Miêu Cương Cổ Sự (100đ/C)
-
Chapter 25: Năm 2007 tôi bị bà ngoại hạ Kim Tàm Cổ 25
Hai năm trước (năm ngoái và năm kia), Thanh Nha Tử mới bao nhiêu tuổi? Mười một tuổi, hay mười hai tuổi?
Lục soát xong không phát hiện gì, cảnh sát thả Thanh Nha Tử ra, bảo cậu ta cảnh sát đang làm nhiệm vụ, bảo cậu ta tránh xa ra một chút. Cậu ta nghe lời, đi ra ngoài sân, rồi hằn học nhổ nước bọt xuống đất. Tôi cảm giác cậu ta đang nhìn tôi, ánh mắt của đứa trẻ này khiến tôi cảm thấy hơi khó chịu, thế là tôi đi vào trong nhà. Bên trong vẫn ẩm thấp ngột ngạt, một mùi quái dị, đèn được bật lên, tôi nhìn thấy La Nhị Muội bị mấy người đàn ông khiêng lên, còn Vương Bảo Tùng thì bị hai cảnh sát vạm vỡ đè xuống đất còng tay lại.
La Nhị Muội nói với bọn họ: "Nó là thằng điên, các anh đừng làm khó nó."
Hôm qua đèn đóm mờ ảo tôi không nhìn rõ La Nhị Muội, chỉ cảm thấy hình dung tiều tụy, hôm nay gặp, phát hiện bà ta gầy gần như xác ướp, trên người toàn là xương, khuôn mặt vô cùng đáng sợ. Tôi biết, thông thường người nuôi cổ, học hắc vu thuật, ngày ngày giao tiếp với quỷ hồn, dương khí bị đoạt, khí vận bị ăn mòn, nếu không có pháp môn, dung mạo đều sẽ trở nên đáng sợ, hơn nữa mệnh cách sẽ không được chết già. Trước kia đọc sách cứ cảm thấy không tin, hôm nay gặp rồi, trong lòng càng thêm ớn lạnh.
Vương Bảo Tùng giãy giụa bị áp giải ra ngoài, còn La Nhị Muội nhìn tôi, cười: "Đúng là tre già măng mọc." Bà ta cười rất quỷ dị. Tôi hỏi bà ta tiểu quỷ hôm qua, thi thể tìm ở đâu? Bà ta bảo ừ nhỉ, quên mất chuyện này, hài cốt tiểu quỷ chôn dưới gầm giường đấy, còn như tìm ở đâu à? Ai tạo nghiệp thì tìm ở chỗ người đó thôi.
La Nhị Muội liệt giường không đi lại được, mấy cảnh sát dùng chăn quấn lấy bà ta, chỗ chân nhỏ xuống tí tách rất nhiều nước hôi thối tanh tưởi, khiến mấy người họ khó chịu, vội vàng khiêng ra ngoài sân. Tôi cảm thấy sinh mệnh của bà lão này sắp đi đến hồi kết rồi. Mã Hải Ba đứng bên cạnh xen vào, hỏi tiểu quỷ gì. Tôi không kể cho ông ta chuyện tối qua, chỉ bảo ông ta, lần trước chẳng phải ông từng nhắc với tôi một vụ bé gái chết thảm, thi thể bị trộm sao, dọn giường đi, đào lên, là biết ngay.
Mã Hải Ba hỏi thật á? Tôi bảo tôi lừa ông làm gì.
Bây giờ ông ta tin lời tôi sái cổ, vội vàng gọi hai cảnh sát đang thu thập chứng cứ trong phòng đi tìm cuốc xẻng xà beng đến, tôi đẩy giường vào trong một chút, chỉ định một điểm có tử khí nồng nặc cho họ, bảo họ đào cẩn thận chút. Sàn nhà bằng ván gỗ, nhưng đã mục nát, cạy ra dễ dàng, sau đó hai chàng trai trẻ bắt đầu vung cuốc đào đất, còn tôi thì nhìn quanh phòng, muốn tìm xem có thứ gì kỳ lạ không.
Tôi tìm được một ít gai gỗ, vòng bạc, hương nến lặt vặt trong một cái rương gỗ, lại tìm thấy mấy bức tượng thần khắc gỗ trên khám thờ, còn có mấy cái hũ, một đống thảo dược, tro hương, gỗ đào, bột xương... cùng một con búp bê sứ sống động như thật. Lúc này có người hô đào được rồi, tôi bước lại gần giường, chỉ thấy trong cái hố bên cạnh đống đất nện cứng, có một cỗ quan tài gỗ mỏng dài năm mươi phân, mùi tanh tưởi bốc lên nồng nặc.
Tôi vội vàng sai người mở hết cửa sổ trong nhà ra, sau đó bảo họ đi tìm khăn mặt dấp nước bịt mặt, ngồi xổm xuống, dùng cái xà beng họ đưa cho cạy nắp quan tài ra. Mở quan tài, phát hiện bên trong là một bộ xương trắng xám, không lớn, thịt bên trong đều rữa nát hết, hóa thành một đống bùn thịt máu loãng, vô số giòi bọ trắng hếu bò lúc nhúc đan xen trên đó.
Giờ phút này tôi không nhịn được nữa, mặc xác cái hình tượng cao nhân đi, tôi vừa lăn vừa bò chạy ra khỏi nhà gỗ, gục vào cái giá gỗ, một luồng nước chua phun ra, mà cái nôn này quả thực là phản ứng dây chuyền, bụng tôi bắt đầu làm cách mạng, vô số khí trướng cuộn trào, bữa trưa bữa tối hôm qua bị tôi nôn ra bằng sạch, có đợt gấp quá, thế mà lại phun cả ra từ đường mũi. Mà khi tôi nôn đến mức trong bụng chỉ còn lại nước chua, phát hiện bên cạnh cũng có mấy ông anh đang giữ nguyên tư thế giống tôi.
Mã Hải Ba dùng khăn mặt bịt mũi đi ra, nhìn thấy đống uế vật chúng tôi nôn ra, sắc mặt lại trắng bệch một hồi. Thấy tôi đỡ hơn chút rồi, ông ta nói: "Tôi đóng nắp quan tài lại rồi, đến lúc đó mang về, để phòng kỹ thuật kiểm tra một chút, là biết có phải hay không ngay. Haizz, tôi làm cảnh sát hai mươi năm, cái gì mà chưa từng gặp? Chỉ có lần này, đúng là mẹ kiếp tà môn thật."
Tôi sợ ông ta đậy không kỹ, phạm kiêng kỵ, có tử khí tràn ra, bèn nén cơn buồn nôn trong lòng đi vào xem. Quay lại trong nhà, tôi xem xét cỗ quan tài nhỏ kia, đã được đóng đinh kín mít. Tôi vẫy tay với Mã Hải Ba ở cửa, ra hiệu được rồi. Mọi việc xong xuôi, kết quả cuối cùng chỉ đợi họ thẩm vấn thôi, cái nơi quỷ quái này, tôi một giây cũng không muốn ở thêm, thế là tôi nhấc chân định đi, không ngờ lại không đi được.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook