Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 121: Thiên Ma Đang Đến. (1)
- Giáo chủ? Ngài đang nói gì vậy?
Thiên Như Vân không đáp lại câu hỏi đấy, vận công bay lên bầu trời.
Và để làm được như Thiên Như Vân là điều không dễ dàng gì.
Hoán Xuân kinh ngạc lẩm bẩm.
- K - Không thể nào! Đằng Không!
Hoán Xuân trợn to mắt khi thấy Thiên Như Vân vừa lướt đi trên không trung mà không cần đến bất kỳ bộ đồ phi hành.
Loại năng lực này ngay cả cường giả Vô Thượng Tông Sư cũng không thể làm được vì nó cần đến rất nhiều nội lực.
- … Ngài ấy không phải là con người.
Hoán Xuân đã luôn nghe nói về những gì mà Thiên Như Vân đã làm trước đây nhưng khi tận mắt chứng kiến một trong số đó thật khiến cô không thể ngậm được miệng.
- Cái gì thế?
Bầu trời lúc này đã tối om. Thiên Như Vân đã bay đi khá xa rồi nên họ không nhìn rõ hắn nữa.
Phut phut!
Cứ như Thiên Như Vân là một tên lửa đang bay về phía Tây Nam với tốc độ kinh hoàng.
Hoán Xuân bối rối hỏi Bạch Tông.
- T - ta vừa thấy cái gì vậy?
* * *
Trung tâm chỉ huy tuyến đánh chặn cổng ở thành phố Thẩm Dương.
Bầu không khí ở nơi này trông như ngày hội vậy.
Cũng bởi vì thực thể Alpha được giải quyết sớm hơn nhiều so với dự kiến.
- Phòng tuyến phía Tây D-12.
- Phòng tuyến phía Tây D-13.
Các đặc vụ giám sát đang liên tục báo cáo tình hình.
Hầu hết các phòng tuyến đều còn nguyên vẹn, và Phó Hiền Đông phụ trách việc bảo vệ bức tường ở phía Tây cũng đã báo cáo rằng tất cả hung thú còn lại sẽ sớm được dọn sạch.
- Thật tuyệt!
Thiếu tá Ngụy Tố Dung không giấu được niềm vui trong lòng.
Trong khoảng thời gian đó, cô ta luôn nơm nớp lo sợ, đồng thời cũng nghĩ đến viễn cảnh phòng tuyến sẽ thất thủ trước sức tiến công của đám hung thú. Nhưng may mắn thay là điều đó đã không xảy ra.
‘Mức độ nguy hiểm cấp C. Thật mừng là mình đã vượt qua nó một cách an toàn.’
Thêm một lần nữa, may mắn lại mỉm cười với Ngụy Tố Dung.
Tất nhiên, đằng sau sự may mắn sự đó là có liên quan đến võ lâm.
Theo báo cáo từ Phó Hiền Đông, anh ta cho biết người đã kết liễu Thực thể Alpha là một cao thủ võ lâm chưa được cấp mã định danh. Thế nên, cô đã rất tò mò về người này.
‘Mình muốn cảm ơn anh ta.’
Ngụy Tố Dung nghe nói rằng con Thực thể Alpha bất ngờ xuất hiện về phía phòng tuyến phía Tây E-3.
Nhưng sau đó, một người thanh niên đã xuất hiện và kết liễu nó chỉ trong một đòn. Vì mọi chuyện diễn ra quá nhanh và người đó cũng nhanh chóng rời đi, nên có người suy đoán thực lực của đối phương nhất định là Thủ Vệ Cổng cấp A hoặc thậm chí là Thủ Vệ Cổng cấp S.
‘Chà, hy vọng chúng ta có thể lấy được tinh hạch Alpha.’
Ngụy Tố Dung thầm hy vọng dù cô thừa biết Chi Hội Võ Thuật Thẩm Dương sẽ đưa ra mức giá cao hơn thị trường cho các cao thủ võ lâm chưa có mã định danh.
Vì vậy mà đa phần các cao thủ võ lâm thường sẽ bán cho họ.
Cô cũng rất tò mò liệu bên nào sẽ sở hữu được nó.
Xoạt!
Đèn còi báo động khẩn cấp xuất hiện trên radar trinh sát.
Một nhân viên đang giám sát màn hình đã hét lên.
- Chỉ huy! Nhìn này!
Tatat!
Một người khác gõ gì đó trên bàn phím và chuyển nó lên màn hình chính.
Radar thắp sáng thành phố Thẩm Dương.
Woong!
Những người trong phòng đều bối rối cả lên.
Máy dò đã bắt được một chấm đỏ đang di chuyển về phía Tây Nam với tốc độ khủng khiếp.
Ngụy Tố Dung hét lên.
- Khởi động hệ thống phòng không ngay bây giờ đi!
Tuy nhiên, trước khi họ kịp phát đi thông báo thì dấu chấm đỏ đã rời khỏi thành phố.
Nó cực kỳ nhanh như thể đang di chuyển với vận tốc 16.000 km/h.
- Nó đã ra khỏi khỏi thành phố Thẩm Dương rồi!
Tiếng bíp của radar dừng lại.
Lúc này, tất cả nhân viên trong phòng giám sát mới thở phào nhẹ nhõm.
Nếu vật thể bay không xác định này bay lơ lửng trên Thẩm Dương, thì đây dẫn đến tình trạng khẩn báo động đỏ.
Còn Ngụy Tố Dung đang lo sợ và nói.
- Chết tiệt … cái quái gì vậy?
* * *
Trong một chiếc xe RV của Cục An Ninh Công Cộng.
Ngồi ở hàng ghế đầu là Bạch Tông, Mộ Dung Lý Minh, phía sau là Hoán Xuân và Kim Ngũ Yến.
Một tay Bạch Tông cầm vô lăng và tay khác đang cầm điện thoại nói chuyện với ai đó.
- Nghe đây. Lập tức dọn dẹp phòng của ta và phòng Hà Chính đi.
- Không được! Giám đốc Doãn Môn Bình có biết không?
- Đừng nói nhiều. Ta không có nhiều thời gian để giải thích.
- Ha. Hà Chính nên thông báo với ta.
Như vậy chẳng phải sẽ tốt hơn sao.
Người nói chuyện với Bạch Tông đang ở trong nơi ẩn náu.
Nơi ẩn náu là một tầng hầm riêng mà Bạch Tông và đội thực hiện nhiệm vụ của Lục Cảnh Đường thường ở đó.
- Nếu người đó búng ngón tay, thì ngươi sẽ chết đấy. Nếu ngươi không muốn chết, thì hãy làm như những gì mà ta nói.
Bạch Tông nói không sai.
Những người trong nơi ẩn náu đều bị tiêm dịch chứa bom nano trong người.
Trước những lời đó, người bên kia điện thoại không ngừng càu nhàu.
- … Hắn ta là thứ gì? Thanos hay sao chứ?
- Đừng có mà tuổi trẻ bồng bột. Mau chóng làm đi.
- Bíp!
Bạch Tông thở dài khi cuộc gọi kết thúc.
Thiên Như Vân bảo họ đến nơi an toàn để trú ẩn. Và Bạch Tông nghĩ đó là nơi an toàn nhất mà anh biết.
- Uhhh.
Hoán Xuân ngồi ở băng ghế sau đang cầm điện thoại.
Cô ta đang cố gắng liên lạc với cha mình.
Cô không biết điện thoại đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô chắc chắn rằng Thiên Như Vân đã làm gì đó với điện thoại của cô. Ngay cả việc nhập văn bản cũng không thể.
- Làm ơn! Làm ơn! Nhanh lên đi nào!
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook