Mỹ Nhân Phu Quân
-
Chương 85: Tình chàng ý thiếp (1)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
**
Ngọc Phi Yên rất buồn khi nghĩ rằng, trượng phu của nàng không tin vào y thuật của nàng.
Nhưng mà thật khó tin, nàng luôn luôn làm theo ý mình, tùy lòng ham muốn (tùy tâm sở dục) của mình mà tạo niềm vui cho chính mình, thế nhưng, vì sao để làm cho tướng công nàng vui vẻ mà đi hao hết tâm lực cứu tình địch của mình, hẳn người đó đúng là tình địch???
Tuy rằng, người kia không biết có phải là tình địch của nàng hay không, mà nàng lại tràn ngập hảo cảm đối với người ấy, nhưng trong lòng lại rất mâu thuẩn, tính cách này không phải của nàng.
Rối loạn, hết thảy đều rối loạn!!!
Nàng cầm trong tay cuốn sách thuốc, trong lòng cảm thấy phiền muộn vô cùng, đứng dậy đi đến đan phòng (phòng luyện thuốc)
Trong đan phòng, bốn góc đều được đặt dạ minh châu, làm cho cả phòng sáng như ban ngày, bởi vì Long Diệc Hân ưa thích sạch sẽ nên trong Trúc Uyển chưa bao giờ được phép thắp nến, ban đêm đều dùng dạ minh châu để chiếu sáng, rất xa xỉ, nhưng tính nết của người ấy ai có thể sửa đây?
Nàng yên lặng ngồi bên cạnh lò luyện đan, cẩn thận thủ hộ vì đang trong quá trình luyện đan dược, sau khi Thanh Tâm đan này được luyện xong, bệnh tình của Trúc Âm sẽ không còn đáng ngại nữa.
Thanh Tâm đan này được bào chế từ hàng trăm loại dược thảo quí hiếm ứng với một tỉ lệ thích hợp, yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc, nếu phối sai tỷ lệ một chút thôi thì có thể biến thành độc dược. Hơn nữa việc bào chế và phối thuốc vô cùng khó khăn, không phải nói một hai câu thì có thể hiểu được, sở dĩ trân quí là vì trên đời này vô cùng hiếm thấy, trăm năm khó gặp, hầu như đã không còn nữa, cho nên, dù Phi Long Sơn có đầy đủ hết các loại dược liệu tốt, nhưng vẫn không có Thanh Tâm đan này.
Khó nhất của việc bào chế thuốc là chỉ có thể dùng máu của nàng để bào chế, từ nhỏ, nàng đã dược ông nội cho ăn qua vô số kỳ hoa dị thảo, nên thân nàng đã thành dược, nếu uống một giọt máu của nàng, sẽ thần thanh khí sảng, bách bệnh rời khỏi người, việc này cũng chỉ có nàng mới biết được.
Cúi đầu nhìn xuống một vạch dài trên cổ tay, nàng đã dùng dao lấy máu ở nơi này nên để lại vết thương, bởi vì cơ thể của nàng nên vết thương khép lại khá nhanh, vết thương không lâu sau sẽ khỏi, tựa như lần nàng bị Thư Trì đánh, trọng thương mà phục hồi nhanh như vậy là tốt rồi.
Đột nhiên, cổ tay nàng bị nắm chặt,
“Vì sao lại bị thương thế này?”
Ngọc Phi Yên rất buồn khi nghĩ rằng, trượng phu của nàng không tin vào y thuật của nàng.
Nhưng mà thật khó tin, nàng luôn luôn làm theo ý mình, tùy lòng ham muốn (tùy tâm sở dục) của mình mà tạo niềm vui cho chính mình, thế nhưng, vì sao để làm cho tướng công nàng vui vẻ mà đi hao hết tâm lực cứu tình địch của mình, hẳn người đó đúng là tình địch???
Tuy rằng, người kia không biết có phải là tình địch của nàng hay không, mà nàng lại tràn ngập hảo cảm đối với người ấy, nhưng trong lòng lại rất mâu thuẩn, tính cách này không phải của nàng.
Rối loạn, hết thảy đều rối loạn!!!
Nàng cầm trong tay cuốn sách thuốc, trong lòng cảm thấy phiền muộn vô cùng, đứng dậy đi đến đan phòng (phòng luyện thuốc)
Trong đan phòng, bốn góc đều được đặt dạ minh châu, làm cho cả phòng sáng như ban ngày, bởi vì Long Diệc Hân ưa thích sạch sẽ nên trong Trúc Uyển chưa bao giờ được phép thắp nến, ban đêm đều dùng dạ minh châu để chiếu sáng, rất xa xỉ, nhưng tính nết của người ấy ai có thể sửa đây?
Nàng yên lặng ngồi bên cạnh lò luyện đan, cẩn thận thủ hộ vì đang trong quá trình luyện đan dược, sau khi Thanh Tâm đan này được luyện xong, bệnh tình của Trúc Âm sẽ không còn đáng ngại nữa.
Thanh Tâm đan này được bào chế từ hàng trăm loại dược thảo quí hiếm ứng với một tỉ lệ thích hợp, yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc, nếu phối sai tỷ lệ một chút thôi thì có thể biến thành độc dược. Hơn nữa việc bào chế và phối thuốc vô cùng khó khăn, không phải nói một hai câu thì có thể hiểu được, sở dĩ trân quí là vì trên đời này vô cùng hiếm thấy, trăm năm khó gặp, hầu như đã không còn nữa, cho nên, dù Phi Long Sơn có đầy đủ hết các loại dược liệu tốt, nhưng vẫn không có Thanh Tâm đan này.
Khó nhất của việc bào chế thuốc là chỉ có thể dùng máu của nàng để bào chế, từ nhỏ, nàng đã dược ông nội cho ăn qua vô số kỳ hoa dị thảo, nên thân nàng đã thành dược, nếu uống một giọt máu của nàng, sẽ thần thanh khí sảng, bách bệnh rời khỏi người, việc này cũng chỉ có nàng mới biết được.
Cúi đầu nhìn xuống một vạch dài trên cổ tay, nàng đã dùng dao lấy máu ở nơi này nên để lại vết thương, bởi vì cơ thể của nàng nên vết thương khép lại khá nhanh, vết thương không lâu sau sẽ khỏi, tựa như lần nàng bị Thư Trì đánh, trọng thương mà phục hồi nhanh như vậy là tốt rồi.
Đột nhiên, cổ tay nàng bị nắm chặt,
“Vì sao lại bị thương thế này?”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook