Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 126: Đệ Nhị Thiên Ma Truyền Thuyết. (1)
Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ, Thiên Ma Thiên Như Vân mất tích.
Đã hơn một ngàn năm kể từ khi hắn biến mất.
‘Chuyện này là thật sao?’
Chủ tịch Thiên Lưu Trường hai mắt mở to, toàn thân run rẩy.
Ngày nay, do sự phát triển của ngành y học, tuổi thọ trung bình của con người đã tăng từ 90 lên 120 tuổi.
Trong số những võ giả không ngừng nâng cao võ công, chỉ có 8 cường giả võ lâm có tuổi thọ lên đến 170.
Đây là thời đại mà người ta có thể trường thọ, nhưng đối với người đã sống một ngàn năm thì nhiêu đó chả xi nhê chút nào.
- Không cần quan tâm ta trông như thế nào ...
Người trước mặt họ trông chỉ mới hai mươi tuổi.
Trường sinh bất tử là điều không thể.
Một cái gì đó lóe lên trong tâm trí ông ta.
- Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ, Đệ Nhị Thiên Ma được cho là người duy nhất đạt đến Thiên Nhân Cảnh ở võ lâm đương thời.
Thiên Như Vân là người duy nhất và cuối cùng đạt đến cảnh giới cuối cùng.
Đó là lý do tại sao truyền thuyết lưu truyền rằng. Bất cứ ai đạt đến Thiên Nhân Cảnh thì người đó sẽ trở nên bất tử và có được cuộc sống vĩnh hằng.
Chủ tịch Thiên Lưu Trường run giọng hỏi.
- N - Ngài thực sự là Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ sao?
- Bộ tai ngươi bị điếc sao?
Lời nói lạnh lùng của Thiên Như Vân khiến toàn thân ông ta nổi da gà.
Ông ta rùng mình.
- S - sao có thể…
Nếu người trước mặt là Đệ Nhị Thiên Ma mà ông ta biết, thì chẳng lẽ đây là ngoại hình của tổ tiên mình sao?
Một người đã tái hiện lại thời kì huy hoàng của Thiên Ma Thần Giáo do Thiên Ma Tổ Sư sáng lập. Từng bước chiến đấu vượt qua con đường đầy chông gai để đến được vị trí Ma Tử rồi Ma Giáo Chủ.
‘Nếu người này thực sự là Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ, thì mình không thể thể hiện bộ dáng này.’
- Kuk!
Chủ tịch cúi đầu trước Thiên Như Vân và khóc thành tiếng.
- Ta là Thiên Lưu Trường, đời thứ 24 …
Shh!
- Ah?
Trước khi Thiên Lưu Trường nói hết câu thì cơ thể ông ta đã tự đứng dậy.
Thiên Như Vân lạnh lùng nhìn Thiên Lưu Trường rồi nói.
- Các ngươi, hãy ngẩng đầu lên.
- Tất cả sao?
Những người khác cúi đầu, không hiểu Thiên Như Vân tại sao lại nói như vậy.
Nhưng, mệnh lệnh của Thiên Ma là tuyệt đối.
Họ ngẩng đầu lên và nhìn Thiên Như Vân một cách thận trọng.
- Các ngươi thật khiến ta thất vọng.
Lời nói thẳng thắn khiến tất cả đồng loạt cúi đầu cảm thán.
- Chúng ta xin lỗi!!!
Họ không thể đưa ra một lời bào chữa nào.
Họ cảm thấy mình như những đứa trẻ không thể che giấu sự xấu hổ của mình với cha mẹ.
Thiên Như Vân nói với họ bằng một giọng chắc nịch.
- Xin lỗi? Các ngươi nghĩ rằng vấn đề này sẽ được giải quyết chỉ bằng lời nói? Hôm nay, các ngươi sẽ phải nhận lấy sự trừng phạt vì đã hủy hoại giáo phái!
- Trừng phạt sao?
Nghe được hai chữ 'trừng phạt', sắc mặt tất cả giám đốc điều hành đều trở nên khó coi.
Ngay lúc bọn họ còn đang bối rối, tay Thiên Như Vân đã nắm lấy cổ tay trái của chủ tịch Thiên Lưu Trường.
- Ngươi sẽ là người đầu tiên.
- Không .. lão tổ!
Thiên Lưu Trường lo lắng nuốt nước bọt.
Ánh mắt của giám đốc Hoán Minh Ngũ nhìn ông ta cũng tràn đầy sự lo lắng.
‘Nhưng mà, ông ta là hậu duệ trực tiếp và có thể sẽ được ...’
Crack!
- Kuak!
Thiên Lưu Trường hét lên.
Và sự bàng hoàng hiện lên trong mắt những giám đốc điều hành đang chứng kiến.
Cổ tay của Thiên Lưu Trường rơi xuống sàn.
- C - chủ tịch!
- Ngài có cần phải làm đến như thế này không!
Những người khác không giấu được sự kinh ngạc, bởi vì họ không ngờ rằng Đệ Nhị Thiên Ma sẽ chặt đứt bàn tay của Thiên Lưu Trường.
Thiên Như Vân không quan tâm đến phản ứng của bọn họ, hắn nói với Thiên Lưu Trường đang quằn quại.
- Điều thứ nhất! Hình phạt vì đã làm rối tung giáo phái và khiến tất cả các thành viên phải chạy tán loạn và lẩn trốn!
- Kuak!
Trong ánh mắt Thiên Lưu Trường nhìn Thiên Như Vân lộ ra sự sợ hãi.
Ông ta đã sẵn sàng cho sự trừng phạt, nhưng ông không ngờ rằng cổ tay mình sẽ bị chặt đứt.
- Thiên Ma!
Hoán Minh Ngũ bước tới quỳ xuống và nói.
- Điều này quá tàn nhẫn. Cho dù là như vậy, chủ tịch là người đứng đầu của phe, và là hậu duệ trực hệ dòng tộc mà!
- Huh.
Thiên Như Vân khịt mũi và vẫy tay.
Cổ tay bị đứt lìa của Thiên Lưu Trường rơi xuống sàn di chuyển đến trước mặt Hoán Minh Ngũ.
Pak!
Khi nhìn thấy cảnh này, Hoán Minh Ngũ run lên.
Phần tay bị cắt rời của Thiên Lưu Trường đang lạnh đi.
- Nó đang đóng thành băng. Không thể nào!
Trong các biện pháp nối lại bộ phận cơ thể bị đứt, các bộ phận bị cắt thường được quấn trong khăn tay hoặc gạc và đặt trong tủ đông.
Biện pháp này nhằm giảm thiểu tối đa các tổn thương mô.
Ngoài ra.
- Vết cắt rất phẳng.
Mặc dù, dáng vẻ Thiên Như Vân trừng phạt như thể đang rất tức giận nhưng hắn cũng không quên việc giảm thiểu thương tích và di chứng trong quá trình hồi phục và phục hồi sau này.
Chỉ cần đạt đến cảnh giới như Thiên Như Vân thì những việc như thế này là rất cỏn con.
‘Ngài ấy không đơn giản là chém đứt nó.’
Thiên Như Vân đang thực hiện hình phạt theo đúng nghĩa.
Nếu Thiên Như Vân trừng phạt trong cơn thịnh nộ hoặc tức giận, thì việc tái tạo hồi phục lại là điều không thể.
Khi Hoán Minh Ngũ nhận ra rằng Thiên Như Vân không làm hại họ mà chỉ trừng phạt họ, anh ta không còn cách nào khác đành im lặng chịu đựng.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook