đang đợi cậu đấy.”
Mập mạp đáp một tiếng rồi cất bước chạy đi, trước đây hắn đã nghỉ phép một tháng, quay về liền trở thành huấn luyện viên của bọn học viên cùng tiếp nhận sự chỉ dạy của Russell, đến nay không hề tiếp xúc qua tình hình chiến tranh, đối với tình huống trước mắt cơ bản là không biết gì. Bây giờ Russell lại gọi mình đến là muốn làm gì Chắc không phải là muốn mình ra tiền tuyến đấy chứ?
Nghĩ đến đây, mập mạp chợt thấy kinh hãi, cả người run sợ nhưng lại đã đến tiền sảnh mất rồi. Yuna nhanh chóng dẫn hắn tới phòng chỉ huy. Trong căn phòng chỉ huy cực lớn ở tiền sảnh này vốn đã ngồi đầy người, bên dưới đài chỉ huy là các đài thông tin liên lạc: điện tử, ban tham mưu, hậu cần, an ninh, tình báo, lục quân, hàng không lục chiến, các hạm đội vũ trụ, cùng với một bộ phận tách ra từ hạm đội gọi là vũ trụ hàng không quân v..v... các vị tướng quân phụ trách mỗi ngành phía sau lưng đều có một đài chỉ huy nhỏ, sẵn sàng ra lệnh cho ngành của mình. Ở giữa tầng 2 của đại sảnh là bộ chỉ huy tối cao, bên trong chỉ có hai người: thống lĩnh quân sự thượng tướng Bernadotte cùng chủ nhiệm cố vấn quân sự thượng tướng Russell. Kế hoạch tác chiến và điều động toàn cục đều lấy mệnh lệnh của hai người này làm ưu tiên số một.
Mập mạp đứng ngây ra giữa cửa, đến khi Russell ngoắc tay gọi thì hắn mới có lá gan đi men theo tường đến cầu thang đi lên đài chỉ huy trung ương. Bước vào đài chỉ huy, mập mạp không khỏi có chút hồi hộp, từ nơi này nhìn xuống cả một khu vực chỉ huy rộng lớn đều thu hết vào trong mắt, mà trước mắt đài chỉ huy là một màn hình ảo cực lớn. Cho dù là bất cứ ai khi đứng ở đây đều cũng sẽ tự nhiên sinh ra cảm giác có quyền lực nắm giữ hết toàn cục trong tay mình, một loại cảm giác thành tựu, một thứ cảm giác kỳ diệu rằng mình có thể quyết định cuộc chiến bên ngoài ngàn dặm kia.
Russell liếc nhìn tên mập đang co đầu rụt cổ này, mỉm cười nói :“Ta nên gọi ngươi như thế nào đây, Russell hay là Carl.” (*)
Mập mạp giờ mới nhớ đến chuyện lúc sáng, cười xấu hổ cũng không lên tiếng, trong lòng thầm nói :“Không ngờ ông già này còn nhớ, lòng dạ hẹp hòi thế. Mẹ kiếp, mình người lớn lòng dạ cũng lớn, không hơn thua với ổng!” Trên mặt lại bày ra một bộ dạng lấy lòng.
Russell nhìn vẻ mặt cười nịnh này thì thầm có chút đau đầu: “Tại sao một thiên tài quân sự hiếm có như thế hết lần này tới lần khác lại có kiểu tính tình này chứ, thật không biết nếu có một ngày hắn hình thành lối tư duy chiến thuật của riêng mình thì hắn sẽ trở thành bộ dáng gì nữa đây.” Vừa nghĩ tới kiểu hèn mọn cũng như lối suy nghĩ thiên mã hành không khi vận dụng vào chiến thuật của hắn, Russell thật sự không biết mình nên tuyệt vọng hay là kỳ vọng nữa.
Ông ta nói với mập mạp :“Chiến lược chung về lần hành động này đã chuẩn bị xong, bây giờ là giai đoạn một trong kế hoạch tác chiến, trong khoảng thời gian này ta sẽ tiến hành huấn luyện tăng cường với người, trừ việc hàng ngày cần phải xem phân tích chiến lệ còn phải học tập về lý luận. Ngươi phải học ngay tại đây! Cho đến khi nào người nhìn ra được kế hoạch chiến lược của chúng ta mới thôi, nếu không ngươi cũng đừng mơ bước ra khỏi cánh cửa này.“
Mập mạp rốt cuộc đã yên tâm, chỉ cần không phải tùy tiện ném mình ra tiền tuyến là được rồi. Xem thì xem, dù sao cũng không chết được.
Thượng tướng Bernadotte cười nói với mập mạp: “Đây đúng là một cơ hội hiếm có đấy, hai thượng tướng cùng làm việc, ngươi được đứng phía sau quan sát cũng coi như là đãi ngộ không tệ rồi. Nếu kế hoạch chiến lược của chúng ta thực hiện xong rồi mà ngươi vẫn xem nhận ra được ẩn ý trong đó thì thực sự là làm cho người ta quá thất vọng đấy! Tới lúc đó chắc phải cho ngươi ra tiền tuyến thôi, ở đó có lẽ sẽ thích hợp với ngươi hơn.”
Mập mạp bị dọa chết khiếp, thầm nghĩ :“Không phải mới vừa nói là không nhìn ra thì không cho ra cửa sao? Sao tới ông già này thì lại đổi thành ra tiền tuyến rồi, vậy không phải là muốn láy mạng người ta à? Dù nói thế nào ta đây cũng vừa lập công, sao lại trở mặt không nhận thân nhanh thế, đúng là không có nhân tính bằng Russell, hứ!”
Vừa quay đầu liền thấy Russell cũng đang gật gù nói với mình :“Thượng tướng Bernadotte nói rất đúng, trước khi chiến dịch chấm dứt, ngươi một ngày nhìn không ra thì ở nơi này một ngày. Sau khi chiến dịch hoàn thành mà ngươi vẫn nhìn không ra thì chỉ còn cách đưa ngươi ra tiền tuyến thôi, ở đó người mới có thể phát huy sở trường của mình!”
Mập mạp thở dài trong lòng: “Quên đi! Lão này cũng con bà nó không phải người tốt, ta cũng nên thành thật bỏ chút tâm trí suy nghĩ thôi, hai cái lão thượng tướng bất lương này bộ muốn đùa chết một tên trung úy mới thấy khoái trá sao trời.”
Hiện giờ các đơn vị trong phòng chỉ huy vẫn đang làm công tác chuẩn bị trước chiến tranh, các loại thông số cùng tin tình báo hiện ra dày đặc trên màn hình máy tính trên đài chỉ huy trung ương, bản đồ quân sự cũng được chú thích chằng chịt. Mập mạp lần đầu tiên nhìn thấy Bernadotte cùng Russell điều phối chiến dịch, thượng tướng Bernadotte vừa bàn bạc cùng Russell vừa thỉnh thoảng chỉ ra các số liệu cùng với vị trí cụ thể trên bản đồ, động tác thuần thục và chuẩn xác đến khó tin. Phải biết rằng tổng thể kế hoạch tác chiến tiếp xúc đến rất nhiều phương diện, quả thực là cực kỳ phức tạp. Hai vị quan chỉ huy này không những phải xác định các bước áp dụng của chiến lược tác chiến hơn nữa còn phải kịp thời phát hiện vấn đề nhằm tiến hành sửa chữa, quan trọng nhất là trong khi cả chiến dịch tiến hành họ phải dùng thời gian ngắn nhất đoán ra ý đồ của địch, đưa ra mệnh lệnh thích hợp và chuẩn xác nhất.
Mập mạp rụt đầu, hai ông già này giống như đang cùng một đối thủ vô hình bày ra một ván cờ, một ván cờ vô song ảnh hưởng đến thiên hạ. Muốn ta nhìn thấu ý nghĩ của họ khi bày ván cờ này không phải là đang làm khó mình hay sao?
Trong đầu chợt lóe lên sáng kiến, mập mạp tiến đến trước mặt Russell hỏi :“Sư phụ, người xem….bây giờ là giai đoạn chuẩn bị, con cũng không cần ở chỗ này lãng phí thời gian chứ?” Russell khoát khoát tay nói “Nhiệm vụ của ngươi là bắt đầu từ lúc lục quân hành động, ngươi cũng sẽ bắt đầu thôi diễn kế hoạch tác chiến. Từ đây tới lúc đó người muốn làm gì tùy ý, có điều nếu để cho ta biết ngươi đến bộ tham mưu nghe tin tức thì …Hừ!”
F*ck! Bị nhìn thấu rồi! Mập mạp đang thất vọng một trận thì đài chỉ huy phía dưới đã truyền lên chiến báo, sĩ quan chỉ huy của hạm đội vũ trụ - trung tướng Fiowen báo cáo: “Hạm đội hỗn hợp số 4 đã từ không gian khiêu dược bí mật ở tinh hệ trung lập đột nhập vào tinh hệ Galileo, trên đường đánh vu hồi vào sau lưng địch phòng thủ ở điểm không gian khiêu dược thông với tinh hệ Newton đã bắt gặp hạm đội địch!”
Trở lại học viện, đem [ Cụ Phong ] cất vào kho, mập mạp tạm biệt Mễ Lan rồi xoay người chạy về bộ tham mưu, biên chế chính thức của hắn bây giờ là tham mưu quân sự của bộ tham mưu, đương nhiên là phải về phòng nghiên cứu số 6 báo danh.
Khi hắn đến phòng nghiên cứu số 6, các tham mưu khác cũng đều đã có mặt, Carl đầu to thì đang đi vòng quanh phòng với vẻ mặt đầy hưng phấn.
Vừa thấy Điền Hành Kiện, Carl lập tức kéo lấy hắn hỏi: “Làm sao rồi? Có phải sắp đánh trận rồi không?” Mập mạp sửng sốt nói: “Ngươi hàng ngày đều ở đây còn không biết, ta phải ở học viện huấn luyện học viên thì biết thế quái nào được ?”
Carl thất vọng, nói: “Không phải ngươi quen với mấy vị tướng quân đó sao? Một tháng nay ngươi không ở đây cũng làm cho ta mệt muốn chết, một đống rồi lại một đống kế hoạch tác chiến khiến ta phải tính toán đến mức đầu váng mắt hoa. Mấy ngày hôm trước, kế hoạch đổ bộ nhóm quân đầu tiên cũng đã thôi diễn xong, ta đoán chắc là chuẩn bị tiến công tinh hệ Galileo rồi, nếu không chuẩn bị chiến tranh gấp rút làm gì? Hôm nay lại tập hợp khẩn cấp, ngay cả ngươi cũng bị gọi về đấy thôi.”
Mập mạp suy nghĩ một chút, cảm thấy Carl nói cũng có lý. Lúc Russell bị ám sát không phải cũng là đang họp sao, mà cuộc họp của mấy tướng quân đó gần như có thể khẳng định là họp về việc lên kế hoạch tấn công tinh hệ Galileo rồi. Công tác chuẩn bị chiến tranh của Liên bang được thực hiện rất nhanh, sau khi tinh hệ Newton an toàn, các loại vật tư quân sự từ hậu phương liền cuồn cuộn không ngừng vận chuyển đến Millok. Toàn bộ phi trường trên hành tinh này về cơ bản là không chút ngừng nghỉ việc cất và hạ cánh các tàu vận tải khổng lồ. Tiến hành tích trữ lượng vật tư quân sự cũng như lực lượng vận tải khổng lồ như thế đã nói rõ Liên bang muốn thừa thắng truy kích, không để cho nền kinh tế của đế quốc Gatralan có được cơ hội lấy lại sức.
Đang lúc hắn suy đoán thì thượng tá Patt đã bước vào phòng, nói với mọi người :“ Cấp trên có mệnh lệnh, mọi người trở về vị trí hủy, bỏ tất cả nghỉ phép, vào trạng thái chuẩn bị chiến tranh cấp 1”.
Các tham mưu nhanh chóng tản ra, hàm nghĩa của trạng thái chuẩn bị chiến tranh cấp 1 là trong vòng 48 giờ tùy lúc đều có thể tiến hành tác chiến. Bộ tham mưu phải tiến hành liên lạc, chỉ huy đối với các đơn vị chiến đấu ở tiền tuyến và hậu phương để tiến hành phối hợp, chỉ đạo chiến lược cùng vận hành toàn cục. Chuyện phải chuẩn bị quả thực rất nhiều.
Thượng tá Patt xoay người nói với Điền Hành Kiện: “Mau đến tiền sảnh đi, tướng quân Russell đang đợi cậu đấy.”
Mập mạp đáp một tiếng rồi cất bước chạy đi, trước đây hắn đã nghỉ phép một tháng, quay về liền trở thành huấn luyện viên của bọn học viên cùng tiếp nhận sự chỉ dạy của Russell, đến nay không hề tiếp xúc qua tình hình chiến tranh, đối với tình huống trước mắt cơ bản là không biết gì. Bây giờ Russell lại gọi mình đến là muốn làm gì Chắc không phải là muốn mình ra tiền tuyến đấy chứ?
Nghĩ đến đây, mập mạp chợt thấy kinh hãi, cả người run sợ nhưng lại đã đến tiền sảnh mất rồi. Yuna nhanh chóng dẫn hắn tới phòng chỉ huy. Trong căn phòng chỉ huy cực lớn ở tiền sảnh này vốn đã ngồi đầy người, bên dưới đài chỉ huy là các đài thông tin liên lạc: điện tử, ban tham mưu, hậu cần, an ninh, tình báo, lục quân, hàng không lục chiến, các hạm đội vũ trụ, cùng với một bộ phận tách ra từ hạm đội gọi là vũ trụ hàng không quân v..v... các vị tướng quân phụ trách mỗi ngành phía sau lưng đều có một đài chỉ huy nhỏ, sẵn sàng ra lệnh cho ngành của mình. Ở giữa tầng 2 của đại sảnh là bộ chỉ huy tối cao, bên trong chỉ có hai người: thống lĩnh quân sự thượng tướng Bernadotte cùng chủ nhiệm cố vấn quân sự thượng tướng Russell. Kế hoạch tác chiến và điều động toàn cục đều lấy mệnh lệnh của hai người này làm ưu tiên số một.
Mập mạp đứng ngây ra giữa cửa, đến khi Russell ngoắc tay gọi thì hắn mới có lá gan đi men theo tường đến cầu thang đi lên đài chỉ huy trung ương. Bước vào đài chỉ huy, mập mạp không khỏi có chút hồi hộp, từ nơi này nhìn xuống cả một khu vực chỉ huy rộng lớn đều thu hết vào trong mắt, mà trước mắt đài chỉ huy là một màn hình ảo cực lớn. Cho dù là bất cứ ai khi đứng ở đây đều cũng sẽ tự nhiên sinh ra cảm giác có quyền lực nắm giữ hết toàn cục trong tay mình, một loại cảm giác thành tựu, một thứ cảm giác kỳ diệu rằng mình có thể quyết định cuộc chiến bên ngoài ngàn dặm kia.
Russell liếc nhìn tên mập đang co đầu rụt cổ này, mỉm cười nói :“Ta nên gọi ngươi như thế nào đây, Russell hay là Carl.” (*)
Mập mạp giờ mới nhớ đến chuyện lúc sáng, cười xấu hổ cũng không lên tiếng, trong lòng thầm nói :“Không ngờ ông già này còn nhớ, lòng dạ hẹp hòi thế. Mẹ kiếp, mình người lớn lòng dạ cũng lớn, không hơn thua với ổng!” Trên mặt lại bày ra một bộ dạng lấy lòng.
Russell nhìn vẻ mặt cười nịnh này thì thầm có chút đau đầu: “Tại sao một thiên tài quân sự hiếm có như thế hết lần này tới lần khác lại có kiểu tính tình này chứ, thật không biết nếu có một ngày hắn hình thành lối tư duy chiến thuật của riêng mình thì hắn sẽ trở thành bộ dáng gì nữa đây.” Vừa nghĩ tới kiểu hèn mọn cũng như lối suy nghĩ thiên mã hành không khi vận dụng vào chiến thuật của hắn, Russell thật sự không biết mình nên tuyệt vọng hay là kỳ vọng nữa.
Ông ta nói với mập mạp :“Chiến lược chung về lần hành động này đã chuẩn bị xong, bây giờ là giai đoạn một trong kế hoạch tác chiến, trong khoảng thời gian này ta sẽ tiến hành huấn luyện tăng cường với người, trừ việc hàng ngày cần phải xem phân tích chiến lệ còn phải học tập về lý luận. Ngươi phải học ngay tại đây! Cho đến khi nào người nhìn ra được kế hoạch chiến lược của chúng ta mới thôi, nếu không ngươi cũng đừng mơ bước ra khỏi cánh cửa này.“
Mập mạp rốt cuộc đã yên tâm, chỉ cần không phải tùy tiện ném mình ra tiền tuyến là được rồi. Xem thì xem, dù sao cũng không chết được.
Thượng tướng Bernadotte cười nói với mập mạp: “Đây đúng là một cơ hội hiếm có đấy, hai thượng tướng cùng làm việc, ngươi được đứng phía sau quan sát cũng coi như là đãi ngộ không tệ rồi. Nếu kế hoạch chiến lược của chúng ta thực hiện xong rồi mà ngươi vẫn xem nhận ra được ẩn ý trong đó thì thực sự là làm cho người ta quá thất vọng đấy! Tới lúc đó chắc phải cho ngươi ra tiền tuyến thôi, ở đó có lẽ sẽ thích hợp với ngươi hơn.”
Mập mạp bị dọa chết khiếp, thầm nghĩ :“Không phải mới vừa nói là không nhìn ra thì không cho ra cửa sao? Sao tới ông già này thì lại đổi thành ra tiền tuyến rồi, vậy không phải là muốn láy mạng người ta à? Dù nói thế nào ta đây cũng vừa lập công, sao lại trở mặt không nhận thân nhanh thế, đúng là không có nhân tính bằng Russell, hứ!”
Vừa quay đầu liền thấy Russell cũng đang gật gù nói với mình :“Thượng tướng Bernadotte nói rất đúng, trước khi chiến dịch chấm dứt, ngươi một ngày nhìn không ra thì ở nơi này một ngày. Sau khi chiến dịch hoàn thành mà ngươi vẫn nhìn không ra thì chỉ còn cách đưa ngươi ra tiền tuyến thôi, ở đó người mới có thể phát huy sở trường của mình!”
Mập mạp thở dài trong lòng: “Quên đi! Lão này cũng con bà nó không phải người tốt, ta cũng nên thành thật bỏ chút tâm trí suy nghĩ thôi, hai cái lão thượng tướng bất lương này bộ muốn đùa chết một tên trung úy mới thấy khoái trá sao trời.”
Hiện giờ các đơn vị trong phòng chỉ huy vẫn đang làm công tác chuẩn bị trước chiến tranh, các loại thông số cùng tin tình báo hiện ra dày đặc trên màn hình máy tính trên đài chỉ huy trung ương, bản đồ quân sự cũng được chú thích chằng chịt. Mập mạp lần đầu tiên nhìn thấy Bernadotte cùng Russell điều phối chiến dịch, thượng tướng Bernadotte vừa bàn bạc cùng Russell vừa thỉnh thoảng chỉ ra các số liệu cùng với vị trí cụ thể trên bản đồ, động tác thuần thục và chuẩn xác đến khó tin. Phải biết rằng tổng thể kế hoạch tác chiến tiếp xúc đến rất nhiều phương diện, quả thực là cực kỳ phức tạp. Hai vị quan chỉ huy này không những phải xác định các bước áp dụng của chiến lược tác chiến hơn nữa còn phải kịp thời phát hiện vấn đề nhằm tiến hành sửa chữa, quan trọng nhất là trong khi cả chiến dịch tiến hành họ phải dùng thời gian ngắn nhất đoán ra ý đồ của địch, đưa ra mệnh lệnh thích hợp và chuẩn xác nhất.
Mập mạp rụt đầu, hai ông già này giống như đang cùng một đối thủ vô hình bày ra một ván cờ, một ván cờ vô song ảnh hưởng đến thiên hạ. Muốn ta nhìn thấu ý nghĩ của họ khi bày ván cờ này không phải là đang làm khó mình hay sao?
Trong đầu chợt lóe lên sáng kiến, mập mạp tiến đến trước mặt Russell hỏi :“Sư phụ, người xem….bây giờ là giai đoạn chuẩn bị, con cũng không cần ở chỗ này lãng phí thời gian chứ?” Russell khoát khoát tay nói “Nhiệm vụ của ngươi là bắt đầu từ lúc lục quân hành động, ngươi cũng sẽ bắt đầu thôi diễn kế hoạch tác chiến. Từ đây tới lúc đó người muốn làm gì tùy ý, có điều nếu để cho ta biết ngươi đến bộ tham mưu nghe tin tức thì …Hừ!”
F*ck! Bị nhìn thấu rồi! Mập mạp đang thất vọng một trận thì đài chỉ huy phía dưới đã truyền lên chiến báo, sĩ quan chỉ huy của hạm đội vũ trụ - trung tướng Fiowen báo cáo: “Hạm đội hỗn hợp số 4 đã từ không gian khiêu dược bí mật ở tinh hệ trung lập đột nhập vào tinh hệ Galileo, trên đường đánh vu hồi vào sau lưng địch phòng thủ ở điểm không gian khiêu dược thông với tinh hệ Newton đã bắt gặp hạm đội địch!”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook