Mạo Bài Đại Anh Hùng
-
Quyển 4 - Chương 66: Thành quân
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
*****
Trong lúc nói chuyện, tiểu đội Robot đã theo một con đường men theo sườn núi xuống phía dưới, tiến vào một con đường trong hẻm núi.
Hẻm núi cực kỳ yên tĩnh, bởi vì chênh lệch độ cao so với mặt biển mà bốn phía cây cối đã phát triển từ dạng rừng chỉ có một loại cây trở thành rừng có vô số loại cây gỗ lớn. Tán cây thực sự cao lớn nên cho dù mùa đông rụng lá cũng đứng dưới gốc nhìn không thấy trời ở phía trên. Không gian hư hư thực thực khiến cho cả hẻm núi trở nên cực kỳ bí ẩn.
Dọc theo một con suối nhỏ uốn lượn về phía trước, bàn chân to lớn của Robot nhẹ nhàng đạp vào giữa dòng nước, nước bắn tung tóe. Đoàn Robot hối hả đi trong im lặng. Càng đến gần địa điểm đóng quân công tác phòng vệ lại càng nghiêm túc cẩn thận, trên đường đi Mập mạp phát hiện không dưới mười địa điểm có trạm gác ngầm. Lại đi thêm nửa giờ, men lên đỉnh một thác nước cực lớn, rốt cục mọi người đã tới điểm đóng quân của hai đoàn Robot quân Liên bang.
Đây là một vùng đất bằng phẳng nằm trong thung lũng, ở chính giữa có một cái hồ nhỏ, bốn phía là núi cao cùng rừng rậm. Đóng quân tại đây ích lợi quan trọng nhất chính là phòng thủ tốt. Hai bên hồ, hiện ra rõ ràng trước mắt là rất nhiều Robot quân dụng của Liên Bang, từng nhóm Robot một người lái [Dũng Sĩ Tiên Khu Giả], Robot điện tử [Thiên Tuyến], Robot hạng nặng [Nộ Hỏa] cùng Robot hạng trung [Vinh Dự]. Mà tại hai vị trí trung tâm của doanh trại lại có thêm vài chục chiếc. Mập mạp thực sự chưa thấy qua nhiều Robot hình người như thế.
Mắt thấy Mập mạp điều khiển Robot tới phía trước doanh trại, đã sớm nhận được thông báo, tất cả sĩ quan chỉ huy của hai lữ đoàn Robot tập trung tới chỗ cảnh vệ để nghênh đón.
Điền Hành Kiện chăm chú nhìn kỹ, đi đầu tiên đoàn người chính là người bạn nối khố ở Sư đoàn 16 – Rashid, ngay phía sau hắn là mấy người đã từng đi theo hắn giải cứu tù binh, trong đó có Torik đã từ thượng sĩ thăng lên quân hàm cấp úy. Bọn họ cũng đang nhìn về phía này.
Mà tráng hán đứng ngay bên cạnh Rashid cũng là một người quen cũ của Mập mạp. Hắn chính là Steward, chỉ huy đội quân đặc chủng Mãnh Hổ từng đi cùng hắn trong chiến dịch giải cứu Russell tại rừng rậm Đê Lĩnh.
Vừa thấy Điền Hành Kiện nhảy ra từ khoang lái của chiếc [Ma Thú] rách nát, mọi người đồng loạt đứng nghiêm, cúi chào: “Tướng quân!”
Mập mạp từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ trải qua đãi ngộ như thế này, chính là được yêu quá mà sợ, biểu hiện ra ngoài lại là tư thế của một quân nhân tiêu chuẩn, vẻ mặt khiêm tốn đáp lễ rồi nói: “Anh em, mọi người không cần khách khí như thế, haha.” Tiểu nhân đắc chí cất tiếng cười sảng khoái.
Mọi người từng theo hắn vào sinh ra tử đều biết rõ tính tình của Mập mạp, giờ thấy hắn trở thành tướng quân vẫn giữ bộ dáng như thế, không khỏi nhìn nhau vui mừng, không nói thêm câu nào đều đồng thời xông tới.
Tàn nhẫn nhất chính là Rashid, hắn cúi xuống chào xong đột nhiên xông tới trước hai bước, không chút khách khí ra một quyền đánh vào người Mập mạp, hưng phấn nói: “Khá lắm, ngươi rốt cục có mấy cái mạng thế? Công lao của ngươi cũng không nhỏ, hiện tại ta phải gọi ngươi là chỉ huy rồi.”
Mọi người đều bật cười haha, chỉ có Nia xót thay cho Mập mạp. Nàng hận Rashid ra tay không biết nặng nhẹ, trợn mắt nhìn.
Lúc này đây, 2 hai chi quân đặc chủng do đoàn trưởng vừa thăng chức Rashid cùng Steward chỉ huy, bởi vì lúc trước phải tìm kiếm tung tích của Điền Hành Kiện nên phải ở lại đây. Đến sau khi đế quốc Deseyker ngang nhiên phát động chiến tranh, hai đoàn quân này không còn cách nào quay về nước nên ở lại đây quấy phá. Sau khi nối được liên lạc với Tự do chiến tuyến , công việc hàng ngày chính là phái một phân đội tiến hành tìm kiếm tung tích.
Công tác tìm kiếm cực kỳ không thuận lợi, ở vùng núi này chỉ dựa vào manh mối không rõ ràng từ bản ghi chép chiến trường quả thực rất khó khăn, nhất là manh mối lại lấy được từ máy ghi chép chiến trường của Estaracy. Vị trí mà lúc trước Mập mạp nhảy xuống dễ tìm như vậy sao? Sau đó lại có chuyện một phân đội bị phát hiện, kéo theo một đội quân của đế quốc Deseyker.
Trải qua mấy trận chiến đấu, hai đoàn lính đặc chủng rốt cục rút lui vào trong vùng rừng núi, tránh dây dưa với quân địch, cuối cùng tìm được thung lũng bí mật này. Mặc dù suốt ngày ru rú một chỗ, hết sức giảm bớt mọi hoạt động, khu vực này vẫn không hề an toàn, mỗi ngày đều có máy bay trinh sát quần thảo ngay trên đầu.
Mà công tác tìm kiếm thì hoàn toàn không thể ngưng lại, lần này Nia đi theo mội phân đội tiến hành tìm kiếm, ngay rìa khu vực phong tỏa của quân đội Deseyker đã đụng độ một nhóm quân. Nếu không phải Mập mạp kịp thời xuất hiện chỉ sợ bọn họ đã lành ít dữ nhiều.
Vì phải giữ bí mật, ở lại địa điểm này hơn hai tháng thật sự là một dạng tra tấn. Lúc này Điền Hành Kiện đã trở về, Steward không tránh khỏi gấp gáp, nói: “Tướng quân, hiện tại chúng ta có nhà mà không thể về. Tất cả những thứ thiết yếu như thực phẩm, vũ khí đạn dược, nếu ở lại đây chỉ sợ cũng không giải quyết được. Bước tiếp theo làm thế nào, chúng ta được Bộ Chỉ huy yêu cầu nghe theo người, xin người cho ý kiến.”
Điền Hành Kiện đang muốn trả lời, đột nhiên một binh sĩ chạy vội tới, hướng Rashid mà báo cáo: “Đoàn trưởng, ban Thông tin Điện tử báo cáo, hai đoàn Robot của quân đội đế quốc Deseyker cùng với một đoàn Robot Thần Thoại Quân Đoàn của Gatralan đúng 11h trưa nay đã phát động tấn công vào căn cứ của Tự do chiến tuyến. Hiện tại bọn chúng đã chiếm lĩnh căn cứ, Tự do chiến tuyến thương vong nặng nề, quân chủ lực còn lại đã bắt đầu hướng tới vùng núi mà di chuyển.”
Tin tức này đối với những người ở đây mà nói thực không khác gì sét đánh giữa trời quang. Phải biết rằng, hơn hai tháng qua nếu như không có Tự do chiến tuyến trợ giúp vật chất, hai đoàn Robot này căn bản không thể sống sót ở đây.
Trong phút chốc, tất cả mọi binh sĩ đều hướng ánh mắt nhìn về phía Điền Hành Kiện. Dù sao tính toán của hắn trong lúc này sẽ quyết định tương lai của tất cả mọi người ở đây.
Mập mạp hiểu rõ, căn cứ của Tự do chiến tuyến bị phá hủy, vậy nghĩa là trong lúc này bọn họ tuyệt đối không thể ở lại đây. Không nói đến chuyện không giải quyết được vấn đề tiếp tế vật chất, chỉ cần trong Tự do chiến tuyến có một người bị bắt làm tù binh, chịu không nổi nhục hình mà khai báo nơi đóng quân của bọn họ, lúc đó trên trời dưới đất đều bị vây, đó chính là chết chắc.
Mà từ lúc bắt đầu công kích đến hiện tại đã qua gần bốn tiếng đồng hồ, mọi người phải ngay lập tức dời đi.
Cùng Rashid và Steward trao đổi qua ánh mắt, Điền Hành Kiện hạ mệnh lệnh đầu tiên kể từ khi trở thành tướng quân: “Toàn quân tập hợp, chuẩn bị phá vòng vây!”
Hai mươi phút sau, toàn bộ mọi thứ đã được thu dọn sạch sẽ. Tại bãi đất trống ven hồ, gần ba nghìn cỗ xe và Robot các loại sắp xếp nghiêm chỉnh, giữa gió lạnh khắc nghiệt của mùa đông thật sự rất có khí thế.
Mập mạp đứng ở phía trước đội ngũ, yên lặng đứng nhìn những con người rời xa Tổ quốc để gánh vác lấy sứ mệnh cùng trách nhiệm nhưng bây giờ không biết sẽ đi về đâu.
Mà tất cả chiến sĩ Robot cũng đều đứng tại chỗ, im lặng nhìn về vị tướng quân đang đứng ở ngay trước mặt họ.
Trong suy nghĩ của tất cả các chiến sĩ quân đặc chủng, Mập mạp thực sự là một nhân vật truyền kỳ. Trong bọn họ có rất nhiều người từng cùng Mập mạp kề vai chiến đấu, đối với sự tích về Mập mạp lại càng rõ ràng. Nhưng là những người còn lại, mặc dù đa số đều xem qua chương trình truyền hình [Anh hùng], đối với một người có thể làm nên nhiều chuyện kinh thiên động địa như thế cũng cảm thấy có chút khó tưởng tượng.
Hiện tại thấy người đó thực sự đứng trước mặt mình, hơn nữa trong tương lai, người này sẽ chỉ huy chính mình tiến hành một trận chiến không biết bao giờ mới chấm dứt, không biết kết cục như thế nào, không thể nào tưởng tượng, vượt mọi khó khăn gian khổ trong chiến tranh địch hậu, mang theo tương lai mờ mịt, mỗi người đều nín thở. Bọn họ muốn nghe xem, vị tướng truyền kỳ này muốn nói điều gì với chính mình.
Điền Hành Kiện nhàn nhạt cười, trên đường tới đây hắn đã suy nghĩ cẩn thận. Cuộc chiến này cuối cùng cũng đã tới, không phải muốn ngừng là ngừng được. Trong thời buổi loạn lạc như thế này, giữ mạng cho mình cũng đã là một loại hi vọng xa vời. Đã thế còn bao nhiêu người giao hi vọng sống sót lên vai mình, như vậy trách nhiệm của chính mình là … dẫn dắt những anh em đã từng vào sinh ra tử với mình cùng sống sót.
Mỗi thời đại, nhân loại đều phải trải qua một tràng hạo kiếp chiến tranh, mà cuộc chiến này sẽ đánh tới khi nào, tương lai sẽ như thế nào, ai sẽ giành được thắng lợi cuối cùng thì không ai có thể nắm chắc được. Đây là một điều vĩ đại, bởi vì nhất định sẽ xuất hiện rất nhiều anh hùng, ở trong thời đại này, điều duy nhất mà bản thân làm được chính là sống sót. Trải qua gian nan khổ cực cũng phải dẫn theo những người này cùng sống sót, cho đến một ngày chiến thắng, hoặc là … bị hủy diệt.
Đã lấy việc sống sót làm mục tiêu, như thế sự việc bỗng chốc đơn giản hơn nhiều. Cho nên hắn nói chuyện cũng rất đơn giản: “Vừa rồi, Đoàn trưởng Steward hỏi ta một vấn đề là, không có mục tiêu, không có chỉ đạo, không có minh hữu, không có tiếp tế, chúng ta sẽ phải làm thế nào, tất cả sẽ làm theo ý ta.” Tất cả mọi người đều im lặng như tờ. Bởi vì, những điều này, chính là những thứ mà bọn họ quan tâm.
“Như thế là có ý gì? Dù sao chúng ta đang ở đất nhà của người khác, muốn ăn cái gì, đoạt cái gì, điều này còn phải chờ ta dạy sao?” Mập mạp trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi mà nói.
Các chiến sĩ nhìn nhau mà tán thưởng. Đúng là tướng quân, nói câu nào trúng câu đó, chỉ nói một câu đã chỉ ra một con đường tươi sáng cho tất cả mọi người. Hai đoàn Robot chỉ có thể chạy trên mặt đất, ở trên địa bàn của người ta mà cướp bóc chẳng phải là rất thống khoái sao?
“Chính là …” Mập mạp dường như biết rõ bọn lính đang suy nghĩ về cái gì, chuyển câu chuyện, nói: “Có người muốn hỏi, chúng ta ở đây tổng cộng có hai lữ đoàn, không có máy bay vận chuyển cùng máy bay tiêm kích hỗ trợ, liệu phải chạy như thế nào?”
“Ta sẽ nói cho các ngươi biết, lấy nhỏ nuôi lớn, lấy yếu nuôi mạnh, lấy cướp bóc để nuôi cướp bóc, chỉ cần chịu tốn ít tâm tư, chịu khổ một chút, thế giới này không có gì mà chúng ta không cướp nổi! Quốc gia Gatralan này ta biết rất rõ. Mọi người cứ đi theo ta, tốt xấu ta là người rõ ràng nhất. Đừng lo lắng quân địch có nhiều người, bọn chúng cũng không phải là làm bằng thép, hoàng đế của chúng còn đang nằm trong tay quân ta, muốn cướp bóc gì còn không phải do chúng ta quyết định sao?”
Tất cả binh sĩ đều trợn mắt há mồm mà xem tướng quân Mập mạp đứng trước mặt đang nghiến răng nghiến lợi, lời động viên của thổ phỉ cũng đến thế này mà thôi. Có thể cướp bóc đạt tới mức độ như thế, đây quả là từ lúc chào đời đến nay họ mới thấy lần đầu. Bất kể thế nào đi nữa, điều này dường như là lối thoát duy nhất của đội quân này, và tính tình của vị tướng quân này thật sự rất hợp với mình nha!
“Dù sao chúng ta cũng không có nhiệm vụ tác chiến cụ thể, từ hôm nay trở đi chúng ta xem như tới đây để nghỉ phép, muốn làm gì cũng dựa vào bản thân mà làm. Nếu muốn trở thành một chi bộ đội có thể chiến đấu cùng cướp bóc, nếu muốn đạt thành tích, nếu muốn có thanh danh, đội quân của chúng ta nhất định phải làm theo tám chữ …”
“Làm theo tám chữ?” Tất cả binh sĩ đều tỏ ra ngây ngốc, trong lòng tò mò không thôi.
“Từ trên xuống dưới, giải tán lập tức!” Tiện nhân định ra cho đội ngũ của mình tám chữ rồi nói tiếp: “Phiên hiệu của chúng ta cũng phải sửa lại, rút gọn thành hai chữ …”
“Là hai chữ gì?” Rashid cùng Steward liếc nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương một tia vui mừng.
Mập mạp vung tay lên, Rắm thối điều khiển [Logic] mở ra một lá cờ lớn tung bay trước gió.
“Phỉ quân!” Thanh âm của Mập mạp cao vút, thịt ở hai hàm run rẩy cực độ.
“Vạn tuế!” Trong hẻm núi bộc phát ra một tràng tiếng hoan hô vang tới tận mây xanh.
Một bang kết hợp từ một lữ đoàn bộ đội đặc chủng Mãnh Hổ cùng một lữ đoàn quân trinh sát đặc chủng, từ nay về sau có một kẻ vô sỉ nhất thiên hạ làm lãnh đạo.
Trong lúc nói chuyện, tiểu đội Robot đã theo một con đường men theo sườn núi xuống phía dưới, tiến vào một con đường trong hẻm núi.
Hẻm núi cực kỳ yên tĩnh, bởi vì chênh lệch độ cao so với mặt biển mà bốn phía cây cối đã phát triển từ dạng rừng chỉ có một loại cây trở thành rừng có vô số loại cây gỗ lớn. Tán cây thực sự cao lớn nên cho dù mùa đông rụng lá cũng đứng dưới gốc nhìn không thấy trời ở phía trên. Không gian hư hư thực thực khiến cho cả hẻm núi trở nên cực kỳ bí ẩn.
Dọc theo một con suối nhỏ uốn lượn về phía trước, bàn chân to lớn của Robot nhẹ nhàng đạp vào giữa dòng nước, nước bắn tung tóe. Đoàn Robot hối hả đi trong im lặng. Càng đến gần địa điểm đóng quân công tác phòng vệ lại càng nghiêm túc cẩn thận, trên đường đi Mập mạp phát hiện không dưới mười địa điểm có trạm gác ngầm. Lại đi thêm nửa giờ, men lên đỉnh một thác nước cực lớn, rốt cục mọi người đã tới điểm đóng quân của hai đoàn Robot quân Liên bang.
Đây là một vùng đất bằng phẳng nằm trong thung lũng, ở chính giữa có một cái hồ nhỏ, bốn phía là núi cao cùng rừng rậm. Đóng quân tại đây ích lợi quan trọng nhất chính là phòng thủ tốt. Hai bên hồ, hiện ra rõ ràng trước mắt là rất nhiều Robot quân dụng của Liên Bang, từng nhóm Robot một người lái [Dũng Sĩ Tiên Khu Giả], Robot điện tử [Thiên Tuyến], Robot hạng nặng [Nộ Hỏa] cùng Robot hạng trung [Vinh Dự]. Mà tại hai vị trí trung tâm của doanh trại lại có thêm vài chục chiếc. Mập mạp thực sự chưa thấy qua nhiều Robot hình người như thế.
Mắt thấy Mập mạp điều khiển Robot tới phía trước doanh trại, đã sớm nhận được thông báo, tất cả sĩ quan chỉ huy của hai lữ đoàn Robot tập trung tới chỗ cảnh vệ để nghênh đón.
Điền Hành Kiện chăm chú nhìn kỹ, đi đầu tiên đoàn người chính là người bạn nối khố ở Sư đoàn 16 – Rashid, ngay phía sau hắn là mấy người đã từng đi theo hắn giải cứu tù binh, trong đó có Torik đã từ thượng sĩ thăng lên quân hàm cấp úy. Bọn họ cũng đang nhìn về phía này.
Mà tráng hán đứng ngay bên cạnh Rashid cũng là một người quen cũ của Mập mạp. Hắn chính là Steward, chỉ huy đội quân đặc chủng Mãnh Hổ từng đi cùng hắn trong chiến dịch giải cứu Russell tại rừng rậm Đê Lĩnh.
Vừa thấy Điền Hành Kiện nhảy ra từ khoang lái của chiếc [Ma Thú] rách nát, mọi người đồng loạt đứng nghiêm, cúi chào: “Tướng quân!”
Mập mạp từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ trải qua đãi ngộ như thế này, chính là được yêu quá mà sợ, biểu hiện ra ngoài lại là tư thế của một quân nhân tiêu chuẩn, vẻ mặt khiêm tốn đáp lễ rồi nói: “Anh em, mọi người không cần khách khí như thế, haha.” Tiểu nhân đắc chí cất tiếng cười sảng khoái.
Mọi người từng theo hắn vào sinh ra tử đều biết rõ tính tình của Mập mạp, giờ thấy hắn trở thành tướng quân vẫn giữ bộ dáng như thế, không khỏi nhìn nhau vui mừng, không nói thêm câu nào đều đồng thời xông tới.
Tàn nhẫn nhất chính là Rashid, hắn cúi xuống chào xong đột nhiên xông tới trước hai bước, không chút khách khí ra một quyền đánh vào người Mập mạp, hưng phấn nói: “Khá lắm, ngươi rốt cục có mấy cái mạng thế? Công lao của ngươi cũng không nhỏ, hiện tại ta phải gọi ngươi là chỉ huy rồi.”
Mọi người đều bật cười haha, chỉ có Nia xót thay cho Mập mạp. Nàng hận Rashid ra tay không biết nặng nhẹ, trợn mắt nhìn.
Lúc này đây, 2 hai chi quân đặc chủng do đoàn trưởng vừa thăng chức Rashid cùng Steward chỉ huy, bởi vì lúc trước phải tìm kiếm tung tích của Điền Hành Kiện nên phải ở lại đây. Đến sau khi đế quốc Deseyker ngang nhiên phát động chiến tranh, hai đoàn quân này không còn cách nào quay về nước nên ở lại đây quấy phá. Sau khi nối được liên lạc với Tự do chiến tuyến , công việc hàng ngày chính là phái một phân đội tiến hành tìm kiếm tung tích.
Công tác tìm kiếm cực kỳ không thuận lợi, ở vùng núi này chỉ dựa vào manh mối không rõ ràng từ bản ghi chép chiến trường quả thực rất khó khăn, nhất là manh mối lại lấy được từ máy ghi chép chiến trường của Estaracy. Vị trí mà lúc trước Mập mạp nhảy xuống dễ tìm như vậy sao? Sau đó lại có chuyện một phân đội bị phát hiện, kéo theo một đội quân của đế quốc Deseyker.
Trải qua mấy trận chiến đấu, hai đoàn lính đặc chủng rốt cục rút lui vào trong vùng rừng núi, tránh dây dưa với quân địch, cuối cùng tìm được thung lũng bí mật này. Mặc dù suốt ngày ru rú một chỗ, hết sức giảm bớt mọi hoạt động, khu vực này vẫn không hề an toàn, mỗi ngày đều có máy bay trinh sát quần thảo ngay trên đầu.
Mà công tác tìm kiếm thì hoàn toàn không thể ngưng lại, lần này Nia đi theo mội phân đội tiến hành tìm kiếm, ngay rìa khu vực phong tỏa của quân đội Deseyker đã đụng độ một nhóm quân. Nếu không phải Mập mạp kịp thời xuất hiện chỉ sợ bọn họ đã lành ít dữ nhiều.
Vì phải giữ bí mật, ở lại địa điểm này hơn hai tháng thật sự là một dạng tra tấn. Lúc này Điền Hành Kiện đã trở về, Steward không tránh khỏi gấp gáp, nói: “Tướng quân, hiện tại chúng ta có nhà mà không thể về. Tất cả những thứ thiết yếu như thực phẩm, vũ khí đạn dược, nếu ở lại đây chỉ sợ cũng không giải quyết được. Bước tiếp theo làm thế nào, chúng ta được Bộ Chỉ huy yêu cầu nghe theo người, xin người cho ý kiến.”
Điền Hành Kiện đang muốn trả lời, đột nhiên một binh sĩ chạy vội tới, hướng Rashid mà báo cáo: “Đoàn trưởng, ban Thông tin Điện tử báo cáo, hai đoàn Robot của quân đội đế quốc Deseyker cùng với một đoàn Robot Thần Thoại Quân Đoàn của Gatralan đúng 11h trưa nay đã phát động tấn công vào căn cứ của Tự do chiến tuyến. Hiện tại bọn chúng đã chiếm lĩnh căn cứ, Tự do chiến tuyến thương vong nặng nề, quân chủ lực còn lại đã bắt đầu hướng tới vùng núi mà di chuyển.”
Tin tức này đối với những người ở đây mà nói thực không khác gì sét đánh giữa trời quang. Phải biết rằng, hơn hai tháng qua nếu như không có Tự do chiến tuyến trợ giúp vật chất, hai đoàn Robot này căn bản không thể sống sót ở đây.
Trong phút chốc, tất cả mọi binh sĩ đều hướng ánh mắt nhìn về phía Điền Hành Kiện. Dù sao tính toán của hắn trong lúc này sẽ quyết định tương lai của tất cả mọi người ở đây.
Mập mạp hiểu rõ, căn cứ của Tự do chiến tuyến bị phá hủy, vậy nghĩa là trong lúc này bọn họ tuyệt đối không thể ở lại đây. Không nói đến chuyện không giải quyết được vấn đề tiếp tế vật chất, chỉ cần trong Tự do chiến tuyến có một người bị bắt làm tù binh, chịu không nổi nhục hình mà khai báo nơi đóng quân của bọn họ, lúc đó trên trời dưới đất đều bị vây, đó chính là chết chắc.
Mà từ lúc bắt đầu công kích đến hiện tại đã qua gần bốn tiếng đồng hồ, mọi người phải ngay lập tức dời đi.
Cùng Rashid và Steward trao đổi qua ánh mắt, Điền Hành Kiện hạ mệnh lệnh đầu tiên kể từ khi trở thành tướng quân: “Toàn quân tập hợp, chuẩn bị phá vòng vây!”
Hai mươi phút sau, toàn bộ mọi thứ đã được thu dọn sạch sẽ. Tại bãi đất trống ven hồ, gần ba nghìn cỗ xe và Robot các loại sắp xếp nghiêm chỉnh, giữa gió lạnh khắc nghiệt của mùa đông thật sự rất có khí thế.
Mập mạp đứng ở phía trước đội ngũ, yên lặng đứng nhìn những con người rời xa Tổ quốc để gánh vác lấy sứ mệnh cùng trách nhiệm nhưng bây giờ không biết sẽ đi về đâu.
Mà tất cả chiến sĩ Robot cũng đều đứng tại chỗ, im lặng nhìn về vị tướng quân đang đứng ở ngay trước mặt họ.
Trong suy nghĩ của tất cả các chiến sĩ quân đặc chủng, Mập mạp thực sự là một nhân vật truyền kỳ. Trong bọn họ có rất nhiều người từng cùng Mập mạp kề vai chiến đấu, đối với sự tích về Mập mạp lại càng rõ ràng. Nhưng là những người còn lại, mặc dù đa số đều xem qua chương trình truyền hình [Anh hùng], đối với một người có thể làm nên nhiều chuyện kinh thiên động địa như thế cũng cảm thấy có chút khó tưởng tượng.
Hiện tại thấy người đó thực sự đứng trước mặt mình, hơn nữa trong tương lai, người này sẽ chỉ huy chính mình tiến hành một trận chiến không biết bao giờ mới chấm dứt, không biết kết cục như thế nào, không thể nào tưởng tượng, vượt mọi khó khăn gian khổ trong chiến tranh địch hậu, mang theo tương lai mờ mịt, mỗi người đều nín thở. Bọn họ muốn nghe xem, vị tướng truyền kỳ này muốn nói điều gì với chính mình.
Điền Hành Kiện nhàn nhạt cười, trên đường tới đây hắn đã suy nghĩ cẩn thận. Cuộc chiến này cuối cùng cũng đã tới, không phải muốn ngừng là ngừng được. Trong thời buổi loạn lạc như thế này, giữ mạng cho mình cũng đã là một loại hi vọng xa vời. Đã thế còn bao nhiêu người giao hi vọng sống sót lên vai mình, như vậy trách nhiệm của chính mình là … dẫn dắt những anh em đã từng vào sinh ra tử với mình cùng sống sót.
Mỗi thời đại, nhân loại đều phải trải qua một tràng hạo kiếp chiến tranh, mà cuộc chiến này sẽ đánh tới khi nào, tương lai sẽ như thế nào, ai sẽ giành được thắng lợi cuối cùng thì không ai có thể nắm chắc được. Đây là một điều vĩ đại, bởi vì nhất định sẽ xuất hiện rất nhiều anh hùng, ở trong thời đại này, điều duy nhất mà bản thân làm được chính là sống sót. Trải qua gian nan khổ cực cũng phải dẫn theo những người này cùng sống sót, cho đến một ngày chiến thắng, hoặc là … bị hủy diệt.
Đã lấy việc sống sót làm mục tiêu, như thế sự việc bỗng chốc đơn giản hơn nhiều. Cho nên hắn nói chuyện cũng rất đơn giản: “Vừa rồi, Đoàn trưởng Steward hỏi ta một vấn đề là, không có mục tiêu, không có chỉ đạo, không có minh hữu, không có tiếp tế, chúng ta sẽ phải làm thế nào, tất cả sẽ làm theo ý ta.” Tất cả mọi người đều im lặng như tờ. Bởi vì, những điều này, chính là những thứ mà bọn họ quan tâm.
“Như thế là có ý gì? Dù sao chúng ta đang ở đất nhà của người khác, muốn ăn cái gì, đoạt cái gì, điều này còn phải chờ ta dạy sao?” Mập mạp trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi mà nói.
Các chiến sĩ nhìn nhau mà tán thưởng. Đúng là tướng quân, nói câu nào trúng câu đó, chỉ nói một câu đã chỉ ra một con đường tươi sáng cho tất cả mọi người. Hai đoàn Robot chỉ có thể chạy trên mặt đất, ở trên địa bàn của người ta mà cướp bóc chẳng phải là rất thống khoái sao?
“Chính là …” Mập mạp dường như biết rõ bọn lính đang suy nghĩ về cái gì, chuyển câu chuyện, nói: “Có người muốn hỏi, chúng ta ở đây tổng cộng có hai lữ đoàn, không có máy bay vận chuyển cùng máy bay tiêm kích hỗ trợ, liệu phải chạy như thế nào?”
“Ta sẽ nói cho các ngươi biết, lấy nhỏ nuôi lớn, lấy yếu nuôi mạnh, lấy cướp bóc để nuôi cướp bóc, chỉ cần chịu tốn ít tâm tư, chịu khổ một chút, thế giới này không có gì mà chúng ta không cướp nổi! Quốc gia Gatralan này ta biết rất rõ. Mọi người cứ đi theo ta, tốt xấu ta là người rõ ràng nhất. Đừng lo lắng quân địch có nhiều người, bọn chúng cũng không phải là làm bằng thép, hoàng đế của chúng còn đang nằm trong tay quân ta, muốn cướp bóc gì còn không phải do chúng ta quyết định sao?”
Tất cả binh sĩ đều trợn mắt há mồm mà xem tướng quân Mập mạp đứng trước mặt đang nghiến răng nghiến lợi, lời động viên của thổ phỉ cũng đến thế này mà thôi. Có thể cướp bóc đạt tới mức độ như thế, đây quả là từ lúc chào đời đến nay họ mới thấy lần đầu. Bất kể thế nào đi nữa, điều này dường như là lối thoát duy nhất của đội quân này, và tính tình của vị tướng quân này thật sự rất hợp với mình nha!
“Dù sao chúng ta cũng không có nhiệm vụ tác chiến cụ thể, từ hôm nay trở đi chúng ta xem như tới đây để nghỉ phép, muốn làm gì cũng dựa vào bản thân mà làm. Nếu muốn trở thành một chi bộ đội có thể chiến đấu cùng cướp bóc, nếu muốn đạt thành tích, nếu muốn có thanh danh, đội quân của chúng ta nhất định phải làm theo tám chữ …”
“Làm theo tám chữ?” Tất cả binh sĩ đều tỏ ra ngây ngốc, trong lòng tò mò không thôi.
“Từ trên xuống dưới, giải tán lập tức!” Tiện nhân định ra cho đội ngũ của mình tám chữ rồi nói tiếp: “Phiên hiệu của chúng ta cũng phải sửa lại, rút gọn thành hai chữ …”
“Là hai chữ gì?” Rashid cùng Steward liếc nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương một tia vui mừng.
Mập mạp vung tay lên, Rắm thối điều khiển [Logic] mở ra một lá cờ lớn tung bay trước gió.
“Phỉ quân!” Thanh âm của Mập mạp cao vút, thịt ở hai hàm run rẩy cực độ.
“Vạn tuế!” Trong hẻm núi bộc phát ra một tràng tiếng hoan hô vang tới tận mây xanh.
Một bang kết hợp từ một lữ đoàn bộ đội đặc chủng Mãnh Hổ cùng một lữ đoàn quân trinh sát đặc chủng, từ nay về sau có một kẻ vô sỉ nhất thiên hạ làm lãnh đạo.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook