Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 108: Chiến Dịch Thanh Trừ. (1)
Bạch Tông nhìn Thiên Như Vân.
‘Ngài ấy đang nghĩ gì vậy?’
Thiên Như Vân vừa tuyên bố rằng hắn sẽ đưa Thiên Ma Thần Giáo trở lại.
Nhưng kể từ lúc đó đến giờ hắn vẫn ngồi yên, như thể đang thiền định.
Ánh mắt Thiên Như Vân đang nhìn về một nơi nào đó, và Bạch Tông cũng không biết hắn đang nghĩ về điều gì.
Trong đầu Thiên Như Vân có một lượng lớn thông tin chồng chất dưới dạng thực tế tăng cường.
‘Đám hậu bối ngu ngốc chia giáo phái thành ba phe xung đột lẫn nhau. Trong khi đó, Quốc Vụ Viện đang đẩy nhanh tốc độ kiểm soát toàn bộ nhân sĩ võ lâm. Và những thế lực hàng đầu từng ủng hộ giáo phái nay đã quay lưng.’
Thiên Như Vân vừa sắp xếp thông tin vừa đang suy tính xem nên làm gì tiếp theo..
Không khó để đệ nhất siêu cấp cường giả Thiên Như Vân phá hủy mọi thứ và xây nhưng lại.
Nhưng kết quả mà lịch sử lưu truyền là một cuộc thảm sát kinh hoàng.
Không những thế sẽ phát sinh thêm nhiều vấn đề ngoài ý muốn.
‘Phải ưu tiên làm những việc quan trọng trước.’
Nhiệm vụ ưu tiên và cấp bách nhất lúc này là giải quyết mâu thuẫn trong nội bộ giáo phái.
Một khi chấn chỉnh lại giáo phái xong rồi, hắn sẽ tăng cường sức mạnh của giáo phái rồi từ đó giải quyết những vấn đề khác.
Bên cạnh đó, Thiên Như Vân cũng không biết thêm gì về các phe trong giáo phái. Hắn cũng không thể hỏi Kim Ngũ Yến vì bà ta cũng không biết nhiều.
- Hừ.
Đến cả những cuộc nội chiến diễn ra như thế nào mà bà ta cũng không biết.
[Bọn chúng đang tranh giành nhau về thứ gọi là tính hợp pháp và quyền sở hữu. Nhưng mà …]
Điều Kim Ngũ Yến biết rằng là không một ai trong những người đứng đầu của ba phe cung cấp thông tin nội bộ cho người khác trừ khi họ thực sự đứng về phía mình.
Kim Ngũ Yến khá thất vọng, nhưng bà ta cũng hiểu điều đó.
Một khi thông tin nội bộ cung cấp cho bà, sau đó, Cước Ma Môn gia nhập một phe khác thì thông tin đó chắc chắn sẽ bị bại lộ.
Ngoài ra, Kim Ngũ Yến cũng không liên lạc với bọn họ trong hơn mười năm rồi.
Một lúc sau, Thiên Như Vân đã hỏi Kim Ngũ Yến.
[Bọn họ có cung cấp cho bà biện pháp nào để liên hệ với bà không?]
[… Có.]
Đúng như Thiên Như Vân đã dự đoán, cả hai người con cựu chủ tịch đều sẵn sàng đàm phán thuyết phục Kim Ngũ Yến.
[24, 32, 94, 83, 13, 52, 62, 103, 26, 49.]
Giám đốc Cố đã đưa cho Kim Ngũ Yến một cuốn sách luận và bên trong có một mảnh giấy với những con số.
Đó là một dãy số được cho là số liên lạc.
Đối phương cũng nói thêm rằng tờ giấy sẽ tự tiêu hủy sau khi các con số được xem trong 10 phút.
[Một mật khẩu chăng?]
[Ta không biết chắc chắn. Nó rơi ra khi ta đang đọc một cuốn sách luận trong phòng sách …]
[Sách luận?]
Kim Ngũ Yến cũng cho rằng đó là một mật mã ngẫu nhiên.
Cho nên khả năng cao là cách liên hệ đã được viết trong cuốn sách luận.
Nhưng, có một vấn đề.
[Tất cả những đồ vật khả nghi trong nhà đều bị tịch thu.]
Vậy nên, trong nhà đã không còn cuốn sách nào nữa.
Nhưng không sao, có những thứ không bao giờ mất đi cho dù thời gian có trôi đi bao nhiêu, và sách là một trong số đó.
Điều này là do tài liệu giấy vẫn phổ biến hơn tài liệu điện tử.
‘Xem ra phải quay lại Cục An Ninh Công Cộng rồi.’
Thiên Như Vân không tìm ra biện pháp nào khả thi hơn ngoài việc phải đến Cục An Ninh Công Cộng để lấy lại cuốn sách.
- Hừ.
Bỗng nhiên, Thiên Như Vân hướng ánh mắt về phía Mộ Dung Lý Minh và Ninh Đạo Minh đang nằm bất tỉnh.
Sau đó, ánh mắt nhìn về phía đống thi thể của đám cảnh sát cơ động.
Và cuối cùng, hắn nhìn hai mẹ con Bạch Tông.
Cả hai đều không hiểu Thiên Như Vân đang làm gì và chỉ nhìn hắn một cách lơ đễnh.
Cười.
Khóe môi Thiên Như Vân nhếch lên.
Bạch Tông không biết nụ cười này là có ý gì, anh ta hỏi.
- Sao vậy? Thiên Ma giáo chủ.
Tak!
Thiên Như Vân đứng dậy khỏi chỗ ngồi và nói.
- Hắn là chìa khóa.
- Huh?
Bạch Tông nhìn dõi theo về nơi mà Thiên Như Vân đang nhìn.
Đó là nơi mà Mộ Dung Lý Minh đang nằm trên mặt đất.
* * *
Thông qua camera an ninh, hai trăm chiếc màn hình 40 inch đang hiển thị tất cả con phố và ngõ hẻm của thành phố Thẩm Dương.
Trên màn hình, tất cả các sĩ quan đang kiểm soát các con đường và ngõ hẻm.
Khi Cảnh báo Cổng được đưa ra, lực lượng Vệ Binh Quốc Gia sẽ chiến đấu và bảo vệ bức tường. Còn sĩ quan cảnh sát sẽ kiểm soát người dân để tránh sự hoảng loạn.
- Báo cáo! Đã sơ tán mười một học viên ở ngõ 24 trên tuyến đường Hwa-pyeong đến hầm trú ẩn trú ẩn gần đó.
- Báo cáo! Phía cảnh sát đã thông báo rằng đã tìm thấy ba người vô gia cư ở đoạn đường gần Đại Lộ 10, nằm trong điểm mù của camera an ninh. Cảnh sát hiện đang đưa họ đến hầm trú ẩn gần nhất.
Hầu hết những báo cáo trên đều giám sát mật độ giao thông.
Công việc còn lại của Cục Trưởng Thang Minh Căn là theo dõi những người của Bộ Giao Thông Vận Tải chịu trách nhiệm điều hành giao thông.
Sau khi cảnh báo động được ban hành, toàn bộ sĩ quan cảnh sát sẽ được điều động đi ngoại trừ một số người ở lại văn phòng.
- Hiểu rồi.
Cục Trưởng Thang Minh Căn không vui lắm sau khi nhận được báo cáo.
Vì là chỉ huy phải đảm đương nhiều nhiệm vụ đồng thời nên sự tập trung của ông ta bị phân tán, đặc biệt là liên quan đến một việc.
‘Tại sao họ vẫn chưa liên lạc?’
Đôi mắt ông ta cứ nhìn đăm đăm vào chiếc đồng hồ trong phòng.
Chiến dịch thanh trừ đã bắt đầu được khá lâu và ông ta không nhận được bất kỳ tin tức nào.
Lẽ ra mọi chuyện phải được giải quyết từ lâu. Tuy nhiên, ông ta vẫn không nhận bất cứ tin tức nào, vì vậy ông ta rất lo lắng.
‘Liệu có chuyện gì không may đã xảy ra không?’
Nếu thật vậy thì địa vị của ông ta có thể bị lung lay.
Bình thường thì đội cảnh sát cơ động sẽ tham gia vào công tác kiểm soát thành phố Thẩm Dương.
Tuy nhiên, Cục Trưởng Thang đã điều động họ làm nhiệm vụ khác và vẫn chưa về nên ông ta đã phải triển khai đơn vị khác.
‘Mình đã phải nói rằng họ đang làm một nhiệm vụ đặc biệt …’
Nếu mọi chuyện cứ tiếp tục như vậy thì sự nghi ngờ của những người khác sẽ tăng lên.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook