Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 144: Những Vị Khách Không Mời Mà Đến. (1)
Bệnh viện Đa khoa Richuan trực thuộc Tập đoàn Yongchun.
Trong căn phòng nằm trong khu VIP của bệnh viện, một cô gái khoảng hai mươi tuổi đang ngồi trên giường bệnh, với mái tóc nâu và bộ ngực đầy đặn không thể che giấu được bởi bộ đồ bệnh nhân.
Người đó còn sở hữu thân hình ấy chính là Thủ Vệ Cổng cấp SS, Phù Thủy Trọng Lực Lưu Tô Hoa.
Cô nhìn vào những chậu hoa gần cửa sổ phòng mình.
[Chúc cô sớm bình phục. Đại Tướng Triệu Âm, Tổng Tư Lệnh Cục Phòng Thủ thành phố Tế Nam.]
[Nhờ có cô mà sự an toàn của người dân được đảm bảo. Lưu Thành Tôn, Cục Trưởng Cục An Ninh Công Cộng thành phố Tế Nam.]
[Phó Thị Trưởng bày tỏ lòng biết ơn đối với sự cống hiến của cô.]
Những quan chức cấp cao thành phố Tế Nam đều gửi những lời chúc cô mau chóng phục hồi.
Dĩ nhiên thôi, bất kỳ một quan chức cấp cao mà chẳng muốn tận dụng cơ hội này để tạo mối quan hệ với Thủ Vệ Cổng cấp SS.
Thậm chí đến cả Cục Trưởng Lưu Thành Tôn cũng đã đích thân đến thăm cô nữa.
‘Mình không biết gì cả.’
Ca phẫu thuật nối lại cánh tay phải đã thành công.
Vết cắt rất gọn nên việc nối lại, điều trị phục hồi các dây thần kinh diễn ra rất suôn sẻ.
- Haa.
Lưu Tô Hoa nhìn ra cửa phòng.
Hai người đàn ông mặc vest đen đang đứng đó.
Họ là nhân viên an ninh được Tập đoàn Yongchun cử đến để theo dõi cô.
[Các bệnh viện trực thuộc Bộ Quốc phòng không được phép. Thay vào đó, chúng tôi sẽ sắp xếp để cô được điều trị tại bệnh viện của chúng tôi. Tuy nhiên, vui lòng hãy kín miệng với khách thăm của mình.]
Phí Mục Tiên đã nhắc nhở trước khi cô được đưa đến đây.
Câu chữ không nhiều nhưng nó ám chỉ rằng không được tiết lộ cô hiện đang làm việc dưới trướng của Thiên Như Vân.
Cũng phải thôi khi có khoảng một ngàn quả bom nano đã được tiêm vào cơ thể cô ấy.
‘Làm thế nào mà mọi chuyện lại trở nên như thế này?’
Ngay cả khi cô ấy sở hữu siêu năng lực cấp SS, thì cô cũng không thể loại bỏ bom nano bên trong mạch máu mình cả.
Lưu Tô Hoa đã nghĩ đến việc chạy trốn.
Tuy nhiên, luôn có những đặc vụ đi lại khắp bệnh viện.
‘Nếu có thể, mình sẽ giết chết toàn bộ bọn chúng.’
Đó không phải là một nhiệm vụ bất khả thi đối với năng lực của mình, nhưng nếu cô ra tay thì một trong số họ sẽ liên lạc với hắn ta.
Một tên ác ma tàn nhẫn sẽ không ngần ngại cho nổ những quả bom nano.
‘Mình cần bình tĩnh lại.’
Sự kích động không cần thiết sẽ chỉ khiến cô ấy tự làm tổn thương chính mình.
Đó là khi cô ấy đang cố gắng làm điều đó.
Gõ cửa!
Với tiếng gõ cửa, cánh cửa mở ra và một người mặc vest đen cất tiếng.
- Cô có khách.
- … Cho vào đi.
Ba người bước vào.
Một người phụ nữ khoảng hai mươi tuổi với mái tóc ngắn và cặp kính đỏ, cùng hai sinh viên đại học khác trong trang phục thường ngày.
Lưu Tô Hoa nhìn người phụ nữ đeo kính đỏ, trông rất bắt mắt.
Thịch!
Cánh cửa được đóng lại.
Một người trong số họ đặt lòng bàn tay lên cánh cửa.
Và người phụ nữ đeo kính đỏ từ từ mở miệng.
- Sẽ không có ai nghe đâu nên đừng lo.
- Ta không nghĩ rằng cô sẽ đến đâu, Huệ Yến.
Có vẻ như họ quen biết với nhau.
Người phụ nữ đeo kính đỏ trả lời.
- Cô vẫn thô lỗ như mọi khi vậy.
- Cô thực sự nói ta như thế dù bản thân cô là một kẻ hay nói mỉa mai ?
- Sao cũng được. Ta có thể thấy đúng là Thủ Vệ Cổng cấp SS đã bị đánh bại rồi đây này? Kể từ khi nào mà đối thủ của ta lại trở nên yếu ớt như vậy chứ?
Trước lời nói của cô ấy, Lưu Tô Hoa bật cười.
Người phụ nữ đeo kính đỏ được gọi là Huệ Yến. Cô ta là một Thủ Vệ Cổng cấp S luôn coi Lưu Tô Hoa là đối thủ của mình.
Cả Lưu Tô Hoa cũng thừa nhận sức mạnh của cô ấy.
Mặc dù là cấp S nhưng năng lực của cô ấy rất nguy hiểm ngay cả khi đối đầu với cấp SS đi chăng nữa.
- Chúng ta không có thời gian đâu.
Huệ Yến ra hiệu cho người đang đặt tay lên cửa.
Trong khi một người khác rút một thiết bị đầu cuối nhỏ từ tay áo của mình.
Huệ Yến mỉm cười.
- Bây giờ cô nợ ta một lần đấy. Bọn ta đã tiêu tốn một viên tinh hạch cấp C đấy.
- …. được rồi.
Người đàn ông nhấn một nút trên thiết bị đầu cuối.
Tiếng kêu bíp!
Sóng siêu âm như tiếng cá heo vang vọng qua lỗ tai.
Sau khoảng 10 giây, người đó tắt thiết bị.
- Xong rồi. Các quả bom nano đã được gỡ bỏ, chúng ta hãy rời khỏi đây thôi.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook