Miêu Cương Cổ Sự (100đ/C)
-
Chapter 14: Năm 2007 tôi bị bà ngoại hạ Kim Tàm Cổ 14
Tôi bảo thả tôi ra, các anh không tìm được hung thủ, tôi giúp các anh tìm, đằng nào tôi cũng phải đi tìm người đồng nghiệp tên Lý Đức Tài của chú út tôi, tôi nợ anh ta một ân tình. Nếu các anh cảm thấy tôi nói dối, tôi có thể chứng minh cho các anh xem tôi không nói dối. Dương cảnh sát đập bàn quát tháo tôi, bảo tôi nhìn rõ thân phận của mình, tôi muốn thế nào được thế nấy thì còn cần họ làm gì?
Tôi mím môi, lạnh lùng nhìn hắn. Một lát sau, tôi hỏi hắn, anh có biết Long Lão Lan không? Tôi là cháu ngoại bà ấy.
Dương cảnh sát cười ha hả, hỏi Long Lão Lan là ai? Cục trưởng cục công an? Hay là thường vụ huyện ủy?
Tôi bảo đều không phải, là một bà già sống cả đời trong trại Miêu.
Hắn tiếp tục cười, còn tôi thì nhìn hắn, nhìn đến mức nụ cười trên mặt hắn bắt đầu từ từ lạnh đi, nhìn đến mức trong mắt hắn xuất hiện một tia nghi ngờ. Lúc này cửa phòng thẩm vấn mở ra, Mã cảnh sát kia đi vào, ngồi cùng Dương cảnh sát. Ông ta hút một điếu thuốc, nhìn tôi chằm chằm, nói: "Cậu thực sự biết ai là hung thủ vụ chặt xác?"
Tôi bảo tôi không biết, tôi chỉ có thể chứng minh mục đích tôi đi Thanh Sơn Giới tuyệt đối không lừa người, nếu các ông muốn chứng minh, tôi sẽ chứng minh cho các ông xem. Mã cảnh sát lại hỏi: "Cậu thực sự là cháu ngoại bà Long?" Tôi bảo phải, Dương cảnh sát xen vào hỏi: "Bà Long là ai?" Mã cảnh sát này đã gần năm mươi tuổi, còn Dương cảnh sát thì mới ra trường vài năm, Mã cảnh sát bèn kể cho hắn nghe, Dương cảnh sát không tin, nói: "Xì, chẳng phải chỉ là một bà đồng thôi sao? Có gì mà thần thần bí bí?"
Mà lúc này tôi đã bắt đầu niệm câu chú hạ cổ trong sách của bà ngoại rồi.
Mục tiêu chính là tên Dương cảnh sát vừa cao vừa đẹp trai này.
…
Bút dừng ở đây, hẳn có người sẽ thắc mắc: Anh cái gì cũng không biết, sao tự nhiên lại biết thần chú hạ cổ thế?
Chỗ này xin nói thêm một chút, nuôi cổ thực ra rất dễ nuôi, hạ cổ mới khó. Sở dĩ tôi biết thần chú nuôi cổ, là vì tôi từng thấy trong cuốn sách pháp môn, đó là phiên âm đơn giản nhất, cũng bởi vì trí nhớ của tôi đột nhiên trở nên rõ ràng hơn rất nhiều, nên liền biết ngay. Hơn nữa, trong tất cả các loại hạ cổ, hạ cổ trực tiếp (đương diện hạ cổ) là loại đơn giản nhất, tương đương với cấp độ thi lùi xe vào chuồng khi học lái xe vậy. Đương nhiên, điểm quan trọng nhất là vì trong bụng tôi có vua của trăm loài cổ - Kim Tàm Cổ, nó đã biến thành bản mệnh cổ của tôi.
Bản mệnh cổ là gì? Là liền với da thịt, sống chết có nhau.
Dù sao thì sau khi tôi niệm xong cổ chú, liền tập trung tinh lực nhìn vào mặt Dương cảnh sát. Chưa đầy hai phút, hắn đã ôm bụng, cơ mặt co giật từng hồi, mặt xanh mét, gân cổ nổi lên, mồ hôi to như hạt đậu từ sau tai chảy ròng ròng xuống. Mã cảnh sát hỏi hắn làm sao vậy? Hắn liền bảo có thể do cơm hộp ăn hôm qua có vấn đề, đau bụng, đau thấu tim gan, muốn đi nhà vệ sinh.
Tôi cười khẩy bảo hắn, đừng đi vội, ỉa ra một bãi toàn sâu bọ, lại tự dọa chết mình đấy.
Hai viên cảnh sát và cô nhân viên ghi chép có gương mặt đại trà bên cạnh đều nhìn tôi, Mã cảnh sát hỏi: "Là cậu giở trò quỷ?" Mũi tôi hơi ngứa, hắt xì một cái, trước tiên là nhẩm hai câu chân ngôn "Linh, Tiêu, Thống, Hiệp, Giải, Tâm, Liệt, Tề, Thiền", sau đó cười lạnh: "Tôi tự nhiên bị nhốt trong đồn cả ngày trời, đói đến đau đầu, luôn phải có người chịu chút trách nhiệm chứ."
"Bớt cái trò giả thần giả quỷ đi!"
Dương cảnh sát đập bàn một cái, trừng mắt giận dữ nhìn tôi, rồi ôm bụng đi ra ngoài. Tôi không nói gì, cúi đầu gà gật ngủ. Bầu không khí trong phòng cứng ngắc lạnh lẽo chết người. Một lát sau, Dương cảnh sát mặt mày trắng bệch đẩy cửa bước vào, hắn gần như lê từng bước đến cửa, mắt đỏ hoe, gào lên với tôi, giọng nói còn pha chút nức nở: "Thằng chó đẻ kia, mày rốt cuộc đã làm gì tao?"
Mã cảnh sát vội vàng chạy lại đỡ hắn: "Tiểu Dương, Tiểu Dương, cậu rốt cuộc bị làm sao?"
Dương cảnh sát yếu ớt túm lấy tay áo Mã cảnh sát, một thằng đàn ông to lớn mà khóc lóc thảm thiết: "Em đi vệ sinh, kết quả ỉa ra một đống toàn là sâu màu trắng, sống nhăn, còn đang ngoe nguẩy nữa..." Hắn còn định nói tiếp, Mã cảnh sát ngăn hắn lại, quay đầu nhìn về phía tôi, đứng lặng ba giây, rồi cúi đầu xin lỗi tôi: "Lục tiên sinh, xin lỗi, là tác phong làm án của chúng tôi không tốt, xin lỗi, tôi thay mặt mọi người tạ lỗi với cậu, xin cậu đừng làm khó Tiểu Dương nữa."
Ở quê tôi gọi là "tiên sinh", thường là để gọi những người bói toán giang hồ, danh xưng này khiến tôi suýt không giữ được vẻ mặt nghiêm túc, muốn bật cười. Nghĩ bụng dù sao cũng là người trong nhà (cùng quê), ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, đắc tội thảm quá cũng không tốt, bèn nói: "Tôi muốn gọi điện về nhà báo bình an..."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook