Mạo Bài Đại Anh Hùng
Quyển 3 - Chương 33: Hai thuyền đều lật

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

*********

Bực bội.

Điền Hành Kiện đang rất bực bội nhìn Russell và Bernadotte, hắn thở dài nói:“Các ông đã sớm thương lượng xong hết rồi đúng không?”

Russell nói:“Đúng vậy! Từ khi ta biết ngươi nhìn thấu được kế hoạch của ta, ta biết người có thể là người ta cần tìm, một người có thể thay mặt ta lãnh đạo Tự Do Chiến Tuyến, đồng thời phối hợp với tất cả hành động quân sự của ta ở Liên bang. Và ngươi đã vượt qua được sự kiểm tra này, vậy dĩ nhiên người đó chính là ngươi rồi.”

Điền hành Kiện giả bộ ngơ ngác nói:“Nhưng, tôi rất sợ chết, không muốn đi.”

Bernadotte giảo hoạt cười một tiếng, nói:“Vậy thì chỉ sợ là người chịu trách nhiệm liên lạc tình báo vùng địch hậu – thiếu ta An Lôi phải thất vọng rồi.”

Mập mạp vừa nghe thấy vậy thì đàn thối mặt ra, ai bảo hắn lại dám đánh mắt đưa tình với An Lôi ngay trong phòng làm việc của lão già này kia chứ. Mẹ nó! Các ông cứ chờ xem, sẽ có ngày bản đại gia xử đẹp lại cho coi! Hắn cúi đầu ủ rũ hỏi:“Nói đi, muốn đem tôi đi đày ở nơi nào?”

Russell chỉ tay vào bản đồ vũ trụ, nói:“Thủ đô đế quốc Gatralan – tinh cầu Mosky.”

Mập mạp nhìn địa điểm ông ta chỉ, hỏi:“Thời gian, thân phận, phương thức?”

Russell nói:“Thời gian cũng sắp rồi, chúng ta đang phải sắp xếp thân phận của ngươi, ngươi sẽ đi theo tàu buôn lậu, đi một mình.”

Mập mạp suy nghĩ một chút rồi nói:“Nhiệm vụ này cần thời gian bao lâu?”

Russell nói:“Vậy phải xem chúng ta cần bao lâu mới có thể thu được thắng lợi cuối cùng.”

Mập mạp nghe xong liền quay đầu bước đi, Bernadotte kêu lên:“Ngươi đi đâu vậy?”

Mập mạp không buồn quay đầu lại, nói:“Đi nốt đoạn đường nhân sinh tươi đẹp cuối cùng trong đời!”

Bernadotte nhún vai quay sang Russell, hai vị thượng tướng nhìn nhau cười khổ.

Điền Hành Kiện đi tới phòng thí nghiệm, nhốt mình vào buồng mô phỏng trọng lực, một cước lại một cước địa đá lên cột huấn luyện, lực chân của hắn vốn đã rất lớn, hơn nữa còn được tăng cường rất nhiều khi hắn luyện tập Thái quyền, cây cột huấn luyện căn bản là không chịu nổi, mập mạp mới đá được có mấy cái thì đã gãy thành hai đoạn.

Mễ Lan thấy mập mạp bỗng dưng chạy vọt vào buồng mô phỏng đập phá một trận thì có chút lo lắng, hỏi:“Làm sao vậy?”

Mập mạp trợn to hai mắt, chỉ tay vào mũi mình nói:“Nếu anh nói mình là một cứu thế chủ, một tuyệt đỉnh đại anh hùng, cứu khổ cứu nạn, em có tin hay không?”

Mễ Lan cười khanh khách nói:”Anh á? Đừng đùa nữa, thà em làm chuyện này còn tốt hơn anh.”

Mập mạp sững sờ, cô em này không để cho hắn còn chút mặt mũi nào nữa rồi. Hắn trợn mắt nói:“Em đừng quá xem thường anh như vậy chứ! Cứ coi như anh không phải là su nhân thì em cũng đâu cần phải ác độc như vậy, coi chừng gặp phải báo ứng đấy!”

Mễ Lan che miệng cười, điểm le lưỡi làm mặt quỷ nói:” Em có thể gặp phải báo ứng gì chứ!”

Mập mạp bỗng bật dậy ôm cổ Mễ Lan, bộ dạng trông như là một con thỏ đói ôm lấy củ cà rốt, chuẩn bị cắn một miếng lớn. Mễ Lan giật mình hét lên một tiếng chói tai liền bị mập mạp dùng môi khóa chặt, nàng rên rỉ ư ư hai tiếng liền mềm nhũn cả người, hai tay ôm cổ Điền Kành Kiện, phát động phản kích.

Chỉ thấy một đôi sắc tình nam nữ xoắn lấy nhau, hôn đến tê cả lưỡi mới chịu tách ra, mập mạp kêu lên:“Xem em còn dám coi thường anh nữa không!”

Mễ Lan kiều mỵ cười nói:“Cùng lắm thì đồng quy vu tận chứ gì.”

Một lúc lâu sau, Mễ Lan hài lòng ôm lấy cánh tay mập mạp, nói:“Sao anh lại muốn làm gì vậy, cứu thế chủ, đại anh hùng thì có quan hệ gì chứ, anh vẫn chính là anh kia mà.” Mập mạp sắc mặt tái nhợt, tay tê chân nhũn, không dám đáp lời, trong lòng thầm nói:“***, ta sợ!”

Mễ Lan thấy Điền Hành Kiện không nói lời nào bèn ôn nhu hỏi nói:“Rốt cuộc là có chuyện gì? Tại sao lại hỏi em chuyện này?”

Mập mạp thở dài, cũng không muốn làm Mễ Lan lo lắng nên nói dối:“Cũng không có gì, chỉ là tâm tình không được tốt thôi.” Hắn nói sang chuyện khác nói:“Tại sao em cứ nói anh không phải cứu thế chủ, đại anh hùng.”

Mễ Lan khẽ mỉm cười nói:“Có loại anh hùng ôm chân nữ nhân kêu cứu mạng sao?” Mập mạp thản nhiên nói:“Đương nhiên là có! Anh còn thấy anh hùng ôm chân nữ nhân, sau đó nữ nhân lại kêu cứu mạng cơ.” Mễ Lan bật cười, nhẹ nhàng véo hắn một cái, nói:“Em hỏi anh một vấn đề nhé, nếu như có người có một thứ mà anh muốn, những lại không chịu bán cho anh, vậy anh sẽ làm gì?”

Mập mạp không chút nghĩ ngợi đáp: “Lừa!”

Mễ Lan cười khanh khách nói:“Nếu như lừa không được?”

Mập mạp nói như chém đinh chặt sắt:“Trộm!”

Mễ Lan lại nói:“Nếu như trộm cũng không được thì sao?”

Mập mạp gãi gãi đầu, thở dài buồn bực nói:“Đây không phải là buộc anh động thủ cướp đồ sao!”

Mễ Lan cười lớn, nói:“Loại người như anh, liệu có thể làm cứu thế chủ đại anh hùng được sao?”

Mập mạp ngây ngốc, cảm thấy tựa như cũng có chút đạo lý, nghi hoặc hỏi:“Nhưng anh có tới hai tấm huân chương Tử Huy Tự Do, coi như không phải cứu thế chủ thì cũng là anh hùng chứ!”

Mễ Lan ôm lấy cánh tay mập mạp, lắc đầu nói:“Không tính, anh hùng chân chính phải là người vì nước vì dân, thứ anh ta thích mà không có được, thường sẽ nhịn đau mà thành toàn cho người khác, anh có thể làm được như vậy không?”

Mập mạp suy nghĩ hồi lâu, hỏi:“Em có chắc gã ngu đó là anh hùng không?”

Mễ Lan cười khanh khách nói:“Anh hùng, đôi khi chính là một gã ngu, đừng nói phải từ bỏ thứ mình thích, cho dù là vì đại nghĩa mà phải từ bỏ tính mạng cũng không tiếc!”

Mập mạp nói:“Vậy em có thích anh hùng không?”

Mễ Lan cúi đầu nói:“Thích, nhưng em sẽ không yêu.”

Mập mạp thấy kỳ quái, nói: “Tại sao?”

Mễ Lan bèn đáp:“Bởi vì một anh hùng như vậy sẽ phải thành toàn cho rất nhiều người, nhưng lại sẽ phải hy sinh chính mình và thân nhân, em sợ.”

Mập mạp nói:“Vậy tại sao em lại yêu anh?”

Mễ Lan đỏ mặt nói:“Ai thèm yêu anh chứ, đồ không biết xấu hổ!” Nàng vuốt ve cánh tay mập mạp, hồi lâu mới nhẹ nhàng nói:“Con gái đôi khi cần chính là một chỗ dựa, anh làm cho em có cảm giác chân thật, cảm giác an toàn, anh không phải là anh hùng, nhưng anh sẽ dùng mọi phương thức để bảo vệ chính mình và thân nhân.”

Phòng thí nghiệm bỗng vang lên tiếng chuông cửa, Mễ Lan vội vàng đứng lên chỉnh trang lại quần áo, đỏ mặt liếc Điền hành Kiện một cái rồi xoay người ra khỏi buông mô phỏng trọng lực, mập mạp vừa thò đầu ra cửa ngó một cái liền giật bắn cả mình, người đến không phải An Lôi thì là ai?

Mễ Lan vừa thấy An Lôi liên cao hứng nói:“Chị An Lôi, sao hôm nay lại rảnh rỗi tới nơi này?” An Lôi tựa như rất thân với Mễ Lan, cười nói:“Trong danh sách thiết bị mới cho Cục Tình báo của giáo sư Boswell có một loại máy nghe trộm đời mới, ông ấy nói đang để ở đây nên bảo chị tới lấy.”

Mễ Lan kéo tay An Lôi vào phòng đang, đóng cửa lại cười nói:“Chị chờ một chút, để em đi tìm đã.” Chợt nhớ tới điều gì đó, nàng vỗ trán mình, chạy vào buồng trọng lực, kêu lên:“ Mập mạp đáng ghét, mau mang máy nghe trộm ra đây.” Trong buồng trọng lực vẫn không có động tĩnh, Mễ Lan dậm chân nói:“Nhanh lên chút coi!”

An Lôi nhìn bộ dạng của Mễ Lan thì cười hì hì, nói nhỏ:“Quan hệ không bình thường nhỉ!” Mễ Lan đỏ mặt, vội la lên:“An Lôi, chị ......” An Lôi cười trêu nói:“Đừng chối nữa, ai nhìn mà chẳng biết, đây có còn là phòng thí nghiệm nữa không đó?” Mễ Lan ngượng ngùng nói:“Là một gã trung úy tham mưu ngốc ......” Lời còn chưa dứt, nàng bỗng phát hiện nụ cười của An Lôi chợt cứng đờ lại, sắc mặt tái nhợt.

Mễ Lan quay đầu nhìn lại, lại thấy Điền Hành Kiện kinh ngạc đứng ở cửa buồng trọng lực, nhìn chằm chằm vào An Lôi. Mễ Lan thấy ánh mắt hai người nhìn nhau đầy phức tạp thì gần như lập tức tựu hiểu rõ! Nàng không dám tin tưởng hỏi:“Hai người......” An Lôi không nói gì, Mễ Lan nhìn mập mạp cúi gằm đầu, ba người lẳng lặng đứng dưới 500m đất, không khí hoàn toàn ngưng đọng lại.

An Lôi không thể tin vào mắt mình nữa, cuối cùng nàng không thể chịu được sự hành hạ như vậy, nước mắt chảy ròng, xoay người lặng lẽ chạy đi. Cánh cửa đóng rầm lại một tiếng, Điền Hành Kiện run run ngẩng đầu lên mới phát hiện An Lôi đã đi rồi, hắn vừa muốn lập tức đuổi theo, nhưng nhìn thấy đôi mắt to mọng đầy nước mắt của Mễ Lan đang nhìn mình, mập mạp liền đứng sựng lại. Hắn không biết bây giờ nên làm như thế nào nữa, đầu óc vô cùng đau đớn, giống như bị người ta cầm gậy bóng chày phang cho một cú, chuyện gì cũng nghĩ không ra.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...