Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter 165: Tình Hình Chuyển Biến. (3)

Sẵn sàng

Khi ấy, một người trung niên đứng sau Gia Cát Bảo Tiên đã đi lên phía trước.

- Ta là Gia Cát Phương Hiển.

Anh ta là một trong những giám đốc điều hành của Quỹ Văn Hóa Jegal, đã vội đứng ra can ngăn khi nhận ra rằng chủ tịch đồng thời là người đứng đầu gia tộc đang bị xúc phạm.

- Có thể có hiểu lầm gì đó. Nhưng người này là chủ tịch của Quỹ Văn Hóa Jegal. Chúng tôi không muốn trở nên thù địch, nhưng nếu cậu là một võ giả, thì hãy tuân thủ các quy tắc.

- Đúng …

Thiên Như Vân nheo mắt lại.

Không nói đến nội bộ trong Thiên Ma Thần Giáo nhưng hắn không ngờ cao thủ võ lâm ngày nay lại vô sỉ đến vậy.

Bọn họ dường như không còn lòng tự hào của cao thủ võ lâm đương thời nữa rồi. Những tên cao thủ võ lâm đương đại dù biết rằng mình không thể so với người khác nhưng họ vẫn cố tìm kiếm sự tôn trọng dựa vào vị trí trong xã hội và địa vị mà họ có được.

‘Đây là võ lâm đương đại sao? Làm thế nào mà võ lâm lại thành ra thế này? Nó biến chất theo thời gian sao?’

Một võ lâm mà Thiên Như Vân coi thường.

‘Hmm. Chuyện này cũng tốt.’

Bạch Yến nghĩ đi nghĩ lại, không dám nói thành lời vì sợ Thiên Như Vân.

Nhưng ông ta cũng không vui vẻ gì khi một võ giả vô danh đột nhiên trở thành anh hùng cứu lấy thành phố Tế Nam.

Chuyện này chẳng khác nào cho một cái tát vào mặt ngũ đại cao thủ thành phố Tế Nam.

Nhưng nhờ phản ứng ngạo mạn của Thiên Như Vân, các cao thủ võ lâm sẽ không có thiện cảm với hắn.

‘Nếu như có thể khiến đám đông tạo thành làn sóng tẩy chay chống lại thằng nhóc đó thì có thể khiến hắn ta không thể tạo dựng hình ảnh ở thành phố Tế Nam.’

Nhận thấy cơ hội đã đến, Bạch Yến đã tận dụng và can thiệp.

- Xin lỗi. Ta là Bạch Yến, giám đốc chi nhánh Chi Hội Võ Thuật Tế Nam. Có một điều mà ta cần hỏi. Nếu cậu mạnh mẽ như vậy thì cậu có thể giải quyết vấn đề mà không phải mạo hiểm mạng sống các võ giả và người dân rồi.

Những võ giả xung quanh bắt đầu xì xào bởi lời nói đó.

Họ không nghĩ đến điều này bởi vì họ đã quá tập trung vào viên tinh hạch cấp A và Thiên Như Vân.

Và lời nói của Bạch Yến đã khiến họ nhận ra sẽ chẳng có thương vong nếu Thiên Như Vân hành động sớm hơn.

- Giám đốc Bạch nói đúng.

- Nếu cậu hành động sớm thì không ai trong số chúng ta sẽ chết cả.

- Tại sao đến giờ cậu mới chịu ra tay?

Những luồng ý kiến ​​tiêu cực lan rộng.

Thay vì nghĩ đến việc mạng sống mình được bảo toàn thì họ lại lấy cớ những người dân vô tội khác chết để đổ lỗi cho Thiên Như Vân.

Bạch Yến rất hài lòng với phản ứng mà hắn mong muốn. Hắn tiếp tục chèo lái suy nghĩ dư luận.

- Và …

Nhưng rồi, Hoàng Bảo Nhuận đã can thiệp.

- Đợi đã. Giám đốc Bạch. Không phải là nhờ cậu ta mà chúng ta mới tránh được cái chết sao? Không phải bây giờ ông đang quá tiêu cực hay sao?

Không phải tất cả những người ở đây đều có cùng một quan điểm.

Mặc dù Hoàng Bảo Nhuận cũng rất thèm khát viên tinh hạch cấp A, nhưng ông ta thực sự biết ơn vì Thiên Như Vân đã hạ gục thực thể nguy hiểm đó.

‘Cái tên ngu ngốc Hoàng Bảo Nhuận thực sự không biết khi nào nên nói và khi nào không nên nói? Hắn ta không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra khi một tên võ giả vô danh nhận hết toàn bộ vinh quang và danh tiếng sao?’

Bạch Yến nhìn Hoàng Bảo Nhuận và nói.

- Tất nhiên, ta vẫn đánh giá cao việc cậu ấy đã làm. Nhưng nếu cậu ta đã có thực lực mạnh mẽ thì cậu ấy phải đảm nhận trách nhiệm lớn hơn. Nếu cậu ấy xử lý Alpha Shivara ngay từ đầu, thiệt hại có thể còn giảm xuống hơn nữa. Khi đó chủ tịch Gia Cát và chủ tịch Hoàng sẽ không bị thương nặng như vậy.

- Ông đang cố nói điều gì hả?

Bạch Yến chỉ vào Thiên Như Vân và nói.

- Không phải là cậu ta đã đợi các võ giả và Thủ Vệ Cổng ra tay mới lấy được tinh hạch sao?

Sự bất mãn dâng lên trong mắt của các võ giả và những Thủ Vệ Cổng ở xung quanh.

‘Đúng vậy!’

Khuôn mặt Bạch Yến rạng rỡ hẳn lên, nhìn Thiên Như Vân như con sói săn mồi.

Một khi hắn dồn ép Thiên Như Vân vào đường cùng thì ánh nhìn của họ về Thiên Như Vân sẽ trở nên khác đi và theo đó là cuộc chiến drama.

- Hình như ngươi đang hiểu lầm điều gì đó.

- Huh. Đã quá muộn để giải thích rồi.

Khi thấy Thiên Như Vân định nói gì đó, Bạch Yến nhanh chóng ngăn hắn lại.

- Cho dù cậu có giải thích đi nữa thì chúng tôi cũng không thể tin được.

- Ngươi nói nhiều thật đấy.

‘Gì chứ?’

- Ưm!

Thiên Như Vân rút cái lưỡi hắn ra.

Bạch Yến bị sốc vì không nghĩ Thiên Như Vân sẽ làm điều đó.

Và rồi hắn đột ngột vung ngón tay.

Xẹt!

- Ack!

Cái lưỡi được kéo ra đã bị cắt đứt.

Lưỡi của Bạch Yến bị cắt đứt, hắn kêu lên đau đớn và máu vẫn không ngừng chảy.

- Giám đốc Bạch !!!

- Ngươi đang làm gì đấy!

Clang! Clang!

Chứng kiến hành động ấy, những tên võ giả xung quanh đồng loạt nâng vũ khí lên.

Khi ấy, Thiên Như Vân nhìn xung quanh rồi mỉm cười và nói.

- Các ngươi tưởng ta tới đây cứu các ngươi sao?

- Ý ngươi là gì?

Gia Cát Bảo Tiên hỏi với vẻ mặt căng thẳng.

Thiên Như Vân lạnh giọng đáp lại.

- Cũng đến lúc nên dọn dẹp rác rồi …

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...