Miêu Cương Cổ Sự (100đ/C)
Chapter 36: Mùa thu và mùa đông phương Nam 1

Sẵn sàng

Cửa hàng buôn bán bận rộn, tôi không bảo A Căn đến đón, tự mình bắt xe về Đông Quan.

Đến thành phố Đông Quan, tôi về nhà ở Hậu Nhai cất hành lý trước, tắm rửa sạch sẽ, rồi gọi điện cho A Căn bảo tôi đã về rồi. Cậu ta bảo được, tối nay tổ chức tiệc đón gió tẩy trần cho tôi nhé? Tôi bảo để tôi mời, mọi người thời gian qua cũng vất vả rồi, gọi cả nhân viên trong cửa hàng đi cùng, ăn uống hát hò trọn gói. A Căn bảo thế tôi đi đặt chỗ luôn đây, cậu có muốn qua cửa hàng xem chút không?

Tôi bảo được, lát nữa tôi qua.

Những ngày tháng sau khi tôi quay lại phương Nam có chút thê thảm, tôi không vào làm nhà máy nữa, mà đi làm công nhật mấy hôm, sau đó nhìn trúng cơ hội làm ăn, mua lại một chiếc xe ba gác trong khu công nghiệp ở Chu Hải, buổi sáng bán ngô hấp, bánh rán, cháo trắng ăn sáng, buổi trưa đi chạy bảo hiểm, tìm khách, còn giúp người ta order hàng Taobao, buổi tối công nhân tan làm thì chạy xe ôm, giúp chuyển nhà..., đúng là dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn bò, mệt như chó, ròng rã bốn tháng trời, tôi sút mất mười cân (5kg).

Nhưng cũng chính vào lúc đó, tôi tích lũy được chút vốn trong thời gian ngắn, bèn sang lại một tiệm cơm bình dân.

Người ta hay nói nghèo hay không nghèo, thực ra là chưa bị ép đến một giới hạn nào đó thôi, thật sự bị ép đến đường cùng, chuyện gì mà không làm được? Tôi có một người bạn học, mới tốt nghiệp đại học, tìm việc làm ở một tiệm thuốc, nhàn hạ nhẹ nhàng, lương tháng hơn hai nghìn tệ. Sau này gia đình có việc gấp, cần dùng tiền, không có một xu tiết kiệm, kết quả người lớn qua đời, mới hối hận không kịp.

Gần đây liên lạc được với cậu ta, đang lăn lộn ở Thâm Quyến, lương tháng hơn vạn, đó chỉ là kết quả nỗ lực trong hai năm...

Mấy chuyện này không nhắc nữa, tiệm cơm bình dân làm ăn cũng tạm, lợi nhuận lớn, thời gian cũng thoải mái.

Không lâu sau, tôi gặp một ông chủ người Hồng Kông, chạy vài đơn hàng cùng ông ta (cụ thể là hàng gì thì không nói nữa, dù sao cũng chẳng hay ho gì), kiếm thêm được một khoản. Sau đó nhờ ông chủ đó để mắt đến tôi, chỉ cho tôi một con đường sáng, bảo tôi hùn vốn làm ăn với em họ ông ta, thế là tôi nhanh chóng sang nhượng lại tiệm cơm cho một người đồng hương, đến thành phố Đông Quan.

A Căn chính là em họ của ông chủ đó.

Tôi đến cửa hàng nằm gần phố thương mại, thấy A Căn không có ở đó, mấy nhân viên thi nhau chào "anh Lục", tôi gật đầu với họ, hỏi anh Căn đâu? Người phụ trách cửa hàng là A Mỹ bảo tôi anh Căn đi đặt tiệc rồi, bảo tối nay đón gió tẩy trần cho tôi. Tôi bảo mọi người thời gian qua vất vả rồi, tối nay chơi vui vẻ nhé, mấy nhân viên đều vui mừng nói nhất định, nhất định.

Tôi bảo mọi người giải tán, giữ A Mỹ lại báo cáo tình hình cửa hàng cho tôi.

Cửa hàng trang sức này của tôi và A Căn chủ yếu bán một số đồ trang sức thời trang, mỹ phẩm, dụng cụ trang điểm, quà tặng nhỏ tinh xảo và đồ trang trí nhà cửa..., là cửa hàng nhượng quyền của thương hiệu có tiếng trong ngành, sở hữu hai mặt bằng ở khu Nam Thành thành phố Đông Quan, bốn quầy hàng độc lập. A Căn bình thường phụ trách hậu cần và hậu mãi, tôi phụ trách marketing và quản lý cùng các việc lặt vặt khác, tuy nhiên làm được gần một năm rồi, việc kinh doanh cũng đã đi vào quỹ đạo, cũng có vài nhân viên nòng cốt thạo việc, không cần phải lo lắng quá nhiều.

Nói chuyện một lúc, cơ bản không có vấn đề gì, một lát sau, A Căn bước vào.

Chúng tôi bắt tay thật chặt, sau khi bảo Tiểu Mỹ đi làm việc, A Căn và tôi ngồi trong phòng làm việc nhỏ phía sau cửa hàng tán gẫu. Nói chuyện gia đình một lúc, tôi không kể những chuyện kỳ quái đó cho cậu ta, nên chỉ kể qua loa đại khái. A Căn bày tỏ sự tiếc nuối về việc bà ngoại tôi qua đời, sau đó nói về tình hình kinh doanh gần đây. Nhắc đến chuyện Vương San Tình (chính là cô bé nhân viên được nhắc đến trước đó) nghỉ việc, giọng A Căn có chút trách móc tôi, cậu ta bảo nếu cậu về sớm khuyên nhủ một chút, biết đâu có thể giữ cô ấy lại.

Tôi hỏi cô ấy giờ đang ở đâu?

Giọng A Căn có chút chua xót, cậu ta bảo bạn trai San Tình cái thằng chó đẻ đó thuê một căn phòng trọ ở khu XX (một khu làng trong phố), tự mình dắt khách, 70 tệ một lần, mẹ kiếp, thật muốn tìm người đánh chết nó. Tôi cười, bảo đây là du kích quân, thảo nào rẻ thế, không so được với giá của quân chính quy ở mấy tiệm massage chân, hộp đêm —— lẽ ra giá của Vương San Tình không chỉ có thế.

Vẻ mặt A Căn có chút lạnh lùng, cậu ta nhận ra tôi cố ý nói như vậy, hỏi tôi có ý gì?

Tôi bảo tôi có thể có ý gì chứ? Anh em, A Căn tôi coi cậu là anh em, nên nói nặng lời một chút, cô bé đó giờ là "đôi tay ngọc ngàn người gối, chút môi son vạn kẻ nếm", cô ấy đã sa chân xuống bùn rồi cậu biết không? Người ta đều nói "xướng ca vô loài", đương nhiên, điều này không phải tuyệt đối. Nhưng người ta đã vì thằng Triệu Cương đó mà tự mình đi làm gái, đó là tình yêu, là tình yêu thuần khiết nhất vô tư nhất, là tình yêu vĩ đại, nhưng, tình yêu này chẳng liên quan mẹ gì đến cậu cả, hiểu chưa?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...