Miêu Cương Cổ Sự (100đ/C)
Chapter 76: Mùa thu và mùa đông phương Nam 41

Sẵn sàng

Nói thật, tôi thích cô bé của bây giờ hơn, nhưng thế giới này gần như không có truyện cổ tích.

Đêm hôm đó, tài khoản ngân hàng Công thương của tôi được chuyển vào 50 vạn tệ, đây là tiền khám bệnh của Tuyết Thụy, đồng thời, chi phí nằm viện lần này của tôi cũng được bà Lý thanh toán hết, số tiền còn lại đủ để tôi ở trong phòng bệnh cao cấp này ba tháng.

Bà Lý đi chưa được bao lâu, cảnh sát Âu Dương đã đến, ông ta mặc thường phục, xác nhận với tôi tin Tiểu Mỹ mất tích.

Ông ta bảo cấp trên đã lên một phương án, muốn tận dụng cơ hội lần này bắt "Người sói" quy án. Ông ta còn bảo đã liên hệ với đại đội đặc cảnh quân đội đồn trú gần đó, luôn có hai nhóm lính bắn tỉa chờ lệnh. Tôi bảo phải một phát chết ngay, phải bắn vào đầu hoặc tim, nếu không sát thương không lớn với gã. Ông ta cười bảo cậu xem Resident Evil nhiều quá rồi phải không? Tôi nghiêm túc nhìn ông ta, sắc mặt cứng đờ, bảo có cần tôi cho ông xem thử, những thứ nằm ngoài khoa học không?

Ông ta lắc đầu, xua tay lia lịa bảo không cần đâu, chúng tôi đã liên hệ với đồng nghiệp ở huyện quê cậu —— Mã Hải Ba, đội phó Mã, ông ấy đã nhắc đến chuyện của cậu với tôi rồi, cho nên không cần thử nữa.

Tôi lạnh mặt, bảo tên chó đẻ này, mồm miệng chẳng kín gì cả. Ông ta vội vàng nói Lục Tả, Lục Tả, cậu đừng nóng, chúng tôi cũng là muốn tốt cho cậu thôi, cấp trên nhắc đến chuyện này, bảo muốn đặc cách mời cậu làm cố vấn cho cục chúng tôi đấy, cho nên có chuyện gì, chúng tôi đều phối hợp với cậu. Còn Mã Hải Ba, ông ấy cũng là người trong thể chế, tình cảm là tình cảm, kỷ luật là kỷ luật, ông ấy cũng hết cách.

Tôi bảo nói mấy cái này làm quái gì? Tôi đâu có tâm trạng đi trả thù lão già đó, cứu Tiểu Mỹ ra trước đã rồi nói.

Sau đó chúng tôi bàn bạc một chút, đều cảm thấy đau đầu, Người sói —— được rồi, tôi cũng gọi gã là Người sói vậy —— tên này xuất quỷ nhập thần, lại có ý thức phản trinh sát rất mạnh, muốn tìm gã quá khó, chỉ có thể do tôi dụ gã ra. Dặn dò một hồi, ông ta đưa cho tôi một cái cúc áo, bảo là máy định vị, đến lúc đó có thể tìm thấy tôi bất cứ lúc nào, nói xong, ông ta dứt khoát rời đi.

Cuộc nói chuyện của chúng tôi, diễn ra trong mười phút.

Tôi cầm cái cúc áo trên tay, tung lên tung xuống, rồi bắt lấy.

Đây chính là máy định vị trong truyền thuyết, tôi không ngờ trong cuộc đời bình đạm của mình, lại có lúc dùng đến thứ này. Nhưng, so với trong phim truyền hình Mỹ hay phim bom tấn Hollywood, dường như lạc hậu hơn rất nhiều thế hệ.

Tôi ngắm nghía một lúc, bỏ vào túi quần.

Đêm nay, dường như sắp đổ máu rồi.

Đêm rất tối.

Ngày 21 tháng 11 năm 2007, 22 giờ 32 phút tối.

Nghi nạp thái (ăn hỏi), đính ước, tế tự, khai quang; kỵ cưới gả, khai trương, nhập trạch, chuyển nhà.

Tôi nhận được một cuộc điện thoại, lại là một số lạ, Người sói bảo tôi, bảo tôi đến một khu công nghiệp ở Nam Thành đợi gã. Tôi từ chối gã rất thẳng thừng, xét tình cảnh lúc này, nhờ ơn gã, tôi là một người tàn tật đến đi lại cũng không thể, ngồi xe lăn, đi đâu được? Gã hơi ngạc nhiên, hỏi tôi sao vẫn chưa khỏi. Tôi bảo tôi là người, không cùng một giới với các ông, tôi bị thương, gãy xương sườn, phải dưỡng, gãy xương động gân một trăm ngày, tôi cũng không ngoại lệ.

Gã im lặng, bảo được rồi, mày đợi tao ở bãi đỗ xe bệnh viện đi.

Tôi hỏi khi nào, hộ lý của tôi tan làm rồi, nếu là bây giờ, tôi còn phải đi tìm người đưa tôi xuống, hay là phiền ông lên đây một chuyến? Yên tâm, chỗ tôi không có cảnh sát. Gã không nói gì, tôi tưởng gã cúp máy rồi, thấy lạ, a lô hai tiếng, đầu dây bên kia lên tiếng: "Đù, mày tưởng tao là shipper à?" Nói xong gã bổ sung: "Mày chưa báo cảnh sát chứ?"

Tôi hỏi Tiểu Mỹ sao rồi, tôi muốn nói chuyện với cô ấy để xác nhận an toàn.

Gã bảo được, vài giây sau tiếng Tiểu Mỹ từ đầu dây bên kia truyền đến, khóc thút thít, bảo anh Lục cứu em, anh Lục anh đến cứu em đi. Tôi an ủi cô ấy vài câu, điện thoại bị giật lại, Người sói nói một câu, mười phút sau gặp. Gã cúp máy, tôi nghe thấy tiếng ô tô. Tôi lấy cái máy MP4 chứa bản scan mười hai pháp môn ra, to bằng bàn tay, xóa đi một số chỗ quan trọng, ví dụ như tùy bút nói về cách giải Viên Thi Giáng, ví dụ như một số pháp môn luyện chế cổ.

Sau đó tôi đặt xuống, bỏ vào túi, lẳng lặng chờ đợi.

Mười phút sau, cửa bị đẩy ra, một người đi vào. Ông ta cao gầy, hơn năm mươi tuổi, vẻ mặt tang thương và mệt mỏi, mặc một chiếc áo khoác lông vũ màu đỏ rất cũ, tay áo và miệng túi đều có vết bùn đất. Ông ta cầm một tờ giấy, nhìn thấy tôi ngồi trên xe lăn trước cửa sổ, so số phòng, rồi xoa tay vẻ mặt nịnh nọt hỏi: "Là anh Lục Tả phải không, tôi, tôi là chú anh gọi đến, bảo tôi đẩy anh xuống dưới..." Ông ta nói năng ấp a ấp úng, không trôi chảy, giọng Tứ Xuyên nồng đậm, mắt theo bản năng nhìn xuống dưới, tự ti, không dám nhìn tôi.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...