Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 111: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
Ngày ngày trôi qua, Lý Minh cảm thấy cuộc sống thật vô nghĩa.
Anh ta được sinh ra trong dòng chính thống Mộ Dung Thế Gia nhưng đã bị bỏ rơi khi còn là một đứa trẻ.
Tất cả chỉ vì anh ta không có thiên phú võ thuật.
Vì không thể đáp ứng được kỳ vọng của cha mình, đồng thời là chủ tịch tập đoàn. Lý Minh đã lạc lối trong khoảng hai mươi năm trời.
Mọi thứ dần thay đổi trở nên tốt hơn khi Lý Minh vượt qua kỳ thi cảnh sát.
Đó cũng là lúc mà anh ta quyết định rằng mình sẽ không còn bất kỳ quan hệ gì với Tập đoàn Yeon hay nhân sĩ võ lâm.
Lý Minh muốn tập trung bắt đầu một cuộc sống mới và quên đi tất cả những gì đã trải qua trong quá khứ.
- Hãy sống và cống hiến vì công lý.
Cuộc sống vì công lý.
Một mục tiêu mới cho người đã mất niềm tin về cuộc sống.
Cục An Ninh là chịu trách nhiệm về sự an toàn của công dân và là ngôi nhà hoàn hảo.
Lý Minh từng nghĩ rằng chỉ cần ở lại Cục An Ninh, anh ta sẽ không bao giờ chìm trong bóng tối, chìm trong sự lạc lối một lần nữa.
Nhưng … tất cả những điều đó chẳng qua chỉ là một ảo tưởng.
[Ta sẽ cho ngươi những gì mà ngươi muốn.]
Đó là những gì mà Thiên Như Vân đã nói khi giải huyệt đạo trên người Lý Minh.
Dẫu biết sự lựa chọn đó đi ngược với bản tính trước đây nhưng sự thất vọng đã lên đến đỉnh điểm, và anh ta đã mất hết động lực.
Lý Minh không còn chắc chắn điều gì là đúng nữa.
Và rồi người thanh niên trẻ trung kia là hiện thân của bóng tối tìm đến anh ta.
[Ta sẽ cho ngươi một cơ hội cùng. Hãy cùng với ta. Ta sẽ truyền dạy cho ngươi võ thuật và mọi thứ mà ngươi muốn.]
Nếu câu đó phát ra từ miệng người khác, Lý Minh sẽ ngay lập tức gạt bỏ nó.
Nhưng vì lý do nào đó, lời nói của người thanh niên đó lại có sức nặng lạ thường.
Tuy nhiên, anh muốn xác nhận một điều lần cuối.
Và câu trả lời đã rất rõ ràng.
- Kueek, làm ơn!
Cơ thể của Cục Trưởng Thang Minh Căn bị thương nhiều chỗ.
Những quả bom nano nổ liên tục ở các bộ phận khác nhau khiến cơ thể ông ta đau đớn tột độ đến mức sống không bằng chết.
Cục Trưởng đã cố gắng kiềm chế cơn đau sau bốn hoặc năm vụ nổ, nhưng khi quả bom tiếp theo phát nổ ở chỗ trọng yếu thì cơn đau dường như không thể chịu nổi.
Cục Trưởng Thang Minh Căn quỳ xuống van xin tha mạng.
- … Cuối cùng, mọi thứ vẫn như cũ.
Trong mắt Lý Minh chỉ còn đọng lại sự thất vọng.
Hình ảnh vị Cục Trưởng ngay thẳng chính trực trong ký ức của anh đã hoàn toàn tan vỡ.
Cục Trưởng Thang không phải là người luyện võ nhưng ông ta chịu đựng cơn đau tốt hơn rất nhiều so với Ninh Đạo Minh.
- Ta sẽ hợp tác. L - làm ơn dừng lại ... dừng lại! Dừng lại!
Cuối cùng, Cục Trưởng Thang Minh Căn đã buông bỏ niềm tự hào của mình.
Ban đầu, ông ta nghĩ mình có thể chấp nhận cái chết.
Nhưng đó là một ý nghĩ sai lầm.
Ông ta nhận ra bản thân không mạnh mẽ đến vậy.
- T - tha cho ta …
Búng!
- Kuaaaal!
Một quả bom nano phát nổ bên trong đùi trái của ông ta.
Trong một khoảnh khắc, Cục Trưởng Thang tự hỏi liệu 'cái đó' có sắp nổ tung không, nhưng khi ông ta nhìn lại thì vụ nổ chỉ nằm trên đùi.
Cục Trưởng Thang Minh Căn hỏi với đôi mắt hoang mang.
- Ta đã nói sẽ hợp tác, vậy tại sao?
- Ta muốn ngươi phải cư xử cho đúng giống một người đang van xin.
Shhh!
Sau đó, Thiên Như Vân định búng tay lần nữa.
Ông ta sửng sốt, ngã sõng soài trên sàn và hét lên.
- Ta - ta sẽ làm bất cứ điều gì. Làm ơn tha cho ta.
- Tốt.
Bây giờ, ông ta đã hành xử đúng như vị thế của mình.
Thiên Như Vân hài lòng, dừng gập các ngón tay lại.
- Phù … phù …
Cục Trưởng Thang Minh Căn đã bớt lo lắng vì sợ rằng một quả bom nano khác sẽ phát nổ.
Ding Dong!
Thang máy mở cửa, và ba người đã bước ra ngoài.
Hai người mặc đồng phục là Bạch Tông và Kim Ngũ Yến.
Ầm … Ầm …
Bên cạnh là Ninh Đạo Minh đang loạng choạng đi ra thang máy.
Bạch Tông đến gần Thiên Như Vân và nói.
- Bọn ta đã tìm thấy nó!
Anh ta quay lại và và chỉ vào cuốn sách trên tay mẹ mình.
Tuy nhiên, Kim Ngũ Yến đang cầm một cuốn sách trên cả hai tay lại trông có vẻ bối rối.
Một cuốn sách mang khiến lòng bà ta không thể nhẹ nhõm.
- Đây, đây …
- Là nó đây sao.
Thiên Như Vân nhìn tiêu đề được viết ở bên ngoài cuốn sách.
[Bí quyết giúp phụ nữ sau tuổi 40 vẫn tự tin khoe sắc vóc.]
- …
Bạch Tông không nhìn thấy tên cuốn sách mà nhìn xuống đất.
Thiên Như Vân lật từng trang mà không chút ngại ngùng.
[24, 32, 94, 83, 13, 52, 63, 103, 26, 49.]
Ngay cả khi không có Nano, Thiên Như Vân vẫn thừa sức lưu trữ các con số trong đầu.
Nhìn vào trang 24, chỉ có một cụm từ với một số trên đó.
[Chương 1. Ngay cả khi già đi, phụ nữ cũng cần phải nỗ lực. Đầu tiên là làn da …]
- 1
Lật đến trang 32, bên trong vẫn còn một số có chữ.
- 0
Thiên Như Vân vẫn tiếp tục làm vậy cho đến khi tập hợp được một dãy số.
- 1052987642.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook