Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
-
Chương 282: Bạch Tiêu hỏng mất
Sẵn sàng
****
Bạch Tiêu về đến nhà, nhìn phòng ốc trống rỗng, mệt mỏi tê liệt ngồi trên ghế, nhớ tới giọng nói và dáng vẻ của ông nội Tần, rốt cuộc Bạch Tiêu không thể nào khống chế được nữa, khóc đến mức nước mắt giàn giụa.
Đang lúc Bạch Tiêu khóc đến thương tâm như vậy thì đột nhiên chuông cửa vang lên. Bạch Tiêu phiền não đi tới cửa, đưa tay che mắt, vừa nhìn người đưa bưu kiện chuyển phát vừa mở cửa ra vẻ đầy khó chịu.
Cửa mở ra, chàng trai nhỏ nhân viên chuyển phát kia đưa tới tài liệu chuyển phát. Bạch Tiêu phiền não nhìn lướt qua, khi nhìn thấy người gửi tài liệu là ông nội Tần thì trong nháy mắt, cặp mắt anh liền trợn to, một phát cướp luôn tài liệu chuyển phát kia.
Hành động của Bạch Tiêu khiến chàng nhân viên nhỏ chuyển phát bị hù dọa làm cho sợ đến ngây ngẩn cả người, vội vàng nói Bạch Tiêu ký nhận sau đó liền bỏ chạy trối chết.
Bạch Tiêu cầm tập tài liệu chuyển phát kia vội vàng đóng cửa lại. Khi mở bì chuyển phát ra, trong nháy mắt anh liền nhíu mày, trái tim nhanh chóng đập mạnh, cảm giác, cảm thấy bí mật mà ông nội Tần vẫn dấu kín kia tựa như đã sắp bị vạch trần.
Nhưng mà nếu như Bạch Tiêu sớm biết nội dung bên trong của tài liệu chuyển phát này, thì dù có chết anh cũng sẽ không mở ra, tình nguyện làm bộ như vĩnh viễn không biết.
Đây là một bức thư do đích thân ông nội Tần viết ra, Bạch Tiêu nhận ra được chữ viết của ông nội Tần, khẳng định không phải là chữ bắt chước, cách hành văn trên đó gãy gọn dứt khoát.
"A Tiêu, ông ngoại biết mình đã không thể nào còn sống lâu ở trên nhân thế, Tần Mặc rất cố chấp, có chuyện này nhất định cháu phải thay ông ngoại làm, nếu không..."
Bạch Tiêu càng xem càng cảm thấy kinh hãi, khi đọc đến chữ cuối cùng, anh hoảng hốt lui về sau vài bước, khi hai chân đụng vào giường, anh chợt ngã ngửa người về phía sau, lá thư bay lên, phủ lên trên mặt của anh.
Phải thật lâu sau Bạch Tiêu mới có thể hồi thần trở lại, một lát sau, anh thống khổ gầm nhẹ một tiếng, ngay sau đó nguyền rủa mắng lên: "Tại sao lại để cho tôi được biết! Con mẹ nó!"
Ngay sau đó Bạch Tiêu thất thanh khóc rống lên, cho tới bây giờ anh cũng chưa từng bao giờ toát ra cái vẻ yếu ớt như thế.
Cho đến nửa đêm, Bạch Tiêu mới chậm rãi tỉnh lại, anh phí sức chống đỡ thân thể ngồi dậy, anh cầm lấy tờ giấy, vừa cẩn thận đọc lại một lần, cuối cùng liền vo tờ giấy lại thành một cục, sau đó giống như phát điên ăn hết rồi nuốt vào bụng trong.
Anh mệt mỏi tựa vào trên tường, một tay xoa mặt, cứ ngồi như vậy cho đến khi trời sáng. Vào sáng sớm ở ngoài cửa vang lên hồi chuông cửa, Bạch Tiêu giống như không hề nghe thấy vậy.
Một lát sau, Đông Phương Nhã đứng ở ngoài cửa sợ Bạch Tiêu đã xảy ra chuyện gì, liền lấy chìa khóa vẫn thường giấu ở phía dưới chậu hoa bên cạnh, sau đó mở cửa ra.
Cửa mở ra, trong nháy mắt, mùi rượu mùi thuốc lá trong phòng bốc lên sặc sụa. Trong nháy mắt Đông Phương Nhã lập tức bịt lỗ mũi. Biệt thự của Bạch Tiêu rất lớn, Đông Phương Nhã cứ phải đi tìm hết phòng này đến phòng khác.
Cho đến khi cô tìm được đến căn phòng nhỏ cuối cùng chuyên làm phòng chứa đồ, thì cô nhìn thấy Bạch Tiêu đang co rúc ở trong một góc. Lúc này cả người Đông Phương Nhã cũng sửng sốt.
"A Tiêu? Bạch Tiêu?" Đông Phương Nhã thử kêu một tiếng, một giây kế tiếp nhanh chóng xông tới, động tác đầu tiên chính là thử thăm dò hơi thở của Bạch Tiêu. Khi cô cảm giác được là anh chỉ đang ngồi ngẩn người ra ở đó, thì Đông Phương Nhã bị dọa cho sợ, đến mức trong nháy mắt thân thể vô lực, ngã ngồi dưới đất.
Chốc lát sau Đông Phương Nhã tỉnh táo lại, nhất thời tức không thể đánh cho anh một trận. Cô một cước đá tới, nhưng vẫn cảm thấy chưa hết giận như cũ, lại đánh sang một quyền, quát lên: "Bạch Tiêu, anh nổi điên làm gì? Ông nội chết đi, toàn bộ chúng ta đều khó chịu, nhưng anh như vậy thì có ích lợi gì đây?"
Ánh mắt Bạch Tiêu giật giật, quay đầu nhìn về phía Đông Phương Nhã, vẻ mặt của anh rất lạnh, không có chút cảm xúc gì, cái bộ dáng này đến rốt cục giống như là anh họ Tần Mặc rồi! Cả hai người đều có bộ mặt tê liệt giống nhau.
Bạch Tiêu về đến nhà, nhìn phòng ốc trống rỗng, mệt mỏi tê liệt ngồi trên ghế, nhớ tới giọng nói và dáng vẻ của ông nội Tần, rốt cuộc Bạch Tiêu không thể nào khống chế được nữa, khóc đến mức nước mắt giàn giụa.
Đang lúc Bạch Tiêu khóc đến thương tâm như vậy thì đột nhiên chuông cửa vang lên. Bạch Tiêu phiền não đi tới cửa, đưa tay che mắt, vừa nhìn người đưa bưu kiện chuyển phát vừa mở cửa ra vẻ đầy khó chịu.
Cửa mở ra, chàng trai nhỏ nhân viên chuyển phát kia đưa tới tài liệu chuyển phát. Bạch Tiêu phiền não nhìn lướt qua, khi nhìn thấy người gửi tài liệu là ông nội Tần thì trong nháy mắt, cặp mắt anh liền trợn to, một phát cướp luôn tài liệu chuyển phát kia.
Hành động của Bạch Tiêu khiến chàng nhân viên nhỏ chuyển phát bị hù dọa làm cho sợ đến ngây ngẩn cả người, vội vàng nói Bạch Tiêu ký nhận sau đó liền bỏ chạy trối chết.
Bạch Tiêu cầm tập tài liệu chuyển phát kia vội vàng đóng cửa lại. Khi mở bì chuyển phát ra, trong nháy mắt anh liền nhíu mày, trái tim nhanh chóng đập mạnh, cảm giác, cảm thấy bí mật mà ông nội Tần vẫn dấu kín kia tựa như đã sắp bị vạch trần.
Nhưng mà nếu như Bạch Tiêu sớm biết nội dung bên trong của tài liệu chuyển phát này, thì dù có chết anh cũng sẽ không mở ra, tình nguyện làm bộ như vĩnh viễn không biết.
Đây là một bức thư do đích thân ông nội Tần viết ra, Bạch Tiêu nhận ra được chữ viết của ông nội Tần, khẳng định không phải là chữ bắt chước, cách hành văn trên đó gãy gọn dứt khoát.
"A Tiêu, ông ngoại biết mình đã không thể nào còn sống lâu ở trên nhân thế, Tần Mặc rất cố chấp, có chuyện này nhất định cháu phải thay ông ngoại làm, nếu không..."
Bạch Tiêu càng xem càng cảm thấy kinh hãi, khi đọc đến chữ cuối cùng, anh hoảng hốt lui về sau vài bước, khi hai chân đụng vào giường, anh chợt ngã ngửa người về phía sau, lá thư bay lên, phủ lên trên mặt của anh.
Phải thật lâu sau Bạch Tiêu mới có thể hồi thần trở lại, một lát sau, anh thống khổ gầm nhẹ một tiếng, ngay sau đó nguyền rủa mắng lên: "Tại sao lại để cho tôi được biết! Con mẹ nó!"
Ngay sau đó Bạch Tiêu thất thanh khóc rống lên, cho tới bây giờ anh cũng chưa từng bao giờ toát ra cái vẻ yếu ớt như thế.
Cho đến nửa đêm, Bạch Tiêu mới chậm rãi tỉnh lại, anh phí sức chống đỡ thân thể ngồi dậy, anh cầm lấy tờ giấy, vừa cẩn thận đọc lại một lần, cuối cùng liền vo tờ giấy lại thành một cục, sau đó giống như phát điên ăn hết rồi nuốt vào bụng trong.
Anh mệt mỏi tựa vào trên tường, một tay xoa mặt, cứ ngồi như vậy cho đến khi trời sáng. Vào sáng sớm ở ngoài cửa vang lên hồi chuông cửa, Bạch Tiêu giống như không hề nghe thấy vậy.
Một lát sau, Đông Phương Nhã đứng ở ngoài cửa sợ Bạch Tiêu đã xảy ra chuyện gì, liền lấy chìa khóa vẫn thường giấu ở phía dưới chậu hoa bên cạnh, sau đó mở cửa ra.
Cửa mở ra, trong nháy mắt, mùi rượu mùi thuốc lá trong phòng bốc lên sặc sụa. Trong nháy mắt Đông Phương Nhã lập tức bịt lỗ mũi. Biệt thự của Bạch Tiêu rất lớn, Đông Phương Nhã cứ phải đi tìm hết phòng này đến phòng khác.
Cho đến khi cô tìm được đến căn phòng nhỏ cuối cùng chuyên làm phòng chứa đồ, thì cô nhìn thấy Bạch Tiêu đang co rúc ở trong một góc. Lúc này cả người Đông Phương Nhã cũng sửng sốt.
"A Tiêu? Bạch Tiêu?" Đông Phương Nhã thử kêu một tiếng, một giây kế tiếp nhanh chóng xông tới, động tác đầu tiên chính là thử thăm dò hơi thở của Bạch Tiêu. Khi cô cảm giác được là anh chỉ đang ngồi ngẩn người ra ở đó, thì Đông Phương Nhã bị dọa cho sợ, đến mức trong nháy mắt thân thể vô lực, ngã ngồi dưới đất.
Chốc lát sau Đông Phương Nhã tỉnh táo lại, nhất thời tức không thể đánh cho anh một trận. Cô một cước đá tới, nhưng vẫn cảm thấy chưa hết giận như cũ, lại đánh sang một quyền, quát lên: "Bạch Tiêu, anh nổi điên làm gì? Ông nội chết đi, toàn bộ chúng ta đều khó chịu, nhưng anh như vậy thì có ích lợi gì đây?"
Ánh mắt Bạch Tiêu giật giật, quay đầu nhìn về phía Đông Phương Nhã, vẻ mặt của anh rất lạnh, không có chút cảm xúc gì, cái bộ dáng này đến rốt cục giống như là anh họ Tần Mặc rồi! Cả hai người đều có bộ mặt tê liệt giống nhau.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook