Mạo Bài Đại Anh Hùng
-
Quyển 3 - Chương 3: Canh thắng vãng tích
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
**
Khi Điền Hành Kiện về đến nhà thì thấy An Lôi đang ngồi nói chuyện phiếm với mẹ. Vừa nhìn thấy mập mạp, An Lôi liền ngoắc tay, nói: “Điền mật mật, sao bây giờ mới về, ngươi mau lăn qua đây, ta có chuyện muốn hỏi ngươi. "
Mập mạp cả giận nói: “Xin ngươi đấy, đừng có gọi ta là Điền mật mật nữa được không?"
An Lôi cắn môi lắc đầu cười: "Ta cứ gọi thế đấy!"
An mẫu gõ đầu nàng một cái, nói: "Con nhóc này, từ nay đừng gọi Tiểu Kiện như vậy nữa, nó dù sao cũng đã là trung úy rồi, người ngoài nghe thấy thì còn ra thể thống gì nữa. "
An Lôi chỉ cười, cũng không đáp ứng.
Mấy ngày ở chung nhà khiến mập mạp có đôi khi có một thứ cảm giác như thể hắn và An Lôi là một đôi vợ chồng, tất cả trở ngại đã tan thành mây khói, càng lúc càng thân mật.
Mập mạp biết tính tình An mẫu luôn bênh mình chằm chặp, bèn thêm dầu vào lửa, nói: "Bác à, trung úy đã là cái gì đâu, An Lôi còn là thiếu tá cơ, ở bên ngoài con gặp nàng còn phải kính lễ. Nàng gọi con lại, đó là mệnh lệnh rồi. "
An mẫu kéo mập mạp đi vào phòng ăn, trừng mắt với An Lôi, nói: "Tiểu Kiện, không cần phải để ý tới con nhóc kia làm gì, ngươi cứ ăn cơm trước đi, nó muốn hỏi cái gì thì tự mình lại mà hỏi. Cái gì mà thiếu tá với chả lão tá, trong nhà này nó là nhỏ nhất. "
Mập mạp thừa dịp An mẫu không chú ý liền quay đầu lại nháy mắt với An Lôi, khiến nàng ta tức giận chộp lấy một cái gối trên ghế salon định ném hắn.
Hai mẹ con An Lôi vốn đã ăn cơm nên sau khi chuẩn bị xong thức ăn cho mập mạp, An mẫu liền lên lầu nghỉ ngơi, dưới nhà chỉ còn lại An Lôi và mập mạp.
Phòng ăn và phòng khách vốn thông nhau, chỉ là một lớn một nhỏ mà thôi, từ góc ngồi của mập mạp hoàn toàn có thể nhìn thấy An Lôi đang cuộn tròn người trên ghế salon xem TV.
Tuy An Lôi đang mặc một chiếc áo ngủ dày, nhưng vóc người nóng bỏng vẫn như ẩn như hiện, cong vẫn cong, nổi vẫn nổi, mềm mại mướt mắt.
Ánh mắt nàng có chút mông lung, đôi bàn tay trắng nõn, đôi chân thẳng tắp, bóng loáng như tơ, mười phần nữ tính, đây là kết quả của việc nàng học khiêu vũ từ nhỏ.
Vô luận ở nơi đâu, An Lôi đều là tiêu điểm chú ý của nam nhân, từ thời trung học, đóa tiên hoa này đã không ngừng sinh trưởng, luôn xuất hiện với tư thế uyển chuyển mềm mại, thanh tú mà diễm lệ, cho đến tận đại học đều là hoa khôi số 1.
Mập mạp còn biết, điểm hấp dẫn nhất của An Lôi, không phải là khuôn mặt xinh đẹp, cũng không phải là vóc người nóng bỏng kia, mà đó là thứ khí chất ôn nhu như nước cùng hương thơm nhẹ nhàng trên người, làm cho người ta luôn có cảm giác muốn bảo hộ nàng.
Mà cô nàng xuất sắc này xem ra sắp bị mình vớt tới tay rồi, có lẽ đúng là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, mà nhất là thứ tình cảm mông lung ban đầu lại càng làm cho khó có thể buông tay.
Cả ngày hôm nay Điền Hành Kiện bị khắp nơi kích thích, giờ lại nhìn thấy An Lôi cuộn tròn mềm mại trên ghế salon, liền không tự chủ được óc tưởng tượng, cứ nghĩ tới thân thể khi tắm củ nàng. Mẹ ơi, chết đến nơi rôi! Mập mạp vội vàng cắm mặt vào bát cơm, cố gắng phân tán đầu óc.
Cơm nước xong, mập mạp vừa ngẩng đầu lên thì đã thấy An Lôi đang nhìn mình chằm chằm.
"Làm gì vậy!" Mập mạp thét lên chói tai, như thể con gái bị sắc lang trêu ghẹo, nhưng trong đó lại như có chút vui mừng.
An Lôi mỉm cười nói: "Nghe nói ngươi rất bị người ở bộ tham mưu tác chiến khinh bỉ phải không, 99% nhưng người ta biết khi nói về ngươi đều chỉ có mấy chữ ti bỉ vô sỉ mà thôi. "
Mập mạp vốn cũng đã quen bị mắng, thở phì một cái mặt mày tỉnh queo, chuẩn bị đi rửa chén, nhưng chợt phát hiện ra đây là một cơ hội có thể thăm dò tình cảm của An Lôi, thế là bèn giả bộ đáng thương, nói: "Vậy à! Sao không giải thích giúp ta?"
An Lôi nhìn bộ dạng kỳ quái của mập mạp, nói: "Việc gì phải giải thích chứ? Hừ, tất cả mọi người đều coi thường ngươi mới tốt, mà ngươi như vậy không thấy phiền sao?"
"Không phiền!" Mập mạp trả lời chắc chắn như đinh đóng cột.
An Lôi ngẩng đầu lên, chợt nhìn thấy ánh mắt hèn mọn của mập mạp đang nhìn chằm chằm vào ngực mình khiến nàng vừa xấu hổ lại vừa có chút vui mừng. Cái tên đáng ghét này, bao nhiêu năm qua mà tính nết vẫn cứ như xưa! Nàng đá bốp một cái vào đùi hắn, sẵng giọng: Mập mạp chết tiệt, còn nhìn nữa ta móc mắt ngươi ra đó!"
An Lôi giương nanh múa vuốt nhưng lại chẳng có lấy nửa phần uy hiếp, mập mạp không thèm để ý tới, tiếc nuối thở dài quay đi rửa chén, vừa đi vừa nói: "Cũng đâu phải là chưa từng thấy qua, từ nhỏ đến lớn, có chỗ nào trên người ngươi mà ta chưa thấy qua chứ?"
An Lôi dù sao cũng là con gái, sao có thể chịu được sự đùa giỡn của mập mạp, nàng tức tối vung tay dậm chân, phi thân tới đồ sát mập mạp.
Khi Điền Hành Kiện về đến nhà thì thấy An Lôi đang ngồi nói chuyện phiếm với mẹ. Vừa nhìn thấy mập mạp, An Lôi liền ngoắc tay, nói: “Điền mật mật, sao bây giờ mới về, ngươi mau lăn qua đây, ta có chuyện muốn hỏi ngươi. "
Mập mạp cả giận nói: “Xin ngươi đấy, đừng có gọi ta là Điền mật mật nữa được không?"
An Lôi cắn môi lắc đầu cười: "Ta cứ gọi thế đấy!"
An mẫu gõ đầu nàng một cái, nói: "Con nhóc này, từ nay đừng gọi Tiểu Kiện như vậy nữa, nó dù sao cũng đã là trung úy rồi, người ngoài nghe thấy thì còn ra thể thống gì nữa. "
An Lôi chỉ cười, cũng không đáp ứng.
Mấy ngày ở chung nhà khiến mập mạp có đôi khi có một thứ cảm giác như thể hắn và An Lôi là một đôi vợ chồng, tất cả trở ngại đã tan thành mây khói, càng lúc càng thân mật.
Mập mạp biết tính tình An mẫu luôn bênh mình chằm chặp, bèn thêm dầu vào lửa, nói: "Bác à, trung úy đã là cái gì đâu, An Lôi còn là thiếu tá cơ, ở bên ngoài con gặp nàng còn phải kính lễ. Nàng gọi con lại, đó là mệnh lệnh rồi. "
An mẫu kéo mập mạp đi vào phòng ăn, trừng mắt với An Lôi, nói: "Tiểu Kiện, không cần phải để ý tới con nhóc kia làm gì, ngươi cứ ăn cơm trước đi, nó muốn hỏi cái gì thì tự mình lại mà hỏi. Cái gì mà thiếu tá với chả lão tá, trong nhà này nó là nhỏ nhất. "
Mập mạp thừa dịp An mẫu không chú ý liền quay đầu lại nháy mắt với An Lôi, khiến nàng ta tức giận chộp lấy một cái gối trên ghế salon định ném hắn.
Hai mẹ con An Lôi vốn đã ăn cơm nên sau khi chuẩn bị xong thức ăn cho mập mạp, An mẫu liền lên lầu nghỉ ngơi, dưới nhà chỉ còn lại An Lôi và mập mạp.
Phòng ăn và phòng khách vốn thông nhau, chỉ là một lớn một nhỏ mà thôi, từ góc ngồi của mập mạp hoàn toàn có thể nhìn thấy An Lôi đang cuộn tròn người trên ghế salon xem TV.
Tuy An Lôi đang mặc một chiếc áo ngủ dày, nhưng vóc người nóng bỏng vẫn như ẩn như hiện, cong vẫn cong, nổi vẫn nổi, mềm mại mướt mắt.
Ánh mắt nàng có chút mông lung, đôi bàn tay trắng nõn, đôi chân thẳng tắp, bóng loáng như tơ, mười phần nữ tính, đây là kết quả của việc nàng học khiêu vũ từ nhỏ.
Vô luận ở nơi đâu, An Lôi đều là tiêu điểm chú ý của nam nhân, từ thời trung học, đóa tiên hoa này đã không ngừng sinh trưởng, luôn xuất hiện với tư thế uyển chuyển mềm mại, thanh tú mà diễm lệ, cho đến tận đại học đều là hoa khôi số 1.
Mập mạp còn biết, điểm hấp dẫn nhất của An Lôi, không phải là khuôn mặt xinh đẹp, cũng không phải là vóc người nóng bỏng kia, mà đó là thứ khí chất ôn nhu như nước cùng hương thơm nhẹ nhàng trên người, làm cho người ta luôn có cảm giác muốn bảo hộ nàng.
Mà cô nàng xuất sắc này xem ra sắp bị mình vớt tới tay rồi, có lẽ đúng là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, mà nhất là thứ tình cảm mông lung ban đầu lại càng làm cho khó có thể buông tay.
Cả ngày hôm nay Điền Hành Kiện bị khắp nơi kích thích, giờ lại nhìn thấy An Lôi cuộn tròn mềm mại trên ghế salon, liền không tự chủ được óc tưởng tượng, cứ nghĩ tới thân thể khi tắm củ nàng. Mẹ ơi, chết đến nơi rôi! Mập mạp vội vàng cắm mặt vào bát cơm, cố gắng phân tán đầu óc.
Cơm nước xong, mập mạp vừa ngẩng đầu lên thì đã thấy An Lôi đang nhìn mình chằm chằm.
"Làm gì vậy!" Mập mạp thét lên chói tai, như thể con gái bị sắc lang trêu ghẹo, nhưng trong đó lại như có chút vui mừng.
An Lôi mỉm cười nói: "Nghe nói ngươi rất bị người ở bộ tham mưu tác chiến khinh bỉ phải không, 99% nhưng người ta biết khi nói về ngươi đều chỉ có mấy chữ ti bỉ vô sỉ mà thôi. "
Mập mạp vốn cũng đã quen bị mắng, thở phì một cái mặt mày tỉnh queo, chuẩn bị đi rửa chén, nhưng chợt phát hiện ra đây là một cơ hội có thể thăm dò tình cảm của An Lôi, thế là bèn giả bộ đáng thương, nói: "Vậy à! Sao không giải thích giúp ta?"
An Lôi nhìn bộ dạng kỳ quái của mập mạp, nói: "Việc gì phải giải thích chứ? Hừ, tất cả mọi người đều coi thường ngươi mới tốt, mà ngươi như vậy không thấy phiền sao?"
"Không phiền!" Mập mạp trả lời chắc chắn như đinh đóng cột.
An Lôi ngẩng đầu lên, chợt nhìn thấy ánh mắt hèn mọn của mập mạp đang nhìn chằm chằm vào ngực mình khiến nàng vừa xấu hổ lại vừa có chút vui mừng. Cái tên đáng ghét này, bao nhiêu năm qua mà tính nết vẫn cứ như xưa! Nàng đá bốp một cái vào đùi hắn, sẵng giọng: Mập mạp chết tiệt, còn nhìn nữa ta móc mắt ngươi ra đó!"
An Lôi giương nanh múa vuốt nhưng lại chẳng có lấy nửa phần uy hiếp, mập mạp không thèm để ý tới, tiếc nuối thở dài quay đi rửa chén, vừa đi vừa nói: "Cũng đâu phải là chưa từng thấy qua, từ nhỏ đến lớn, có chỗ nào trên người ngươi mà ta chưa thấy qua chứ?"
An Lôi dù sao cũng là con gái, sao có thể chịu được sự đùa giỡn của mập mạp, nàng tức tối vung tay dậm chân, phi thân tới đồ sát mập mạp.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook