Miêu Cương Cổ Sự (100đ/C)
-
Chapter 54: Mùa thu và mùa đông phương Nam 19
Mấy cô gái thân thiết với Tiểu Mỹ liền nhao nhao lên, bảo có phải cơm người yêu (tha phạn) không, là cơm người yêu bọn em mới đi ăn.
Cơm người yêu là gì? Miền Nam gọi yêu đương là "phách tha" (hẹn hò), thanh niên yêu nhau, thường phải mời người ta ăn cơm người yêu, phát kẹo người yêu, cho vui vẻ náo nhiệt. Tôi do dự trong lòng, tự nhiên sẽ không tiếp lời, không nói gì, tiếp tục cắm đầu ăn cơm trắng trong hộp xốp dùng một lần, bên trên còn cái đùi gà. Mọi người ồn ào một trận, lúc này có khách đến, thế là đi làm việc. Lúc tôi ngẩng đầu lên, phát hiện Tiểu Mỹ đang bận rộn, trên má thoáng có vệt nước mắt mờ mờ.
Lòng tôi mềm nhũn, nhưng vẫn giả vờ như không biết.
Buổi chiều có một lô hàng nhập về, A Căn gọi tôi đi cùng đến một nhà kho ở Đông Thành kiểm hàng, chúng tôi bận rộn từ một giờ rưỡi đến hơn sáu giờ tối mới về, ăn cơm hộp bên ngoài xong, vốn định về nhà, ở cửa hàng lại có chút việc cần tôi xử lý, thế là tôi theo A Căn quay lại. Vừa bước vào, Tiểu Mỹ bảo với tôi gã đàn ông mang khỉ gặp buổi trưa đã đến cửa hàng tìm tôi, bảo là họ hàng ở quê, thấy tôi không có ở đó, gọi điện thoại cho tôi lại không được, thế là hỏi địa chỉ nhà tôi, bảo tôi mau về nhà đi.
Tôi mở điện thoại ra, phát hiện đã tắt nguồn. Tôi nghi hoặc, bảo không phải lừa tôi chứ, mấy cô ấy đều bảo là thật, tôi bèn hỏi gã đàn ông đó tên là gì?
Họ lắc đầu, bảo không hỏi.
Nhìn biểu cảm của họ không giống giả vờ, tôi đoán biết đâu là họ hàng nhà tôi thật.
Kể từ khi tôi cắm dùi ở Đông Quan, qua lời tuyên truyền của người đồng hương tôi sang nhượng quán cơm ở Giang Thành, lục tục có mấy người đồng hương, họ hàng và bạn bè bắn đại bác không tới tìm đến cửa, xin giúp đỡ, hoặc nhờ tôi tìm việc làm. Mấy loại người này tôi đã tiếp đãi kha khá, người đàng hoàng thì tôi nhờ bạn bè giới thiệu vào nhà máy làm việc, có người thực sự không ra gì, chỉ muốn tôi chu cấp, ở chỗ tôi ăn ngủ cả tuần lễ, tôi liền không thương tiếc ném ra đường, muốn ra sao thì ra. Khiến cho lần này tôi về quê, bị rất nhiều người nói xấu sau lưng là máu lạnh vô tình.
Nhưng tôi vắt óc suy nghĩ, thực sự cũng không nghĩ ra người bà con bạn bè nào nuôi khỉ.
Nhưng cái thứ nhân tình thế thái này, mình không để ý, thì bố mẹ ở quê lại bị người ta nói ra nói vào đầy tai, tôi hết cách, kể sơ qua sự việc, bảo A Căn và Tiểu Mỹ xử lý, rồi vội vàng chạy về. Tôi đến chỗ quản lý tầng một, hỏi có ai tìm tôi không. Mấy bảo vệ đêm hôm đó gặp ma đã lần lượt nghỉ việc, người trực ban là một bảo vệ mới đến, không biết tôi, hỏi tôi ở căn nào, tôi bảo A102 tầng mười tòa A, cậu ta lắc đầu bảo không có.
Thằng nhóc này nói chuyện mà vẫn còn nghịch điện thoại, cà lơ phất phơ.
Tôi thấy lạ, gọi điện cho Tiểu Mỹ, bảo cô ấy nếu gặp lại người được cho là họ hàng ở quê tôi kia, thì đưa số điện thoại của tôi cho gã, bảo gã gọi trực tiếp cho tôi. Cúp máy tôi đi thang máy về nhà, đi đến cửa, tim tôi đột nhiên thót một cái, ngẩng đầu lên, phát hiện lá "Niết La Trấn Trạch Phù" tôi dán ở cửa trấn trạch đã biến mất. Tôi nhìn quanh một vòng, cũng không thấy đâu.
Chuyện này khiến lòng tôi u ám, lo lắng cho Đóa Đóa, tôi vội vàng đẩy cửa vào, giày cũng không thay, lao vào phòng khách gọi: "Đóa Đóa, Đóa Đóa..." Không ai trả lời tôi, ngày thường tôi về nhà luôn có một con búp bê chạy ra ôm tôi, lúc này lại chẳng thấy tăm hơi đâu. Tôi lập tức cuống lên, chạy vào thư phòng xem cái hũ sứ hình búp bê đặt trên bàn...
Quả nhiên —— không còn nữa! Chân tay tôi lạnh toát, không dám tin vào sự thật này: Đóa Đóa mất tích rồi.
Là kẻ chết tiệt nào lẻn vào nhà tôi? Tôi nôn nóng tìm kiếm khắp nơi, phát hiện phòng tôi bị lục tung bừa bãi, đặc biệt là tủ sách, sách vở rơi vãi đầy đất, ngăn kéo bàn bị cạy tung, giường ngủ bị lật tung lên, két sắt bên cạnh bị mở ra, cửa khép hờ, tiền mặt và sổ tiết kiệm tôi để bên trong bị vét sạch sành sanh.
Đù, đù, đù!
Trong lòng tôi chỉ có vô số câu chửi thề tuôn ra, hoàn hồn lại, tôi lập tức báo cảnh sát.
Cảnh sát đến nhanh hơn tôi tưởng, người dẫn đầu thế mà lại là cảnh sát Âu Dương lần trước, người còn lại là viên cảnh sát được tôi cứu. Người quen dễ làm việc, tôi kể sơ qua quá trình sự việc cho họ nghe, cảnh sát Âu Dương bảo đi xem camera giám sát đi? Chúng tôi đến phòng giám sát, trích xuất dữ liệu ngày hôm nay, cảnh sát Âu Dương là tay lão luyện trong việc này, tua nhanh một hồi, buổi sáng, buổi trưa cơ bản không có việc gì, mãi đến hơn bốn giờ chiều, mấy cái camera lần lượt biến thành màu đen, rồi lại hiện lại.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook