Miêu Cương Cổ Sự (100đ/C)
-
Chapter 62: Mùa thu và mùa đông phương Nam 27
Rầm! Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy mình như bị lực tác động của chiếc xe tải hạng nặng Đông Phong đang chạy tốc độ cao tông mạnh vào.
Trong nháy mắt, tôi bị lực mạnh hất văng ra khỏi cửa, đập thẳng vào tường hành lang.
Hai mắt tối sầm, tôi suýt ngất lịm đi.
Nhưng lúc này đang là lúc nguy cấp, nếu tôi nhắm mắt ngất đi, e là sẽ chẳng bao giờ còn ngày mở mắt ra nữa, trong tuyệt vọng tôi bỗng sinh ra vài phần dũng khí liều mạng, mềm nhũn trượt từ trên tường xuống, tôi cũng chẳng biết mình gãy mấy cái xương, nắm chặt con dao quân đội Thụy Sĩ, dốc sức ném mạnh vào mặt con quái vật lông đen đang sải bước lao tới.
Lão nghiêng đầu tránh, con dao quân đội "vút" một cái, cắm sâu vào ghế sô pha phía sau. Lão gầm lên điên cuồng, "Gào u", tường sau lưng tôi có vụn đá rơi rào rào, đập vào đầu tôi. Bụng tôi cuộn trào, máu tươi trong miệng cứ thế trào ra không dứt, sặc đến mức phổi đau co rút. Máu trên trán chảy xuống, che mờ mắt tôi.
Trong màu máu tôi nhìn thấy Đóa Đóa chạy về phía tôi đầy bất lực, phía sau là người đàn ông kia đang sải bước lao tới.
Tôi cứ tưởng sẽ có một trận long tranh hổ đấu, ai ngờ mình lại vô dụng như thế, vừa chạm mặt đã mất sức chiến đấu, nghĩ đến Kim Tàm Cổ trong cơ thể, con vật nhỏ này là chuyên gia dùng độc, nhưng cũng chẳng phải thuốc kích thích Viagra, chỉ có thể từ từ mang lại cho tôi sự gia tăng về thể năng, phản ứng và tinh thần, chứ lúc vật lộn lại chẳng hỗ trợ được bao nhiêu. Quá non nớt a quá non nớt, trong lòng tôi than thở không thôi, muốn dốc sức giãy giụa đứng dậy, nhưng ngực và lưng lại đau nhói, suýt đau ngất đi.
Mà lúc này, người đàn ông kia chỉ còn cách tôi một bước chân.
Sắp chết rồi sao?
Tôi dường như nghe thấy tiếng nói từ thiên đường vọng lại, không, là một giọng nói cố tỏ ra già dặn đang hét lên: "Yêu nghiệt, dám làm càn. Để bần đạo đến hàng phục ngươi!" Tôi hơi nghiêng đầu, thấy một người đàn ông mặc đạo bào màu xanh từ bên cạnh xông ra, múa may thanh kiếm gỗ đào rách nát chém về phía người đàn ông đầy lông lá kia.
Tiếp đó truyền đến tiếng bước chân dồn dập, mấy giọng nói đang gào lên: "Cảnh sát đây, cảnh sát đây..." Còn có người hét: "Đây là quái vật gì thế?"
Tôi lại hộc ra một ngụm máu tươi, trong lòng lại hơi yên tâm. Nhưng vừa định thả lỏng, lại nhìn thấy cái hũ sứ búp bê vừa nãy lăn lông lốc trên đất khi tôi ngã xuống, trong lúc đánh nhau, bị một bàn chân to lông lá dẫm mạnh nát vụn, chảy ra một vũng chất lỏng dầu trong veo. Tiếp đó nghe thấy tiếng hét chói tai của Đóa Đóa!
Lần này tôi thực sự giận sôi máu não, ngực đau tức, mắt tối sầm, nghe thấy mấy tiếng súng nổ, rồi không biết gì nữa. Ý thức cuối cùng của tôi là: Mẹ kiếp nhà mày...
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, đầu tiên ngửi thấy mùi thuốc sát trùng.
Mùi này khiến tôi từ từ hoàn hồn, mở mắt ra, phát hiện mình đang ở trong một phòng bệnh rất bình thường, mắt bị mép băng gạc che khuất, cố gắng dùng khóe mắt nhìn thấy bên trái bên phải dường như có mấy giường bệnh. Tôi muốn đứng dậy, nhưng không cử động được, phát hiện toàn thân trên dưới đều bị quấn băng kín mít, cổ đeo nẹp bảo vệ, y như xác ướp. Tôi dốc hết sức bình sinh tạo ra chút tiếng động, thế là, có một cô y tá tướng mạo bình thường, thân hình mập mạp đi tới, dùng tay vạch mi mắt tôi ra, hỏi: "Ơ... có ý thức rồi à? Nói được không?"
Tôi bảo được, vừa nói, đã cảm thấy cổ họng như bị lửa đốt, rát vô cùng, tôi theo bản năng nói: Nước... Lúc này, khóe mắt thấy một bóng hình xinh đẹp chạy vào, rồi tay tôi bị nắm chặt, sau đó mái tóc dài đen nhánh tú lệ lấp đầy tầm nhìn của tôi, người phụ nữ này khóc thút thít nói: "Anh Lục anh Lục, anh cuối cùng cũng tỉnh rồi, hu hu..."
Tôi không nhìn thấy, nghe giọng mới biết, là Tiểu Mỹ.
Thế là tôi lại dùng sức gọi: Nước... Giọng tôi khàn đặc, nhưng cô ấy nghe rõ, vội vàng đi rót một cốc nước ấm, bón cho tôi từng chút từng chút một. Cửa lại có mấy người đi vào, có A Căn, còn có hai tên nhân viên già đời, háo sắc trong cửa hàng tôi, họ vây quanh tôi hỏi han một hồi, thăm hỏi sức khỏe, trong lòng tôi có việc, cũng chỉ ứng phó cho qua, đợi cổ họng không còn khó chịu nữa, mới hỏi có chuyện gì.
A Căn bảo với tôi hôm đó cậu ta nhận được điện thoại của tôi, một phút cũng không dám chậm trễ, lập tức báo cảnh sát, đồng thời chạy đến khách sạn XX ở bến xe Nam Thành. Đến bến xe hội họp với các cảnh sát xuất quân, ba chân bốn cẳng chạy lên tầng mười một, vừa đến hành lang đã thấy tôi nằm trên sàn hành lang, một đạo sĩ đang đánh nhau với một sinh vật giống như hắc tinh tinh, cảnh sát cảnh cáo không được, nổ súng bắn bị thương con hắc tinh tinh đó, kết quả tên kia thấy tình thế không ổn, đánh bị thương hai cảnh sát rồi chạy mất.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook