Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 167: Cuộc Trả Thù Bắt Đầu. (2)
Khi đó, một ai đó đã đi lên phía trước.
- Ta không muốn can thiệp vì ta nghĩ rằng đây là vấn đề nội bộ của Chi Hội Võ Thuật Tế Nam, nhưng ta nghĩ mình không thể chịu đựng được nữa.
Kẻ vừa nói dứt lời là trung đội trưởng Ma Khang Kiến.
Những Thủ Vệ Cổng thuộc Bộ Quốc Phòng vừa đảm nhận vai trò của Vệ Binh Quốc Gia trong cuộc chiến đánh chặn cổng và vừa phụ trách kiểm soát tình hình.
Cho nên, khi Thiên Như Vân làm mọi chuyện không thể chấp nhận được thì hắn ta quyết định đứng ra can ngăn.
Ah!
Và đương nhiên, các võ giả không thích Thủ Vệ Cổng can thiệp vào vấn đề của họ.
Tuy nhiên, Gia Cát Bảo Tiên nghĩ rằng điều đó rất hữu ích vì Ma Khang Kiến cũng đang cố gắng giải quyết mọi chuyện theo cách ổn thỏa nhất.
‘Mình không biết tại sao tên quái vật này lại giết chết Bạch Yến. Nhưng mà, hắn chắc chắn biết rằng luật pháp không được phép gây thương tích đến Thủ Vệ Cổng.’
Ma Khang Kiến tự tin về khoản đó vì nếu Thiên Như Vân dám tấn công họ, thì chính phủ sẽ thực hiện các biện pháp chế tài hoặc thậm chí cả hình sự dù cho hắn có là một cường giả mạnh mẽ.
Nghĩ xong, Ma Khang Kiến tiếp cận Thiên Như Vân nói.
- Dừng lại ngay. Trong một cuộc chiến mà nhân loại đang cùng nhau chống lại thực thể xâm lược mà cậu lại vì chuyện cá nhân mà sát hại một thành viên quan trọng của Chi Hội Võ Thuật Tế Nam sao? Là một thành viên trong Bộ Quốc Phòng, chúng tôi không thể cho qua chuyện này được. Cậu đang bị bắt theo Điều 8, khoản 3 của …
- Đừng can thiệp vào vấn đề của võ lâm.
Thiên Như Vân ngắt lời đối phương, lạnh lùng nói.
Tuy nhiên, Ma Khang Kiến vẫn không có dấu hiệu lùi bước.
- Ta không thể làm điều đó. Kể từ thời điểm cậu giết người thì đây không còn là việc riêng …
- Vậy sao? Vậy thì cũng chẳng còn cách nào khác.
- Gì cơ?
Swish!
Thịch!
- Kuak!
Cổ Ma Khang Kiến đã cong sang một bên.
Hắn ta bước một bước loạng choạng về phía trước và ngã xuống đất.
- T - trung đội trưởng !
Những Thủ Vệ Cổng hét lên khi chứng kiến cảnh này.
Họ không ngờ rằng có Thiên Như Vân dám giết Ma Khang Kiến ngay trước mặt họ.
Một số tỏ ra hoang mang, trong khi những người khác thi triển năng lực tấn công Thiên Như Vân.
Khi ấy, Thiên Như Vân hạ bàn tay xuống.
Và.
Thịch!
- Kuak!
- C - cái gì thế này!
Tất cả Thủ Vệ Cổng đồng loạt quỳ xuống. Một số Thủ Vệ Cổng gia tăng sức mạnh để cố gắng di chuyển nhưng vẫn không thể cử động được.
Trung đội trưởng đội 3, Lục Vũ Văn tức giận hét lên.
- DỪNG LẠI NGAY! Cậu định khiến Thủ Vệ Cổng và Bộ Quốc Phòng trở thành kẻ thù của mình sao?
- Lời ngươi nói thật buồn cười. Đáng lẽ ngay từ đầu các ngươi không nên can thiệp vào chuyện này.
Thiên Như Vân hạ tay xuống thấp ơn.
Những Thủ Vệ Cổng cố vùng vẫy đã phải quỳ rạp xuống sàn.
Thịch!
- Ugh!
Cơ thể họ nằm dính chặt vào mặt đất kèm theo thanh âm xương nghiền nát dưới một áp lực lớn.
Rắc!
- C - cứu ta!
- Đ - đội trưởng!
Chứng kiến đồng đội của mình sắp chết dưới áp lực cực lớn, trung đội trưởng Lục Văn Vũ không thể nhắm mắt làm ngơ.
Hắn ta hét lớn khi đặt tay lên tai nghe.
- Nếu cậu không dừng việc này lại ngay, ta sẽ báo cáo Bộ Quốc Phòng. Và khi đó, cậu không chỉ trở thành tội phạm nghiêm trọng nhất ở thành phố Tế Nam, mà còn ở …
Rắc! Rắc! Rắc! Rắc! Rắc!
Lục Văn Vũ chưa kịp nói xong thì tai nghe đột nhiên bị hỏng.
Hắn ta nhìn xung quanh thì thấy không chỉ mỗi tai nghe của mình mà tất cả tai nghe của Thủ Vệ Cổng khác đều vỡ nát.
- Euk!
- Tai nghe!
Những Thủ Vệ Cổng ném tai nghe đi khi cảm nhận được cơn đau từ vụ nổ.
Và giờ, không ai có thể liên lạc được với Bộ Quốc Phòng.
Lục Vũ Văn nhìn Thiên Như Vân với ánh mắt kinh ngạc và kinh hãi.
‘L - làm thế nào mà một võ giả có thể sở hữu khả năng như vậy …’
Thiên Như Vân đưa tay về phía hắn.
Thân thể hắn run lên, bị kéo đến trước mặt Thiên Như Vân.
Bắt lấy!
Thiên Như Vân bóp lấy cổ hắn.
- Kuak!
- Ngươi còn cách nào báo cáo với Bộ Quốc Phòng không?
- Hik!
Lục Vũ Văn vô cùng sợ hãi, nhận ra mình đã dây vào thứ không nên dây rồi.
Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy thì hắn chắc chắc sẽ chết.
- Vậy … hãy dừng lại đi! Đây chỉ là vấn đề thời gian. Bộ Quốc Phòng sẽ điều tra ra chuyện này và bắt ngươi phải trả giá cho …
- Là vậy sao?
- Ý ngươi là gì?
- Nếu tất cả các người đều ‘hi sinh’ trong cuộc chiến đánh chặn cổng, vậy thì họ có nghi ngờ đến ta không?
!?
Lời vừa nói ra khiến Lục Vũ Văn không giấu được sự bàng hoàng.
- Ngươi nói thật vớ vẩn, bọn ta bị đám thực thể giết chết? Ngay cả thường dân cũng đã nhìn thấy … huh?
Trong tích tắc, có điều gì đó lóe lên trong tâm trí hắn.
Lục Vũ Văn nhớ lại những lời nói của Bạch Yến trước khi chết, ông ta có đề cập đến việc Thiên Như Vân can thiệp quá muộn vào trận chiến.
- Chẳng lẽ ... đây là lý do hắn ta động thủ với... Alpha Shivara sao?
Mặt Lục Vũ Văn đơ ra, nhận ra tại sao Thiên Như Vân lại đợi thường dân rời khỏi nơi này rồi mới ra tay.
Hắn nghĩ lại những gì đã xảy ra suốt từ nãy đến giờ.
Không một thường dân nào ở xung quanh đây cho nên không ai có thể biết chuyện gì đã xảy ra với các võ giả và những Thủ Vệ Cổng cả.
Cho nên, Thiên Như Vân mới không do dự giết chết Bạch Yến, sau đó giải quyết đám Thủ Vệ Cổng và phớt lờ mọi cảnh báo của hắn.
‘Không thể nào. Hắn ta đã lên kế hoạch giết tất cả chúng ta ngay từ đầu sao?’
- Chẳng lẽ ngươi đã sớm lên kế hoạch …
- Ngươi nghĩ rằng ta đang nói đùa sao?
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook