Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter 139: Mật Thám. (1)

Sẵn sàng

Lâm Khang là thành viên của phe Thiên Võ Khánh, nhìn Thiên Như Vân với ánh mắt run rẩy.

Máu chảy ra từ tay Thiên Như Vân.

Thật tàn nhẫn.

Và rùng rợn.

Giống như đối mặt với ác ma vậy.

Một cảm giác sợ hãi bao trùm cả căn phòng.

‘Hắn vẫn giết dù biết hậu quả của hành động này?’

Lâm Khang không bao giờ ngờ rằng phe Thiên Lưu Trường lại dám giết toàn bộ mật thám do Hiệp Hội Võ Thuật phái đến.

‘Thật nực cười. Toàn bộ võ lâm có chống đỡ được sức mạnh của ta hay không.’

Một lời nói thật vô nghĩa.

Nhưng tại sao những lời kiêu ngạo ấy lại không hề vô nghĩa?

Hắn cảm thấy cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

Đôi mắt hắn không ngừng chớp chớp, nhìn về phía Thiên Ma Kiếm được đặt trên bàn.

‘Điên rồi! Điên thật rồi! Lâm Khang! Đó là đồ giả. Đồ giả đấy …’

Hắn không hiểu tại sao cơ thể lại nói với hắn rằng thanh kiếm trước mặt là thật.

Hắn cảm thấy mình đang rơi xuống vực thẳm của sự hoang mang tột độ.

Và hắn không phải là người duy nhất đắm chìm trong cảm giác đó.

Xi xào!

Hoàng Dương Quy cũng là thành viên trong phe Thiên Võ Khánh và là phó chủ tịch công ty liên kết đang càu nhàu.

‘Thiên Ma Kiếm thực sự đang nằm trong tay Thiên Võ Khánh! Những kẻ này đang cố gắng che giấu sự thật đó.’

Hoàng Dương Quy quyết định vạch trần sự thật.

Nhìn tình hình hiện tại, hắn phát hiện bây giờ bọn họ đều biết hắn và hai người khác thuộc về các phe phái khác nhau.

Hắn ta nghĩ Thiên Lưu Trường biết Thiên Võ Khánh nắm giữ Thiên Ma Kiếm và trở thành Tân Thiên Ma nên mới tổ chức cuộc họp cổ đông nhằm cố gắng níu giữ các thế lực bên dưới họ.

Hoàng Dương Quy mở miệng nói ra.

- Các cổ đông, không! Các thành viên trong Thiên Ma Thần Giáo …

Chính lúc đó.

Tak!

- Uh - huh!

Thiên Như Vân bất ngờ tiến lại gần và túm cổ hắn.

‘H - Hắn bịt miệng mình ?’

Hoàng Dương Quy nhìn hai người kia, ra hiệu để họ nói sự thật thay cho mình.

Những Thiên Như Vân mới là người nói thay cho hắn.

- Ngươi đang cố nói rằng cái kẻ gọi là Thiên Võ Khánh đã sở hữu Thiên Ma Kiếm thực sự và trở thành Tân Thiên Ma sao?

- !?

Đôi mắt của ba tên mật thám trố mắt nhìn.

Bọn chúng nghĩ rằng mình sẽ bị giết để ngăn chặn tin tức được lan truyền nhưng không hiểu sao đối phương lại có thể thản nhiên nói ra lời như thế.

‘Tên giả mạo này đang cố làm gì vậy?’

Hoàng Dương Quy nhìn Thiên Như Vân chằm chằm.

Thiên Như Vân lạnh giọng nói tiếp.

- Giải thích nó sẽ mất rất nhiều thời gian lắm.

- Gì?

- Những kẻ bóp méo sự thật. Căng mắt ra mà nhìn kìa.

- Kuak … g - gì … vớ vẩn …

Swoosh!

Vào thời điểm đó, họ không thể tin vào những gì mắt mình đang nhìn thấy.

Bàn tay của Hoàng Dương Quy đang di chuyển và chạm tới khuôn mặt!

- C - cái gì thế này!

Hắn cố gắng dừng tay lại, nhưng chúng không nghe theo hắn.

Hai tay vẫn cứ đưa đến gần hơn và gần hơn.

Chưa bao giờ trong suốt cuộc đời, Hoàng Dương Quy cảm thấy sợ hãi đôi tay mình như thế này.

- KHÔNG! KHÔNG!

Puck!

- Kuauaak!

Xoạt!

Hoàng Dương Quy tiếp tục gào thét nhưng cũng không thể ngăn được đôi tay đang mò vào hốc mắt rồi kéo chúng ra.

- KUUAAAAk !!!

Khuôn mặt Hoàng Dương Quy trở nên bê bết máu khi đôi mắt được móc ra.

- … Thiên Ma Khí!

Trưởng lão Âm Ma Môn Hằng Ngọc Lâm đã quay đầu đi.

Dù Hằng Ngọc Lâm là cường giả trong số Tuyệt Đỉnh Tông Sư, đã tận mắt nhìn thấy rất nhiều cảnh tượng đẫm máu, nhưng bà ta không thể nhìn vào cảnh tượng khủng khiếp đang xảy ra trước mặt mình.

Thiên Ma Khí.

Thứ đang trấn áp tất cả các loại ma khí.

Bất kì ai đã học cách sử dụng và kiểm soát ma khí rồi thì họ không thể kháng cự được mệnh lệnh của Thiên Ma Khí.

- Kuaak! Kwuak! Mắt ta! Mắt ta!

Hoàng Dương Quy vẫn tiếp tục la hét.

Các cổ đông kinh hãi ngẩng đầu nhìn Thiên Như Vân.

- Không đời nào …

- Hoàng Dương Quy đã tự móc mắt mình.

Họ sợ hãi trước sức mạnh của Thiên Ma Khí.

Thứ sức mạnh ấy đáng sợ hơn nhiều so với vị chủ tịch của họ.

Dù họ không làm gì sai nhưng lòng họ vẫn run lên vì sợ hãi.

Thiên Như Vân nói với Hoàng Dương Quy.

- Bây giờ ngươi đã có thể nhìn thấy sự thật rồi chứ?

Rùng mình!

Mặc dù không thể nhìn thấy, nhưng khoảnh khắc nghe thấy những lời đó, hắn cảm thấy vô cùng kinh hãi.

- Kuuak! K - không! Xin ngài! Xin hãy tha thứ cho ta!

Hoàng Dương Quy vừa cầu xin vừa xoa tay.

Pak!

- Kuak!

Thiên Như Vân ném Hoàng Dương Quy đi như cái bao cát.

Sau đó, hắn nhìn Lâm Khang và một người khác đang đứng khác.

Nỗi sợ hãi càng tăng cao khi hai người chứng kiến Hoàng Dương Quy đang phải chịu đựng sự tra tấn ấy.

‘M - Mình nên làm gì đây?’

Họ chưa bao giờ tưởng tượng một điều như vậy sẽ xảy ra.

Và giờ, kế hoạch khiến nội bộ phe Thiên Lưu Trường trở nên hỗn loạn đã thất bại.

Chỉ có hai điều họ có thể làm.

Kiên định tin tưởng rằng Thiên Võ Khánh mới là chủ nhân thực sự của Thiên Ma Kiếm và chấp nhận cái chết, hoặc là tin rằng người thanh niên đó chính là Thiên Ma.

- Hai ngươi cũng tin vào Thiên Ma giả sao?

Thiên Như Vân hỏi hai người.

Lâm Khang cố gắng mở miệng để nói gì đó, nhưng sau đó hắn đã hét lên.

- C - có bằng chứng cho thấy ngươi không phải là Thiên Ma thật.

- Bằng chứng sao?

Lông mày Thiên Như Vân nhướng lên trước từ "bằng chứng" ấy.

Các cổ đông khác theo đó cũng bối rối cả lên.

- Thiên Võ Khánh đã có được ý chí Thiên Ma! Đừng tự nhận mình là Thiên Ma bằng cách chĩa thanh kiếm giả đó vào ta.

- Sao ngươi dám!

Trước lời nói ấy, Thiên Lưu Trường đã hét lên.

Ông ta đang quỳ lạy Thiên Như Vân, nhưng khi nghe Lâm Khang nói thanh kiếm đó là giả, thì không khỏi cảm thấy phẫn nộ.

- Môn chủ, tộc trưởng và cổ đông đều biết rồi! Thiên Ma Kiếm là một trong ba thần vật của giáo phái, nhưng Ma Thần còn có một thứ vũ khí khác. Đó chính là Bạch Long Đao!

Đó là lý do tại sao Lâm Khang không đánh mất niềm tin của mình cho đến cùng.

Dù biết hai món đồ này là giả nhưng Thiên Võ Khánh vẫn biết cách lợi dụng lịch sử để làm lợi thế cho mình.

- Ngài ấy đã tìm thấy phần còn lại của Ma Thần đã biến mất một ngàn năm trước. Tất cả các ngươi biết những gì ta đang nói đến phải không? Thiên Võ Khánh có hai thanh vũ khí! Ngài ấy là Thiên Ma! Ma Thần hy vọng rằng ngài ấy có thể thống nhất Ma Giáo và mang …

- Hahahaha.

Trước khi hắn ta nói xong, Hằng Ngọc Lâm bật cười.

Không chỉ riêng bà ta mà các giám đốc điều hành cấp cao khác cũng đều có phản ứng tương tự.

Phúc Nguyên tức giận hét lên.

- S - sao các người dám cười nhạo ý chí của Ma Thần?

- Ý chí của Ma Thần? Hahah.

Hằng Ngọc Lâm cười khi đến gần Phúc Nguyên.

Bà ta ngừng cười rồi đá vào chân Phúc Nguyên để khiến hắn quỳ xuống.

Puak! Thình thịch!

- Kuak!

Xoạt!

Hằng Ngọc Lâm túm tóc hắn.

- Thiên Ma Giáo Chủ. Xin cho phép ta chém đầu kẻ tội đồ dám dùng danh hiệu của ngài một cách ngu dốt này!

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...