Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 104: Thiên Ma Truyền Thuyết. (2)
Bạch Tông lặng lẽ truyền âm đến mẹ mình.
[Mẹ. Con biết điều đó không thể nào nhưng … nó có thể đúng.]
Kim Ngũ Yến không thể truyền âm lại vì bà ta không còn là võ giả nữa. Thế nên, Kim Ngũ Yến đã thì thầm đáp lại.
- Con đang nói cái gì vậy?
[Có vẻ như người đó chính là Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ!]
- Cái gì?
[C - con cũng không thể tin được …]
Anh ta nói rằng đó là sự thật.
Anh ta có thể cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Thình thịch!
Và Bạch Tông đã hỏi để xác nhận.
- Ngài có thực sự là Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ không?
Nếu như đó là sự thật thì …
Kim Ngũ Yến đang cúi đầu, cũng cố ngước nhìn Thiên Như Vân với ánh mắt nghi ngờ.
Sau đó, Thiên Như Vân nói với họ.
- Các ngươi có thể là con cháu của Bạch Kỳ? Đến cả ta cũng cảm thấy nghi ngờ.
- !?
Hai người họ đã sốc bởi cách Thiên Như Vân nói tên của chưởng môn Bạch Kỳ như thể ông ấy là bề ta của mình. Mà Bạch Kỳ chính là Đệ Thập Tứ chưởng môn của Cước Ma Môn.
Và lời nói tự tin đó khiến họ hơi tin rằng hắn chính là Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ.
Khi đó, Kim Ngũ Yến đã cau mày và hỏi thêm một điều.
- Ta - ta biết rằng điều này có thể là thô lỗ, nhưng liệu ta có thể hỏi thêm một câu này không?
Thiên Như Vân không trả lời bà.
Và bà ấy tiếp tục nói.
- Đệ Thập Tứ chưởng môn Bạch Kỳ đã nói rằng ông ấy đã nhận được một ân huệ từ Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ khi họ gặp lần đầu tiên. Ngài có biết không?
Đó là điều mà chỉ mình Kim Ngũ Yến biết, vì bà ấy là chưởng môn phu nhân cuối cùng của Cước Ma Môn.
Nên đương nhiên đây không phải là điều mà các gia tộc khác sẽ biết.
‘Có phải mẹ đang muốn xác nhận lại điều đó không?’
Vì Bạch Tông đã trốn chạy gần hết cuộc đời nên anh ta không biết nhiều thông tin chi tiết về gia tộc mình.
Xoạt!
Kim Ngũ Yến nhìn Thiên Như Vân với đôi mắt căng thẳng, sợ rằng hắn có thể bị xúc phạm.
Nhưng thật bất ngờ trước phản ứng của Thiên Như Vân là,
Một nụ cười!
- Không ngờ là hắn ta lại kể chuyện này cho những hậu bối.
Bởi Bạch Kỳ mà hắn biết là người không thích người khác biết chuyện cá nhân mình.
Và có vẻ như Bạch Kỳ chỉ để lại chi tiết về ân huệ mà Thiên Như Vân đã làm với mình khi họ còn ở trong Ma Đạo Quan.
Nhưng cũng phải nói là chỉ vì hành động ấy mà Bạch Kỳ lại lựa chọn đứng về phía mình. Điều mà trước đó, hắn còn không nghĩ đến.
- Ngươi đang nói về lần ta giải chất độc trong cơ thể hắn ta trong thời gian khi còn ở Ma Đạo Quan ư?
- Hộc!
Kim Ngũ Yến lấy lòng bàn tay che miệng.
Và đôi mắt bà ấy mở to.
Những gì Thiên Như Vân nói gần giống với những gì Bạch Kỳ đã viết.
Chính Bạch Kỳ đã viết nó.
- Làm sao ... làm thế nào có thể được?
Bà giật mình đến nỗi không nói nên lời.
Toàn thân bà cứ run lên và bà không thể nói bất cứ điều gì.
- Haa … Haa …
Kim Ngũ Yến bắt đầu hô hấp khó khăn hơn và thấy khó thở.
Khi được cứu từ bên ngoài bức tường, Kim Ngũ Yến đã nghĩ rằng mình sẽ không chứng kiến điều kỳ diệu nào khác nữa trong cuộc đời mình nữa.
Nhưng đó không phải là điều kỳ diệu.
Mà nó như là một phép màu thực sự đang xảy ra ngay trước mắt bà.
- Thiên Ma … Thiên Ma … Thiên Ma …! Ngài ấy chính là Thiên Ma đời thứ hai.
Bà ấy nhìn Thiên Như Vân khi cơ thể không ngừng run lên, và sau đó bà cúi đập dầu.
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
- Me - mẹ!
Bạch Tông sửng sốt.
Máu chảy xuống trán sau những lần dập đầu mạnh. Sau đó, Kim Ngũ Yến giơ cánh tay lên để lau nó đi, để lộ đôi mắt đỏ hoe và những giọt nước mắt lăn dài trên má.
- Thiên Ma Thần Giáo vạn tuế! Vạn tuế! Một thành viên tầm thường của Cước Ma Môn lại được chứng kiến Thiên Ma đời thứ hai trong truyền thuyết, Thiên Ma! Xin hãy tha thứ cho sự thô lỗ của bề tôi!
- !!!
Kim Ngũ Yến đã thừa nhận điều đó.
Bạch Tông nghe thấy vậy liền nhìn Thiên Như Vân với đôi mắt run rẩy.
Trước mặt anh chính là chủ nhân của tấm lệnh bài đã biến mất. Thứ mà anh ta đã nhìn thấy trong điện thờ khi còn nhỏ.
Và tại đó, một ngàn năm sau!
- Ahhh!
Bạch Tông ngay lập tức gục đầu xuống và hét lên.
Thình thịch!
- Chưởng môn của Cước Ma Môn, Bạch Tông bái kiến Thiên Ma đời thứ hai, Thiên Ma Thần Giáo vĩ đại vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
Truyền thuyết về Thiên Ma Thần Giáo không phải là tin đồn thất thiệt.
Và giờ, chủ nhân thực sự (Thiên Ma Chủ) của Thiên Ma Thần Giáo đã xuất hiện.
Họ không kìm được cảm xúc dâng trào khi tận mắt chứng kiến người được mệnh danh là truyền thuyết.
Nhưng Thiên Như Vân thì không phải là người thích những cảnh thút thít này.
- Bình tĩnh lại nào!
- Huh?
Woong!
Hắn phất tay và tấm lệnh bài nằm trên mặt đất liền trở về túi.
Đôi mắt Bạch Tông sáng lên.
Anh ta nhận ra cơn tức giận của Thiên Như Vân vẫn chưa được nguôi khoai.
Kim Ngũ Yến thận trọng mở miệng.
- Thiên Ma. Xin cứ hỏi.
- … Sách sử đã ghi nhận ta đã chết như thế nào?
- Huh?
Bởi rõ ràng là pháp danh mà những người của thời đại này gọi khác với những gì mà hậu duệ Thiên Mục Thành đã gọi.
Nhưng đây rõ ràng là một dòng thời không khác.
Hậu duệ Thiên Mục Thành gọi Thiên Như Vân là Sát Ma Đế, Bạo Vương Ma Giáo Chủ. (Dòng thời gian không có Nano Machine)
Nhưng hậu duệ của thời đại này lại gọi hắn là Thiên Ma.
Rõ ràng, pháp danh này chỉ có được khi nó xảy ra trong dòng thời gian mà Thiên Như Vân được tiêm Nano Machine thế hệ thứ 7.
- Vậy … vậy có nghĩa là.
- Trả lời câu hỏi của ta trước đã.
- Ta nên nói như thế nào …
- Cứ nói đi.
Trước mệnh lệnh nghiêm khắc ấy, Kim Ngũ Yến nói với giọng run rẩy.
- Ta - ta xin lỗi, nhưng chúng ta không biết rõ ràng chuyện gì đã xảy ra. Sử sách ghi lại rằng Thiên Ma đã biến mất ở phía Tây của Liêu Ninh trong khi ngài đang trở về cùng giáo phái từ dãy Trường Bạch Sơn.
- !?
Biểu cảm Thiên Như Vân cứng đơ.
Bởi hắn đã mơ hồ đoán được điều đó.
Và lời nói của Kim Ngũ Yến càng khiến Thiên Như Vân thêm chắc chắn rằng.
- Chẳng lẽ đây ... là thời đại của ngàn năm sau … kể từ khi ta biến mất ư?
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook