Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 155: Khủng Bố Tại Tòa Thị Chính Tế Nam. (3)
- Sao ngươi dám!
- Mau bỏ tay ra khỏi ngài ấy!
Ba gã mặc đồng phục nhân viên Tòa Thị Chính lập tức chạy về phía Thiên Như Vân khi chứng kiến thủ lĩnh của họ bị tấn công.
Tuy nhiên, họ muốn đến được vị trí của Thiên Như Vân thì cần phải vượt qua một tên quái vật khác.
Lưu Tô Hoa đưa tay về phía họ.
Rầm!
- Euk!
- C - cơ thể ta!
Ngay khi cơ thể sắp chạm xuống sàn nhà, sàn nhà bên dưới bỗng nứt khoảng hai mét, và phần thân mắc kẹt bên trong đó.
Một tia sáng hiện lên trong mắt cô.
Lưu Tô Hoa nghĩ rằng việc nghiền nát chúng với áp lực khủng khiếp sẽ giết chết chúng. Nhưng vì cơ thể chúng cứng cáp hơn cô nghĩ nên họ vẫn còn sống.
- Ả ta là Phù Thủy Trọng Lực. Đừng đứng theo nhóm. Mau chóng tách ra đi!
- Vâng!
Nghe thấy tiếng hét của người đội mũ đen, các thành viên khác nhanh chóng tản ra xa.
‘Phó Chủ Tịch?’
Thiên Như Vân nhận thấy ánh mắt Phí Mục Tiên và Lưu Tô Hoa đang nhìn mình để chờ đợi mệnh lệnh.
- Giết hết chúng đi.
- Vâng.
- Đã rõ!
Sau khi nhận được mệnh lệnh, cả hai ngay lập tức truy lùng những tên khủng bố.
Khi trận chiến giữa hai bên bắt đầu, Phó Thị Trưởng đã hỏi Thiên Như Vân.
- … Từ khi nào ngươi đã nghi ngờ?
- Từ đầu.
- Cái gì?
Ngay từ khi bước vào văn phòng thị trưởng, Thiên Như Vân đã cảm nhận được sự dao động của nguồn năng lượng kỳ lạ mà hắn không hề biết đến.
Khi ấy, hắn phát hiện Phó Thị Trưởng là một võ giả và cũng không giỏi trong việc kiểm soát nội lực.
Nhưng kỳ lạ thay, ông ta không phải là cao thủ võ lâm thông thường vì loại nội lực ấy rất khác biệt.
Không chỉ vậy, Thiên Như Vân còn nhận ra rằng nhiều người sở hữu loại năng lượng tương tự không chỉ ở trong văn phòng mà còn ở khắp Tòa Thị Chính Tế Nam nữa.
Cho đến khi có những chiếc xe bám theo sau, suy nghĩ ấy đã hoàn toàn thuyết phục hắn.
‘Là vì điều đó sao?’
Mễ Khắc dẫn Thiên Như Vân đến sân vận động, nơi tập trung những người có năng lượng tương tự.
Nên đây không thể là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
- Ngươi nghĩ rằng ta sẽ không hay biết về những trò ngu ngốc của ngươi hay sao?
Rầm!
- Kuak!
Thiên Như Vân lại dập đầu Mễ Khắc xuống sàn, sau đó hỏi.
- Ai phái ngươi tới đây?
Thiên Như Vân chắc chắn rằng Thị Trưởng không phải là kẻ chủ mưu.
Ông ta không liên quan gì đến Thiên Như Vân cho đến cả ngày hôm nay cả.
- Nói mau.
Grab!
- Kuak!
Mễ Khắc rùng mình trước sự tàn nhẫn của Thiên Như Vân khi đập mặt hắn xuống sàn một cách không thương tiếc.
‘Hắn ta là kẻ quái quỷ nào thế?’
Đúng hơn là hắn có nhiều thắc mắc.
Thiên Như Vân không chỉ làm đảo ngược lại kế hoạch mà còn tạo ra đủ rắc rối cho hắn và những người khác nữa.
Điều mà người bình thường không thể tưởng tượng được.
‘Hắn không phải là Phó Chủ Tịch của Tập đoàn Yongchun? Trông hắn giống như ác ma thì hơn …’
Rầm!
- Kuak!
Mễ Khắc không biết gì về Thiên Như Vân cả. Tất cả những gì hắn biết về hắn là kẻ cần phải được loại trừ.
Sau đó, đột nhiên có điều gì đó lóe lên trong tâm trí Mễ Khắc.
‘Kẻ cần loại trừ … à!’
Mễ Khắc nghĩ Tô Dương Tiên thoát chết trong gang tấc nên chắc chắn hắn đã nghe được lời Thiên Như Vân nói.
Nên vì thế mà Mễ Khắc đã nói.
- Kuak, ngươi có tỏ ra thông minh cũng không có tác dụng đâu.
- …?
- Ngươi đã để lộ một sơ hở đấy.
- Sơ hở?
- Haha, chẳng lẽ ngươi không đoán được Trưởng bộ phận đang nghĩ gì sao? Hắn ta đang tự hỏi tại sao ngươi lại để các thành viên trong Sở Võ Thuật chết hết đi mà không ra tay cứu giúp. Liệu ngươi có giết hắn luôn không? Dĩ nhiên là không thể. Ngươi đã tự đào hố chôn mình …
- Ngươi điên thật rồi.
- Cái gì?
- Ugh!
Thiên Như Vân nắm lấy khuôn mặt Mễ Khắc.
‘Gì chứ!?’
Hắn nhấc người của Phó Thị Trưởng lên, và nhìn về phía Trưởng bộ phận Tô Dương Tiên đang nằm trên sàn.
- Ngươi nghĩ rằng ta sẽ cẩu thả như ngươi không?
Thiên Như Vân đã sớm phong ấn huyệt đạo trên người Tô Dương Tiên trước đó rồi.
Vậy nên Tô Dương Tiên làm sao nghe được những lời này.
- Từ khi nào chứ?
Rầm!
- Kuak!
Một lần nữa, đầu Mễ Khắc lại bị đập mạnh xuống sàn.
Thiên Như Vân lắc đầu, lẩm bẩm.
- Ngươi chịu đựng giỏi đấy.
Thiên Như Vân muốn biết danh tính của kẻ chủ mưu nên hắn đã nghĩ đến việc giết những tên khác sau một hồi hành hạ Mễ Khắc.
Tuy nhiên, Mễ Khắc không hề bất tỉnh dù đầu của hắn bị đập xuống sàn nhiều lần như thế.
Nắm!
‘Cơ thể hắn thật không bình thường.’
Thiên Như Vân đã đối phó rất nhiều tên cứng đầu, và đây không phải là lần đầu tiên hắn đối phó với một kẻ có thân hình cường tráng như vậy.
Các cơ cổ dày, và đầu thì cứng như đá.
Tak! Tak!
Thiên Như Vân cố khiến hắn bất tỉnh bằng cách điểm các huyệt đạo.
Hm?
Tuy nhiên, vị trí huyệt đạo trên người hắn hoàn toàn khác với những người bình thường.
Giống như hắn không phải là con người vậy.
Mễ Khắc vừa nói vừa cười với Thiên Như Vân.
- Kukuku. Bất kể ngươi có sử dụng cách gì đi nữa, ngươi không thể khiến ta bất tỉnh được đâu! Cơ thể chúng ta khác với những kẻ bình thường.
Không nghi ngờ gì nữa, Mễ Khắc nói một cách rất tự tin.
- À … Ngươi vẫn còn sức lực để nói nhảm?
Đôi mắt Mễ Khắc sáng lên.
Chính là lúc đó.
Phat!
- Uhmp!
- Đi chết đi!
Từ bên trái và bên phải của Thiên Như Vân, có hai gã lao đến với những động tác nhanh như chớp.
Mặc dù không phải là võ giả, nhưng chuyển động của chúng ngang bằng với các cao thủ Đại Tông Sư.
Clang!
Những lưỡi đao nhô ra khỏi bàn tay chúng.
Những tên Dị Nhân Giả giấu vũ khí bên trong cơ thể.
‘Bắt được ngươi rồi.’
Mễ Khắc mỉm cười.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook