Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 147: Hy Vọng Cuối Cùng. (2)
- Ahhh …
Lưu Tô Hoa thở dài.
Cô ta thực sự đặt nhiều kỳ vọng vào năng lực của Huệ Yến. Năng lực thôi miên bất kỳ sinh vật nào. Trừ khi nó là một Thực thể Alpha loại đặc biệt thì không thứ gì có thể thoát khỏi năng lực ấy.
‘Quái vật.’
Lưu Tô Hoa nhận ra sự vô lý về sự tồn tại của Thiên Như Vân.
‘L - làm thế quái nào mà hắn ta không bị ảnh hưởng chứ?’
Huệ Yến vẫn không thể tin vào mắt mình.
Đây là lần đầu tiên chuyện như thế này xảy ra.
Cô có thể thôi miên mọi cao thủ võ lâm mà cô ta từng gặp trước đây.
- Tại sao! Tại sao! Tại sao nó không có tác dụng chứ!?
Whooo!
Đôi mắt cô vẫn sáng rực.
Huệ Yến vẫn đang cố gắng sử dụng năng lực đối với Thiên Như Vân, để thôi miên, để điều khiển hắn. Nhưng chẳng có lần nào hiệu quả cả.
- Bảy mươi tám lần.
!!!
Trước những lời nói của Thiên Như Vân, mắt Huệ Yến đảo qua.
Đó là một con số chính xác.
- Ngươi đã cố gắng rất nhiều để xâm chiếm được ý chí của ta.
- Ha!
Huệ Yến đã vô cùng sốc.
Người này biết chính xác những gì cô ấy đang cố gắng làm.
Năng lực của cô cho phép cô chiếm lấy ý chí của cơ thể con người và kiểm soát họ một cách tự do.
- Đủ rồi đó … Chơi như vậy cũng đủ rồi.
Thiên Như Vân đi về phía cô.
Hành động đó khiến Huệ Yến phải hét lên.
- Dừng lại!
- Nó không hiệu quả với ta đâu.
- Huh! Ugh! Còn thuộc hạ của ngươi thì sao?
- Hm?
Theo lời của cô, Thiên Như Vân quay lại và thấy bốn nhân viên an ninh đang chĩa vũ khí vào cổ họ.
Huệ Yến đang cảnh báo hắn.
- Nếu ngươi di chuyển dù chỉ một bước hoặc cố gắng làm tổn thương bọn ta, ngươi sẽ thấy họ tự kết liễu đời mình.
Ực!
Các nhân viên an ninh đang đưa vũ khí đến gần cổ hơn.
Thiên Như Vân thở dài bởi vì không nghĩ rằng người này nhìn bề ngoài thì sáng sủa nhưng bên trong thì tâm địa lại độc ác đến vậy. Cô ta dám sử dụng năng lực của mình theo cách như vậy.
‘Một ngày nào đó, ta sẽ trả lại sự ô nhục mà ngươi đã làm.’
Bỏ chạy sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của Huệ Yến.
Tuy nhiên, sau khi đã có quyết tâm vững chắc trong lòng, cô ta đã kéo chân mình và kéo Lưu Tô Hoa.
- Đứng dậy đi. Mau rời khỏi đây thôi …
Khi Thiên Như Vân nói.
- Vứt bỏ vũ khí đi.
Leng keng!
Theo lệnh của Thiên Như Vân, những nhân viên an ninh bị thôi miên đồng loạt vứt vũ khí xuống sàn.
Chứng kiến cảnh tượng nực cười này khiến Huệ Yến tròn mắt.
- Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?
Những người đó vẫn bị thôi miên.
Nhưng họ vẫn đang nghe lệnh của người khác.
‘Không! Đây chỉ là một sự trùng hợp thôi!’
- Eik! Không thành vấn đề nếu chúng không có vũ khí đâu! Hãy tự mình bóp cổ mình đi!
Cô ta hét lên như thể bị một linh hồn quỷ ám vậy.
Các nhân viên bảo vệ nắm lấy cổ họng mình.
Và Thiên Như Vân lại nói.
- Không được di chuyển.
Vẫn vậy!
Theo lệnh của cậu, các nhân viên an ninh đã ngừng di chuyển.
Huệ Yến không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- L - làm thế nào mà điều này xảy ra …
- Thật là lãng phí mà. Sức mạnh của Thiên Ma Khí vượt trội hơn nhiều so với năng lực đó của ngươi đó.
Rõ ràng, năng lực của Huệ Yến rất mạnh.
Nhưng không có cách nào để khiến con người chống lại ma khí đến từ Giao Long đã hắc hóa cả.
Không biết điều đó, cô ta đã bối rối.
- Thiên Ma Khí sao, đó là …
Shhh!
Lập tức, bóng dáng Thiên Như Vân biến mất, lại xuất hiện ở trước mặt cô.
Thiên Như Vân túm lấy cổ cô ta.
Bắt lấy!
- Kuak!
- Ta chán với việc chơi đùa này rồi.
- Kuak!
Mặt Huệ Yến đỏ bừng.
Cô cảm thấy mình sắp chết vì ngạt thở bất cứ lúc nào. Đã lâu rồi trái tim kiêu hãnh của cô mới bị vỡ vụn như vậy.
Thủ Vệ Cổng cấp SS Lưu Tô Hoa biết cảm giác đó như thế nào. Tuy nhiên, cô ta không đủ can đảm để can thiệp.
‘Mình sẽ chết như thế này sao? Nếu không phải tại cô ta …’
Huệ Yến nhìn Lưu Tô Hoa bằng ánh mắt oán hận.
Sau đó cô ấy đã nghĩ ra một cách hay để thoát khỏi tình huống này.
- C … ứ … u … t … a.
- Cứu ngươi sao?
Thiên Như Vân nắm nới lỏng cổ cô ta. Huệ Yến gần như không thể thở được, nói.
- Haa ... haa ... Ta cũng hữu ích cho anh … như Lưu Tô Hoa vậy.
- Hữu ích. Hmm.
Thiên Như Vân tựa hồ đang suy nghĩ một lát.
‘Hiệu quả rồi!’
Huệ Yến nghĩ mình có cơ hội vì ngoại hình này, cô thở ra một hơi rồi nói với vẻ quyến rũ.
- Haaa … Ta sẽ cống hiến cả thể xác và tâm trí của mình cho anh.
- Thể xác và tâm trí sao?
- Đúng vậy… nếu anh không tin ta, anh có thể đặt bom nano vào cơ thể ta.
‘Không.’
Huệ Yến đang lắc đầu.
Cô phải sống cuộc sống của mình, ngay cả khi nó có phải sống run rẩy và trở thành nô lệ td của kẻ quái dị này đi chăng nữa.
‘Thật nực cười. Mình sẽ không chết ở đây đâu.’
Cô không muốn chết.
Thay vào đó, cô quyết định rằng bằng cách nào đó mình sẽ sống sót, cải thiện năng lực của mình và sau đó hạ gục tên quái vật này.
‘Ngay cả khi điều đó là không thể với con nhỏ đó, nhưng mình cũng có thể.’
Khác với Lưu Tổ Hoa, cô rất tự tin khi đối mặt với Thiên Như Vân.
Nhìn Thiên Như Vân, cô nghĩ rằng mình có cơ hội.
Cô quỳ xuống và nói.
- Anh biết không. Lúc ta ở trên giường còn nóng bỏng hơn cả Lưu Tô …
- Thật kiêu ngạo mà.
- Huh?
Huệ Yến đang cố gắng hết sức để quyến rũ hắn bỗng trở nên cứng đờ.
Thiên Như Vân nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng và khinh thường.
- Ta đổi ý rồi.
- Y - ý anh là sao chứ?
- Những kẻ có bộ não 4 tuổi là kẻ vô giá trị.
- Đ - đợi một chút, tại sao con nhỏ đó …
Bắt lấy!
- Kuak!
- Đừng nói nhảm nữa và chết đi.
Rắc!
- Kuak!
Trong lúc giãy giụa, Thiên Như Vân đã bẻ cổ cô ta không thương tiếc.
Không một chút do dự, Huệ Yến đã tự kết liễu chính mình.
Pak!
Thiên Như Vân ném xác cô ta xuống sàn.
Kế hoạch ban đầu của Huệ Yến là làm nổi bật tính hữu ích của năng lực mình. Nhưng cô không nhận ra rằng Thiên Như Vân không thích những nữ nhân cố gắng dụ dỗ người khác.
- Ump!
Lưu Tô Hoa che miệng, cố gắng không hét lên vì những gì cô vừa chứng kiến.
Thiên Như Vân quay sang cô ta rồi nói.
- Lên giường làm ấm nó đi … (Xem ra hi vọng bỏ trốn cuối cùng của ngươi không còn rồi?)
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook