Mạo Bài Đại Anh Hùng
-
Quyển 7 - Chương 39: Dũng cảm rơi vào tay giặc
Sẵn sàng
********
Cảng hàng không số 1 Thành Trung Tâm, tường bao bên ngoài đã được vây lên bởi bức tường chống đạn bằng bê tông cường độ cao dày 2 m, tạo thành một hình quả lê thật lớn. Cách mỗi một trăm mét còn có một tòa tháo hỏa lực, đó là để chuẩn bị cho việc lắp đặt pháo năng lượng đường kính lớn cùng với máy phát và kết nối lồng năng lượng bảo vệ. Mấy tòa nhà trong sân bay đã được sửa đổi thành trung tâm điều khiển và chỉ huy. Thiết bị máy móc của các bộ phận như tham mưu, tình báo, hậu cần,.... cùng với các trạm Thiên Võng cục bộ trong căn cứ cũng đã được lắp đặt xong.
Gần tường vây, hàng loạt doanh trại binh lính đã có chút dáng dấp ban đầu, các công binh của Long Hưng Hội đang điều khiển robot công trình tiến hành xây dựng công đoạn nóc nhà cuối cùng.
Trình Chí Hiên lẳng lặng đứng ở bên cửa sổ,.nhìn cái căn cứ rộng lớn mà lại trống trải này, đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng. Lồng ngực bị ấm ức đè nén phảng phát như sắp nổ tung, cả người đều đang không tự chủ được mà run run.
Hắn có nằm mơ cũng không ngờ được, cái tên mập mạp chết tiệt kia vậy mà lại di dời sạch cả thị trấn Prue rồi!
Tất cả các vật tư, tất cả các lưu phái cùng với các cơ sĩ của bọn hắn đều đã biến mất không thấy bóng dáng. Cái này còn không nói, càng khiến cho người ta tức giận chính là, cái gã mập mạp kia, hết lần này tới lần khác lại đem thông cáo dán ở bên ngoài những căn nhà trống huếch trống hoác hoặc là công bố ở trên bảng thông báo điện tử trên đường phố vắng bóng người. Nhìn ba chữ xiêu xiêu vẹo vẹo cùng với dấu gạch xóa trên bản kí tên kia, đơn giản là vô cùng trào phúng.
Trình Chí Hiên vẫn ghi nhớ vô cùng rõ ràng tiếng bàn tán của các cư dân ở thị trấn Prue và thành Trung Tâm đứng bên cạnh thông cáo ven đường khi hắn đang ngồi ở trong xe bay.
"Sớm nói rồi mà, Cộng hòa Phỉ Dương kia cũng chỉ là chó má mà thôi, ban đầu khi Hội nghị Nhân Loại Tối cao chèn ép thế giới Tự Do chúng ta, đám nghị viên Phỉ Dương con mẹ nó chính là vô tình nhất. Hiện tại lại chạy tới hái trái cây, khi Mars thối nát thì nào có thấy bóng dáng bọn hắn chứ!"
"Đúng thế, diễn trò gì chứ."
" Cái này gọi là chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng! Fischella nói như thế nào cũng là một đời danh tướng, nhìn cái tên kêu là Trình Chí Hiên không não kia, chắc chắn là do cái tên vong ơn bội nghĩa này xúi bẩy. Cái tên này trước đây là người của Long Hưng Hội, sớm đã có ý đồ với lưu phái, thấy Phỉ Quân của người ta lợi hại liền đỏ mắt rồi. Phát ra cái thông cáo này, giống như là tưởng người ta không biết được chiêu trò trong đó vậy!"
"Mọi người đi thôi, cái tên này vẫn còn thích đánh mắt đưa tình bừa bãi, hình như có bệnh thì phải?"
" Nghe nói bệnh cũng không nhẹ."
" Ta đây chúc cho hắn tốt lành, sớm chết sớm đầu thai."
"Hay lắm. Nếu không phải có Điền thượng tá... à, bây giờ là Điền tướng quân, nếu như ban đầu không có hắn, thị trấn Prue của chúng ta sớm đã xong đời!"
" Điền thượng tá đây là không muốn chơi với hắn, muốn diệt hắn, thực sự chỉ cần tí móng tay là xong!"
"Cái tên này bây giờ phỏng chừng đang uất lắm đây. Vắt hết óc nghĩ ra mấy cái thứ này, đều trở thành rắm cả."
"..."
Những thanh âm này đang không ngừng vờn quanh bên tai Trình Chí Hiên, khiến cho hắn phát điên.
Mập mạp chơi chiêu này, khiến cho kế hoạch của hắn và Fischella đã hoàn toàn thất bại. Đây là một sự nhục nhã. Một kế hoạch thoạt nhìn gần như hoàn mỹ, bị người ta nhẹ nhàng làm một cú rút củi dưới đáy nồi liền phá tan, thông cáo phát ra kia đã trở thành chuyện cười cho đám bình dân thích nói chuyện phiếm, cảm giác này giống như bị người ta tát cho một cái vang dội ở ngay trước mặt đám đông!
Tiếng ầm vang của robot công trình ngoài cửa sổ khiến cho Trình Chí Hiên vô cùng phiền muộn. Hắn đóng sập lại cửa sổ, kéo hai bên rèm, giấu mình ở trong văn phòng tối tăm.
Là một quân nhân, con đường của Trình Chí Hiên trong con mắt của người khác coi như thông thuận, thế nhưng tự bản thân Trình Chí Hiên biết, một đường đi tới này, mình đã phải trải qua biết bao gập ghềnh!
Thiên phú của hắn không cao, trước đây tại học viện, để đạt được một thành tích tốt, hắn đã dành tất cả thời gian vùi đầu vào học tập.Khi các học viên có thiên phú xuất chúng khác hoặc là đi chơi với bạn gái, hoặc là chơi trò chơi, hoặc là đi uống rượu nhảy múa, chỉ có mình hắn phải liều mạng đọc sách ở trong ký túc xá, lần lượt vì những lý luận không thể lý giải trong sách mà vò đầu bứt tóc, quanh quẩn ở trong phòng giống như con thú bị nhốt. Thứ mà người khác liếc mắt là có thể đọc thông nhớ rõ, hắn phải coi đi coi lại vài lần!
Thật vất vả mới tốt nghiệp được với thành tích xấp xỉ loại khá, sau khi tiến vào quân đội, Trình Chí Hiên quả thực là đã thở phào nhẹ nhõm, hắn cho rằng nỗ lực của mình đã có thu hoạch, không cần phải giống như trước nữa rồi.
Thế nhưng không nghĩ tới, ba năm đầu ở trong quân đội, hắn hầu như là cúi đầu vượt qua những lời mắng chửi nước bọt tung bay của cấp trên!
Làm giả lập, tạo kế hoạch, thống kê số liệu, mang binh huấn luyện, diễn luyện thực chiến, không cái nào có thể khiến cho người ta thỏa mãn được. Điều đến mấy địa phương, thượng cấp đều là từ bình thản đến khoan dung, rồi đến không nhịn được, cuối cùng là đến mắng chửi. Khi đó, hắn hầu như đã tuyệt vọng với tiền đồ của mình.
May là lúc đó chỉ là thời bình, và cũng may là mấy thứ này trong quân đội đều là chuyện bình thường.
Nhịn nhục gần mười lăm năm, Trình Chí Hiên rốt cục đã từ một gã trung úy tốt nghiệp trường quân đội thăng lên tới thiếu tá. Mà khi đó, các học viên cùng kỳ với hắn không thiếu người đã trở thành thượng tá rồi, lại càng có mấy người tài năng xuất chúng, sau khi tích quân công đã đột phá được mấy chướng ngại đại tá thiếu tướng gian nan nhất của cuộc đời này.
Gia cảnh bần hàn lại trời sinh có chút tự ti, thế nên Trình Chí Hiên không dám đi đố kị với người khác, hắn chỉ có thể đem đố kị chôn xuống tận đáy lòng, lần lượt dùng hồi ức để chăm tưới, mặc kệ nó mọc rễ nẩy mầm. Hắn không hiểu, vì sao mình bỏ ra công sức và mồ hôi nhiều hơn người khác đến như vậy, đạt được, vậy mà vĩnh viễn lại thấp hơn. Hắn cũng không hiểu, vì sao mình chỉ có thể tiết kiệm từng chút tiền, gồng người qua ngày tháng mới trở thành được thiếu tá, còn người khác thì suốt ngày ăn chơi đàng điếm, vậy mà cứ thẳng đường lên mây xanh!
Lại nhẫn nhịn được thêm mấy năm, Trình Chí Hiên rốt cục đã đợi được một cơ hội, dựa vào ấn tượng cần cù có thể chịu khổ trong mắt cấp trên, hắn dần dần leo lên cao, rốt cục đã lên tới thượng tá.
Có điều, thiên phú của hắn thủy chung vẫn có cực hạn. Khoa học quân sự mỗi ngày đều đang phát triển biến hóa, khiến cho hắn mỗi một khoảng thời gian luôn luôn cảm thấy mệt mỏi.
Cuối cùng, hắn bị điều tới Mars, trở thành tổng tham mưu trưởng của cái tổ chức chuẩn quân sự nhưng căn bản không được đặt số hiệu của quân bộ Trenock này.
Khối đất hoang trong mắt người khác lại đã trở thành Thiên đường trong mắt Trình Chí Hiên.
Ở chỗ này, hắn chính là tổng tham mưu trưởng, không có ai mắng chửi hắn, trời cao đất xa, hắn cũng không cần phải dè dặt nữa. Hắn thậm chí còn cảm thấy, đây chính là cơ hội lớn nhất của mình, một khi lập được thành tích ở vị trí này, bản thân nói không chừng là có thể bước thẳng lên mây xanh!
Hắn nằm mơ cũng đều muốn trở thành một tướng quân!
Thế nên, hắn đã nhẫn nại xuất ra thành ý lớn nhất để hợp tác với Tô Khắc Chu. Vì Long Hưng Hội, hắn đã vô số lần hướng quân bộ Trenock xin trang bị nhân viên, ngày đêm nghiên cứu thế cục ở Mars, cố gắng mượn hơi các lưu phái dân gian có nội tình kỹ thuật cách đấu robot thâm hậu kia.
Thế nhưng, sau khi cái gã mập mạp kia tới, Trình Chí Hiên vậy mà lại phát hiện ra, tất cả những gì mình đã làm, đều trở thành phí công.
Mình chỉ là vừa mới mò được bờ mép của thế cục tại Mars, còn đang quan vọng, còn đang tính toán thì cái gã mập mạp kia, vậy mà lại như sấm sét mà đảo loạn toàn bộ Mars. Khi mình còn đang đau đầu vì các lưu phái robot dân gian không chịu quy thuận, cái gã mập mạp kia lại đã phá vỡ Hội Liên hợp Lưu phái rồi thành lập ra Đồng Minh Hỗ Trợ Lưu Phái.l
Tất cả những gì xảy ra tiếp theo, càng khiến cho Trình Chí Hiên đố kị.
Khi những lưu phái kia ngoài dự liệu của hắn từng cái đi vào thị trấn Prue, hắn đã đem việc tọa sơn quan hổ đấu, không tiếp xúc với người Leray đề cao tới mức ảnh hưởng tới lợi ích của Trenock trong hội nghị chiến lược. Bao gồm cả Tô Khắc Chu, các sĩ quan Long Hưng Hội đều cho rằng đây là đang bảo toàn thực lực, chờ đợi cơ hội. Thế nhưng tự bản thân Trình Chí Hiên biết, nguyện vọng lớn nhất của hắn chính là sau Phỉ Quân thị trấn Prue không chống nổi nữa sẽ một ngụm nuốt hết tất cả các lưu phái robot. Lợi dụng đối thủ lưỡng bại câu thương, quét ngang Mars!
Đây mới là công huân cần thiết để hắn thăng cấp, tiếp bước lên trên!
Thế nhưng, tất cả đều là suy tưởng.
Đợi đến nửa ngày, cái gã mập mạp kia vậy mà lại dùng miếng bánh ngọt cảng hàng không số 1 này để mê hoặc Long Hưng Hội.
Khi đó, Trình Chí Hiên kỳ thực cũng rất nghẹn khuất.
Tất cả những hành động mà Phỉ Quân làm ở thành Trung Tâm đều là dựa theo cục thế của Long Hưng Hội, thậm chí không cần chào hỏi, không cần ăn ý với Long Hưng Hội, càng không cần phải xem mình có đồng ý hay không! Bọn hắn chỉ cần lợi dụng tâm lý đề phòng của Bắc Minh đối với Long Hưng Hội, như vậy là đã đủ rồi. Mà khi bọn hắn nắm giữ cảng hàng không số 1, cái cớ chờ đợi cơ hội của mình đã không thể nói ra được nữa rồi.
Tiếp sau đó, chính là cái loại robot có thể phi hành này của Phỉ Quân, chính là bốn mươi chín cơ sĩ dân gian tiếng tăm lừng lẫy.
Đố kị đè dưới đáy lòng của Trình Chí Hiên, khi mập mạp phá tan bộ chỉ huy Bắc Minh, xông ra bốn phía, tiếp quản từng kho chứ, nhà xưởng, bộ đội lục quân và hạm đội vũ trụ, rốt cục đã triệt để bộc phát.
Hắn ngây người ở nơi này nhiều năm như vậy, đạt được, còn không nhiều bằng gã mập mạp này!
Trong mắt hắn, mập mạp đã trở thành đại biểu cho những đối tượng mà hắn đố kị nhiều năm trước tới nay.
Hắn không thể chờ đợi được hoặc có thể nói là không thể khống chế được bản thân mà muốn cướp đoạt tất cả những thứ này. Cả đầu óc của hắn đã bị sự đố kị này xâm chiếm rồi!
Sau đó, hắn, với sự lỗ mãng mà khinh suất của mình đã bị mập mạp mắng cho một trận!
Thù này, rốt cuộc đã kết xuống!
Trình Chí Hiên qua lại quanh quẩn trong văn phòng tối tăm. Hắn không muốn thất bại như thế này. Cho dù mình và Trenock không thể khống chế được Phỉ Quân, hắn cũng không muốn lưu lại trong bàn tay của gã mập mạp kia.
Nếu đã được điều đến liên quân Đông Nam làm tham mưu trưởng bộ tác chiến, nếu đã không thể dựa vào Trenock để khống chế Phỉ Quân, như vậy, dùng cái đội quân này để làm lễ vật dâng lên cho tổng chỉ huy cánh quân Mars Carolina sắp tới, ôm chặt lấy bắp đùi to của Fischella, chính là lối thoát thăng chức hay nhất!
Kế hoạch của Fischella đã bởi vì chiêu rút củi dưới đáy nồi của gã mập mà thất bại hơn phân nửa, thế nhưng, tại Mars vẫn còn có mấy chục lưu phái nhỏ. Trong tay mình, cũng vẫn còn Tuyệt Sát Lưu và Thái Lưu ! Bất kể như thế nào, trước tiên cứ dựng lên giải thi đấu robot, đem cái tin tức này truyền khắp tuyến đường bay Tự Do Mars!
Có sự mê hoặc của quyền tự trị Mars và của thành viên Phỉ Minh, có sự hứa hẹn của quân hàm, quan chức và tài phú, bất kể là người của Đồng Minh Hỗ Trợ Lưu Phái ở nơi nào thì sẽ đều nghe thấy tin tức này, rồi sẽ phải cảm thấy động tâm! Trong tình huống xấu nhất, mình cũng có thể gom góp được các lưu phái nhỏ và võ quán robot ở Mars đem nhồi vào cái doanh trại trống rỗng vắng tanh này, ở trước mặt Carolina và Fischella cũng không đến mức khó coi!
"Cốc cốc cốc!"
Tiếng đập cửa vang lên, Trình Chí Hiên mau chóng nói: "Vào đi!"
Cooper và tông chủ Tuyệt Sát Lưu Kilburn, dẫn theo hai ba thành viên hạch tâm của mỗi lưu phái liền đi vào trong văn phòng.
"Ngồi cả đi." Trình Chí Hiên khoát tay áo, vòng qua sau bàn làm việc ngồi xuống: "Thông cáo và chỉ lệnh phát tới cho các người, xem cả rồi chứ?"
"Đã xem rồi." Cooper và Kilburn phân biệt gật đầu nói.
Từ sau khi chiến tranh Mars chấm dứt, Cooper và Kilburn đã gia nhập vào trận doanh của Long Hưng Hội.
Cooper là bởi vì có cừu oán với mập mạp nên không có sự lựa chọn nào khác. Mà Kilburn, lại là bởi vì Tuyệt Sát Lưu chỉ còn lại có hơn một trăm cơ sĩ, hi vọng lựa chọn một chỗ dựa tương đối với bối cảnh hùng mạnh nhất.
Lần này, bọn hắn đã nhận được lệnh điều dộng, từ Long Hưng Hội điều tới cánh quân Mars của Phỉ Minh sắp thành lập.
Nhất là Kilburn, ông ta biết, bất kể là các xí nghiệp, tổ chức xã đoàn hay là quân đội, người gia nhập vào lúc sáng lập luôn luôn giành được lợi ích lớn nhất. Điều lệnh này, không chỉ khiến cho ông ta dựa dẫm vào được Cộng hòa Phỉ Dương hùng mạnh mà còn khiến cho ông ta trở thành nguyên lão trong cánh quân Mars.
Mà càng quan trọng hơn, chính là bản thông cáo kia!
Đều là kẻ thành tinh, ông ta thế nào lại không nhìn ra được ý đồ của Fischella và Trình Chí Hiên.
Bộ chỉ huy liên quân Đông Nam Phỉ Minh bất hòa với Phỉ Quân vốn tập hợp tuyệt đại đa số lưu phái, chuyện này đã cho hai đại lưu phái bọn họ một cơ hội!
Chỉ cần dựa vào Fischella, bản thân bọn họ không cần xuất đầu là có thể nhìn Đồng Minh Hỗ Trợ Lưu Phái bị phân hoá. Và Tuyệt Sát Lưu, sẽ lại một lần nữa dẫn đầu các lưu phái khác. Khi các lưu phái khác phải đau đầu về chuyện hợp pháp hay phi pháp, đó chính là lúc Tuyệt Sát Lưu nhân cơ hội lớn mạnh. Huống hồ, mình vẫn còn giành được một cơ hội nhúng tay vào chính quyền tự trị Mars nhờ dựa vào Fischella!
Những thứ này, đều là suy nghĩ của Kilburn. Khi ông ta nghĩ đến, đối với Cooper mà nói, cũng tương tự như vậy.
Ông ta cũng không biết rằng, tuy Cooper cũng nhận ra được đây là một cơ hội. Thế nhưng, ý đồ trong lòng Cooper lại không giống với ông ta.
"Mấy lời vô ích ta sẽ không nói nhiều đâu." Ngón tay của Trình Chí Hiên gõ liên tục như bị co giật dưới bàn làm việc: "Tướng quân Fischella rất không hài lòng với những việc mà Phỉ Quân đã làm. Lần này, bộ chỉ huy dự định dựng nên giải thi đấu robot, một lần nữa lập lại trật tự ở Mars. Ai là chủ nhân của nơi này, cũng không phải là do bọn hắn có thể định đoạt được!"
Trình Chí Hiên từ trong ngăn kéo lấy ra hai văn kiện sớm đã ký tên, đưa cho Cooper và Kilburn, nói tiếp: "Đây là văn kiện xét duyệt tổ chức hợp pháp do bộ chỉ huy ký phát, có cái này, các người có thể vừa hiệu lực cho cánh quân Mars, vừa tiếp tục điều hành lưu phái của mình!"
Chờ Cooper và Kilburn xem qua văn kiện, Trình Chí Hiên trầm giọng nói: "Việc các người có thể vượt lên trước các lưu phái khác, danh dự, địa vị, tài phú, tương lai của cá nhân và lưu phái, liền xem các người có thể thi thố tốt được trong giải thi đấu lần này hay không rồi! Ta sẽ phụ trách tổ chức giải thi đấu, mà các người, cần bảo đảm vị trí quán quân giải đấu không rơi vào trong tay những kẻ khác!"
Vừa nói, Trình Chí Hiên nhìn sang Kilburn: "Nhất là Kilburn tiên sinh, ngài thế nhưng lại là Chiến thần robot cấp 1 xếp hạng nhất của Cảng Tự Do Mars! Việc này đối với ngài mà nói, không tính là chuyện gì khó chứ? Phải biết rằng, cái giải thi đấu này chính là cố ý chuẩn bị cho hai đại lưu phái các người, nếu không, khi chỉ định lưu phái trên danh sách chính quyền tự trị, sợ rằng có một số người sẽ không mong muốn thấy tên của các người."
Lời Trình Chí Hiên nói vừa đầy đủ vừa chân thực, ý định gây xích mích cũng tương đối rõ ràng. Dự định ban đầu của hắn và Fischella chính là định mua chuộc Đồng Minh Hỗ Trợ Lưu Phái. Việc dựng lên giải thi đấu robot, một là bày ra bộ dáng muốn lập lại truyền thống của Mars, mê hoặc các đại lưu phái, hai là mượn sự kiện lần này để phân hóa sự cấu kết ngầm giữa các lưu phái, gây xích mích cạnh tranh để dễ dàng khống chế.
Bất quá, tại thời điểm này, hiển nhiên là không ai đi chỉ trích hắn.
Kilburn không nói gì, chỉ giơ giơ văn kiện trong tay lên, cười một cách tự phụ.
Cooper cũng nở nụ cười, một tia lửa nóng lóe qua trong mắt: "Thật hy vọng tướng quân Fischella cũng có thể đến dự khán! Nói như vậy, tôi cũng sẽ cho các cơ sĩ của Thái Lưu thể hiện một chút."
"Tướng quân Fischella tuy rằng không tới được..." Đạt được đáp án thoả mãn, Trình Chí Hiên tựa lưng vào ghế ngồi, tâm tình thả lỏng nói: "Bất quá, thiếu tướng Carolina sẽ tới hiện trường xem thi đấu. Lúc giải thi đấu robot bế mạc cũng chính là lúc cánh quân Mars chính thức thành lập!"
Cảng hàng không số 1 Thành Trung Tâm, tường bao bên ngoài đã được vây lên bởi bức tường chống đạn bằng bê tông cường độ cao dày 2 m, tạo thành một hình quả lê thật lớn. Cách mỗi một trăm mét còn có một tòa tháo hỏa lực, đó là để chuẩn bị cho việc lắp đặt pháo năng lượng đường kính lớn cùng với máy phát và kết nối lồng năng lượng bảo vệ. Mấy tòa nhà trong sân bay đã được sửa đổi thành trung tâm điều khiển và chỉ huy. Thiết bị máy móc của các bộ phận như tham mưu, tình báo, hậu cần,.... cùng với các trạm Thiên Võng cục bộ trong căn cứ cũng đã được lắp đặt xong.
Gần tường vây, hàng loạt doanh trại binh lính đã có chút dáng dấp ban đầu, các công binh của Long Hưng Hội đang điều khiển robot công trình tiến hành xây dựng công đoạn nóc nhà cuối cùng.
Trình Chí Hiên lẳng lặng đứng ở bên cửa sổ,.nhìn cái căn cứ rộng lớn mà lại trống trải này, đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng. Lồng ngực bị ấm ức đè nén phảng phát như sắp nổ tung, cả người đều đang không tự chủ được mà run run.
Hắn có nằm mơ cũng không ngờ được, cái tên mập mạp chết tiệt kia vậy mà lại di dời sạch cả thị trấn Prue rồi!
Tất cả các vật tư, tất cả các lưu phái cùng với các cơ sĩ của bọn hắn đều đã biến mất không thấy bóng dáng. Cái này còn không nói, càng khiến cho người ta tức giận chính là, cái gã mập mạp kia, hết lần này tới lần khác lại đem thông cáo dán ở bên ngoài những căn nhà trống huếch trống hoác hoặc là công bố ở trên bảng thông báo điện tử trên đường phố vắng bóng người. Nhìn ba chữ xiêu xiêu vẹo vẹo cùng với dấu gạch xóa trên bản kí tên kia, đơn giản là vô cùng trào phúng.
Trình Chí Hiên vẫn ghi nhớ vô cùng rõ ràng tiếng bàn tán của các cư dân ở thị trấn Prue và thành Trung Tâm đứng bên cạnh thông cáo ven đường khi hắn đang ngồi ở trong xe bay.
"Sớm nói rồi mà, Cộng hòa Phỉ Dương kia cũng chỉ là chó má mà thôi, ban đầu khi Hội nghị Nhân Loại Tối cao chèn ép thế giới Tự Do chúng ta, đám nghị viên Phỉ Dương con mẹ nó chính là vô tình nhất. Hiện tại lại chạy tới hái trái cây, khi Mars thối nát thì nào có thấy bóng dáng bọn hắn chứ!"
"Đúng thế, diễn trò gì chứ."
" Cái này gọi là chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng! Fischella nói như thế nào cũng là một đời danh tướng, nhìn cái tên kêu là Trình Chí Hiên không não kia, chắc chắn là do cái tên vong ơn bội nghĩa này xúi bẩy. Cái tên này trước đây là người của Long Hưng Hội, sớm đã có ý đồ với lưu phái, thấy Phỉ Quân của người ta lợi hại liền đỏ mắt rồi. Phát ra cái thông cáo này, giống như là tưởng người ta không biết được chiêu trò trong đó vậy!"
"Mọi người đi thôi, cái tên này vẫn còn thích đánh mắt đưa tình bừa bãi, hình như có bệnh thì phải?"
" Nghe nói bệnh cũng không nhẹ."
" Ta đây chúc cho hắn tốt lành, sớm chết sớm đầu thai."
"Hay lắm. Nếu không phải có Điền thượng tá... à, bây giờ là Điền tướng quân, nếu như ban đầu không có hắn, thị trấn Prue của chúng ta sớm đã xong đời!"
" Điền thượng tá đây là không muốn chơi với hắn, muốn diệt hắn, thực sự chỉ cần tí móng tay là xong!"
"Cái tên này bây giờ phỏng chừng đang uất lắm đây. Vắt hết óc nghĩ ra mấy cái thứ này, đều trở thành rắm cả."
"..."
Những thanh âm này đang không ngừng vờn quanh bên tai Trình Chí Hiên, khiến cho hắn phát điên.
Mập mạp chơi chiêu này, khiến cho kế hoạch của hắn và Fischella đã hoàn toàn thất bại. Đây là một sự nhục nhã. Một kế hoạch thoạt nhìn gần như hoàn mỹ, bị người ta nhẹ nhàng làm một cú rút củi dưới đáy nồi liền phá tan, thông cáo phát ra kia đã trở thành chuyện cười cho đám bình dân thích nói chuyện phiếm, cảm giác này giống như bị người ta tát cho một cái vang dội ở ngay trước mặt đám đông!
Tiếng ầm vang của robot công trình ngoài cửa sổ khiến cho Trình Chí Hiên vô cùng phiền muộn. Hắn đóng sập lại cửa sổ, kéo hai bên rèm, giấu mình ở trong văn phòng tối tăm.
Là một quân nhân, con đường của Trình Chí Hiên trong con mắt của người khác coi như thông thuận, thế nhưng tự bản thân Trình Chí Hiên biết, một đường đi tới này, mình đã phải trải qua biết bao gập ghềnh!
Thiên phú của hắn không cao, trước đây tại học viện, để đạt được một thành tích tốt, hắn đã dành tất cả thời gian vùi đầu vào học tập.Khi các học viên có thiên phú xuất chúng khác hoặc là đi chơi với bạn gái, hoặc là chơi trò chơi, hoặc là đi uống rượu nhảy múa, chỉ có mình hắn phải liều mạng đọc sách ở trong ký túc xá, lần lượt vì những lý luận không thể lý giải trong sách mà vò đầu bứt tóc, quanh quẩn ở trong phòng giống như con thú bị nhốt. Thứ mà người khác liếc mắt là có thể đọc thông nhớ rõ, hắn phải coi đi coi lại vài lần!
Thật vất vả mới tốt nghiệp được với thành tích xấp xỉ loại khá, sau khi tiến vào quân đội, Trình Chí Hiên quả thực là đã thở phào nhẹ nhõm, hắn cho rằng nỗ lực của mình đã có thu hoạch, không cần phải giống như trước nữa rồi.
Thế nhưng không nghĩ tới, ba năm đầu ở trong quân đội, hắn hầu như là cúi đầu vượt qua những lời mắng chửi nước bọt tung bay của cấp trên!
Làm giả lập, tạo kế hoạch, thống kê số liệu, mang binh huấn luyện, diễn luyện thực chiến, không cái nào có thể khiến cho người ta thỏa mãn được. Điều đến mấy địa phương, thượng cấp đều là từ bình thản đến khoan dung, rồi đến không nhịn được, cuối cùng là đến mắng chửi. Khi đó, hắn hầu như đã tuyệt vọng với tiền đồ của mình.
May là lúc đó chỉ là thời bình, và cũng may là mấy thứ này trong quân đội đều là chuyện bình thường.
Nhịn nhục gần mười lăm năm, Trình Chí Hiên rốt cục đã từ một gã trung úy tốt nghiệp trường quân đội thăng lên tới thiếu tá. Mà khi đó, các học viên cùng kỳ với hắn không thiếu người đã trở thành thượng tá rồi, lại càng có mấy người tài năng xuất chúng, sau khi tích quân công đã đột phá được mấy chướng ngại đại tá thiếu tướng gian nan nhất của cuộc đời này.
Gia cảnh bần hàn lại trời sinh có chút tự ti, thế nên Trình Chí Hiên không dám đi đố kị với người khác, hắn chỉ có thể đem đố kị chôn xuống tận đáy lòng, lần lượt dùng hồi ức để chăm tưới, mặc kệ nó mọc rễ nẩy mầm. Hắn không hiểu, vì sao mình bỏ ra công sức và mồ hôi nhiều hơn người khác đến như vậy, đạt được, vậy mà vĩnh viễn lại thấp hơn. Hắn cũng không hiểu, vì sao mình chỉ có thể tiết kiệm từng chút tiền, gồng người qua ngày tháng mới trở thành được thiếu tá, còn người khác thì suốt ngày ăn chơi đàng điếm, vậy mà cứ thẳng đường lên mây xanh!
Lại nhẫn nhịn được thêm mấy năm, Trình Chí Hiên rốt cục đã đợi được một cơ hội, dựa vào ấn tượng cần cù có thể chịu khổ trong mắt cấp trên, hắn dần dần leo lên cao, rốt cục đã lên tới thượng tá.
Có điều, thiên phú của hắn thủy chung vẫn có cực hạn. Khoa học quân sự mỗi ngày đều đang phát triển biến hóa, khiến cho hắn mỗi một khoảng thời gian luôn luôn cảm thấy mệt mỏi.
Cuối cùng, hắn bị điều tới Mars, trở thành tổng tham mưu trưởng của cái tổ chức chuẩn quân sự nhưng căn bản không được đặt số hiệu của quân bộ Trenock này.
Khối đất hoang trong mắt người khác lại đã trở thành Thiên đường trong mắt Trình Chí Hiên.
Ở chỗ này, hắn chính là tổng tham mưu trưởng, không có ai mắng chửi hắn, trời cao đất xa, hắn cũng không cần phải dè dặt nữa. Hắn thậm chí còn cảm thấy, đây chính là cơ hội lớn nhất của mình, một khi lập được thành tích ở vị trí này, bản thân nói không chừng là có thể bước thẳng lên mây xanh!
Hắn nằm mơ cũng đều muốn trở thành một tướng quân!
Thế nên, hắn đã nhẫn nại xuất ra thành ý lớn nhất để hợp tác với Tô Khắc Chu. Vì Long Hưng Hội, hắn đã vô số lần hướng quân bộ Trenock xin trang bị nhân viên, ngày đêm nghiên cứu thế cục ở Mars, cố gắng mượn hơi các lưu phái dân gian có nội tình kỹ thuật cách đấu robot thâm hậu kia.
Thế nhưng, sau khi cái gã mập mạp kia tới, Trình Chí Hiên vậy mà lại phát hiện ra, tất cả những gì mình đã làm, đều trở thành phí công.
Mình chỉ là vừa mới mò được bờ mép của thế cục tại Mars, còn đang quan vọng, còn đang tính toán thì cái gã mập mạp kia, vậy mà lại như sấm sét mà đảo loạn toàn bộ Mars. Khi mình còn đang đau đầu vì các lưu phái robot dân gian không chịu quy thuận, cái gã mập mạp kia lại đã phá vỡ Hội Liên hợp Lưu phái rồi thành lập ra Đồng Minh Hỗ Trợ Lưu Phái.l
Tất cả những gì xảy ra tiếp theo, càng khiến cho Trình Chí Hiên đố kị.
Khi những lưu phái kia ngoài dự liệu của hắn từng cái đi vào thị trấn Prue, hắn đã đem việc tọa sơn quan hổ đấu, không tiếp xúc với người Leray đề cao tới mức ảnh hưởng tới lợi ích của Trenock trong hội nghị chiến lược. Bao gồm cả Tô Khắc Chu, các sĩ quan Long Hưng Hội đều cho rằng đây là đang bảo toàn thực lực, chờ đợi cơ hội. Thế nhưng tự bản thân Trình Chí Hiên biết, nguyện vọng lớn nhất của hắn chính là sau Phỉ Quân thị trấn Prue không chống nổi nữa sẽ một ngụm nuốt hết tất cả các lưu phái robot. Lợi dụng đối thủ lưỡng bại câu thương, quét ngang Mars!
Đây mới là công huân cần thiết để hắn thăng cấp, tiếp bước lên trên!
Thế nhưng, tất cả đều là suy tưởng.
Đợi đến nửa ngày, cái gã mập mạp kia vậy mà lại dùng miếng bánh ngọt cảng hàng không số 1 này để mê hoặc Long Hưng Hội.
Khi đó, Trình Chí Hiên kỳ thực cũng rất nghẹn khuất.
Tất cả những hành động mà Phỉ Quân làm ở thành Trung Tâm đều là dựa theo cục thế của Long Hưng Hội, thậm chí không cần chào hỏi, không cần ăn ý với Long Hưng Hội, càng không cần phải xem mình có đồng ý hay không! Bọn hắn chỉ cần lợi dụng tâm lý đề phòng của Bắc Minh đối với Long Hưng Hội, như vậy là đã đủ rồi. Mà khi bọn hắn nắm giữ cảng hàng không số 1, cái cớ chờ đợi cơ hội của mình đã không thể nói ra được nữa rồi.
Tiếp sau đó, chính là cái loại robot có thể phi hành này của Phỉ Quân, chính là bốn mươi chín cơ sĩ dân gian tiếng tăm lừng lẫy.
Đố kị đè dưới đáy lòng của Trình Chí Hiên, khi mập mạp phá tan bộ chỉ huy Bắc Minh, xông ra bốn phía, tiếp quản từng kho chứ, nhà xưởng, bộ đội lục quân và hạm đội vũ trụ, rốt cục đã triệt để bộc phát.
Hắn ngây người ở nơi này nhiều năm như vậy, đạt được, còn không nhiều bằng gã mập mạp này!
Trong mắt hắn, mập mạp đã trở thành đại biểu cho những đối tượng mà hắn đố kị nhiều năm trước tới nay.
Hắn không thể chờ đợi được hoặc có thể nói là không thể khống chế được bản thân mà muốn cướp đoạt tất cả những thứ này. Cả đầu óc của hắn đã bị sự đố kị này xâm chiếm rồi!
Sau đó, hắn, với sự lỗ mãng mà khinh suất của mình đã bị mập mạp mắng cho một trận!
Thù này, rốt cuộc đã kết xuống!
Trình Chí Hiên qua lại quanh quẩn trong văn phòng tối tăm. Hắn không muốn thất bại như thế này. Cho dù mình và Trenock không thể khống chế được Phỉ Quân, hắn cũng không muốn lưu lại trong bàn tay của gã mập mạp kia.
Nếu đã được điều đến liên quân Đông Nam làm tham mưu trưởng bộ tác chiến, nếu đã không thể dựa vào Trenock để khống chế Phỉ Quân, như vậy, dùng cái đội quân này để làm lễ vật dâng lên cho tổng chỉ huy cánh quân Mars Carolina sắp tới, ôm chặt lấy bắp đùi to của Fischella, chính là lối thoát thăng chức hay nhất!
Kế hoạch của Fischella đã bởi vì chiêu rút củi dưới đáy nồi của gã mập mà thất bại hơn phân nửa, thế nhưng, tại Mars vẫn còn có mấy chục lưu phái nhỏ. Trong tay mình, cũng vẫn còn Tuyệt Sát Lưu và Thái Lưu ! Bất kể như thế nào, trước tiên cứ dựng lên giải thi đấu robot, đem cái tin tức này truyền khắp tuyến đường bay Tự Do Mars!
Có sự mê hoặc của quyền tự trị Mars và của thành viên Phỉ Minh, có sự hứa hẹn của quân hàm, quan chức và tài phú, bất kể là người của Đồng Minh Hỗ Trợ Lưu Phái ở nơi nào thì sẽ đều nghe thấy tin tức này, rồi sẽ phải cảm thấy động tâm! Trong tình huống xấu nhất, mình cũng có thể gom góp được các lưu phái nhỏ và võ quán robot ở Mars đem nhồi vào cái doanh trại trống rỗng vắng tanh này, ở trước mặt Carolina và Fischella cũng không đến mức khó coi!
"Cốc cốc cốc!"
Tiếng đập cửa vang lên, Trình Chí Hiên mau chóng nói: "Vào đi!"
Cooper và tông chủ Tuyệt Sát Lưu Kilburn, dẫn theo hai ba thành viên hạch tâm của mỗi lưu phái liền đi vào trong văn phòng.
"Ngồi cả đi." Trình Chí Hiên khoát tay áo, vòng qua sau bàn làm việc ngồi xuống: "Thông cáo và chỉ lệnh phát tới cho các người, xem cả rồi chứ?"
"Đã xem rồi." Cooper và Kilburn phân biệt gật đầu nói.
Từ sau khi chiến tranh Mars chấm dứt, Cooper và Kilburn đã gia nhập vào trận doanh của Long Hưng Hội.
Cooper là bởi vì có cừu oán với mập mạp nên không có sự lựa chọn nào khác. Mà Kilburn, lại là bởi vì Tuyệt Sát Lưu chỉ còn lại có hơn một trăm cơ sĩ, hi vọng lựa chọn một chỗ dựa tương đối với bối cảnh hùng mạnh nhất.
Lần này, bọn hắn đã nhận được lệnh điều dộng, từ Long Hưng Hội điều tới cánh quân Mars của Phỉ Minh sắp thành lập.
Nhất là Kilburn, ông ta biết, bất kể là các xí nghiệp, tổ chức xã đoàn hay là quân đội, người gia nhập vào lúc sáng lập luôn luôn giành được lợi ích lớn nhất. Điều lệnh này, không chỉ khiến cho ông ta dựa dẫm vào được Cộng hòa Phỉ Dương hùng mạnh mà còn khiến cho ông ta trở thành nguyên lão trong cánh quân Mars.
Mà càng quan trọng hơn, chính là bản thông cáo kia!
Đều là kẻ thành tinh, ông ta thế nào lại không nhìn ra được ý đồ của Fischella và Trình Chí Hiên.
Bộ chỉ huy liên quân Đông Nam Phỉ Minh bất hòa với Phỉ Quân vốn tập hợp tuyệt đại đa số lưu phái, chuyện này đã cho hai đại lưu phái bọn họ một cơ hội!
Chỉ cần dựa vào Fischella, bản thân bọn họ không cần xuất đầu là có thể nhìn Đồng Minh Hỗ Trợ Lưu Phái bị phân hoá. Và Tuyệt Sát Lưu, sẽ lại một lần nữa dẫn đầu các lưu phái khác. Khi các lưu phái khác phải đau đầu về chuyện hợp pháp hay phi pháp, đó chính là lúc Tuyệt Sát Lưu nhân cơ hội lớn mạnh. Huống hồ, mình vẫn còn giành được một cơ hội nhúng tay vào chính quyền tự trị Mars nhờ dựa vào Fischella!
Những thứ này, đều là suy nghĩ của Kilburn. Khi ông ta nghĩ đến, đối với Cooper mà nói, cũng tương tự như vậy.
Ông ta cũng không biết rằng, tuy Cooper cũng nhận ra được đây là một cơ hội. Thế nhưng, ý đồ trong lòng Cooper lại không giống với ông ta.
"Mấy lời vô ích ta sẽ không nói nhiều đâu." Ngón tay của Trình Chí Hiên gõ liên tục như bị co giật dưới bàn làm việc: "Tướng quân Fischella rất không hài lòng với những việc mà Phỉ Quân đã làm. Lần này, bộ chỉ huy dự định dựng nên giải thi đấu robot, một lần nữa lập lại trật tự ở Mars. Ai là chủ nhân của nơi này, cũng không phải là do bọn hắn có thể định đoạt được!"
Trình Chí Hiên từ trong ngăn kéo lấy ra hai văn kiện sớm đã ký tên, đưa cho Cooper và Kilburn, nói tiếp: "Đây là văn kiện xét duyệt tổ chức hợp pháp do bộ chỉ huy ký phát, có cái này, các người có thể vừa hiệu lực cho cánh quân Mars, vừa tiếp tục điều hành lưu phái của mình!"
Chờ Cooper và Kilburn xem qua văn kiện, Trình Chí Hiên trầm giọng nói: "Việc các người có thể vượt lên trước các lưu phái khác, danh dự, địa vị, tài phú, tương lai của cá nhân và lưu phái, liền xem các người có thể thi thố tốt được trong giải thi đấu lần này hay không rồi! Ta sẽ phụ trách tổ chức giải thi đấu, mà các người, cần bảo đảm vị trí quán quân giải đấu không rơi vào trong tay những kẻ khác!"
Vừa nói, Trình Chí Hiên nhìn sang Kilburn: "Nhất là Kilburn tiên sinh, ngài thế nhưng lại là Chiến thần robot cấp 1 xếp hạng nhất của Cảng Tự Do Mars! Việc này đối với ngài mà nói, không tính là chuyện gì khó chứ? Phải biết rằng, cái giải thi đấu này chính là cố ý chuẩn bị cho hai đại lưu phái các người, nếu không, khi chỉ định lưu phái trên danh sách chính quyền tự trị, sợ rằng có một số người sẽ không mong muốn thấy tên của các người."
Lời Trình Chí Hiên nói vừa đầy đủ vừa chân thực, ý định gây xích mích cũng tương đối rõ ràng. Dự định ban đầu của hắn và Fischella chính là định mua chuộc Đồng Minh Hỗ Trợ Lưu Phái. Việc dựng lên giải thi đấu robot, một là bày ra bộ dáng muốn lập lại truyền thống của Mars, mê hoặc các đại lưu phái, hai là mượn sự kiện lần này để phân hóa sự cấu kết ngầm giữa các lưu phái, gây xích mích cạnh tranh để dễ dàng khống chế.
Bất quá, tại thời điểm này, hiển nhiên là không ai đi chỉ trích hắn.
Kilburn không nói gì, chỉ giơ giơ văn kiện trong tay lên, cười một cách tự phụ.
Cooper cũng nở nụ cười, một tia lửa nóng lóe qua trong mắt: "Thật hy vọng tướng quân Fischella cũng có thể đến dự khán! Nói như vậy, tôi cũng sẽ cho các cơ sĩ của Thái Lưu thể hiện một chút."
"Tướng quân Fischella tuy rằng không tới được..." Đạt được đáp án thoả mãn, Trình Chí Hiên tựa lưng vào ghế ngồi, tâm tình thả lỏng nói: "Bất quá, thiếu tướng Carolina sẽ tới hiện trường xem thi đấu. Lúc giải thi đấu robot bế mạc cũng chính là lúc cánh quân Mars chính thức thành lập!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook