Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter 169: Cuộc Trả Thù Bắt Đầu. (4)

Sẵn sàng

Gia Cát Bảo Tiên không thể hiểu được.

- Thiên Ma?

Trong giới võ lâm có ai không biết Thiên Ma là ai?

Lịch sử võ lâm có ghi lại rằng.

Thiên Ma là danh hiệu được tôn sùng tôn sùng trong Thiên Ma Thần Giáo và được trao cho người mạnh nhất Ma Giáo.

Điều này cũng tương tự với các môn phái khác, chẳng hạn như truyền thuyết về sư tổ của Thiếu Lâm Tự, người sáng lập Thiếu Lâm Tự và là nơi khai sinh ra võ thuật giang hồ.

Nhưng thật kỳ lạ.

Tương truyền rằng Thiên Như Vân là người cuối cùng nắm giữ danh hiệu Thiên Ma từ hơn một một ngàn trước.

Cũng kể từ thời kỳ Đệ Nhị Thiên Ma, Ma Giáo đã không còn sản sinh ra bất kỳ siêu cấp cường giả nào nổi bật nữa chứ đừng nói là đạt đến đẳng cấp của Đệ Nhị Thiên Ma.

Và trong thời đại hiện tại.

Những thành viên cấp cao trong Hiệp Hội Võ Thuật đều biết rằng Thiên Ma Thần Giáo đã sụp đổ kể từ khi Tập đoàn Hắc Thiên bị giải thể.

Và giờ, Thiên Lưu Trường vốn được cho là người đang nhắm đến vị trí Ma Giáo Chủ, lại đang hành động như một môn đồ sùng bái ?

- Xin hãy cho thuộc hạ và các thành viên khác một cơ hội để trả thù cho giáo phái!

- Hãy cho thuộc hạ một cơ hội!

Theo sau Thiên Lưu Trường, tám giám đốc điều hành cấp cao của Tập đoàn Yongchun đồng thanh hét lớn.

Kể từ khi Tập đoàn Hắc Thiên giải thể, bọn họ đã luôn ôm ấp, chờ đợi một cơ hội như vậy.

Huyết quản trong người họ sôi sục lên khi nhớ về những gì họ đã phải trải qua.

‘Ma Giáo!’

Và giờ, các cao thủ võ lâm bao gồm cả Gia Cát Bảo Tiên đều chắc chắn một điều.

Tên quái vật mà các thành viên Tập đoàn Yongchun đang quỳ gối trước mặt là một thành viên trong Ma Giáo.

Hoàng Bảo Nhuận cắn môi, nói.

- Ta nghĩ đó là lý do ngươi đang cố giết tất cả chúng ta. Tập đoàn Hắc Thiên, không, ngươi đang trả thù vì sự sụp đổ của Ma …

Shh! Puck!

- Ack!

Ngay lúc đó, hai thanh băng kiếm bay tới, đâm xuyên qua đùi hắn ta.

Chân Hoàng Bảo Nhuận yếu dần, khuỵu xuống.

Thịch!

- Kuak!

Thiên Như Vân nói với hắn.

- Ma Giáo ? Ta đã để ngươi yên ổn một chút vì ngươi trông có vẻ là một người tốt, nhưng ngươi cũng khá liều lĩnh rồi đấy.

Những cao thủ võ lâm khác không dám nói bất cứ điều gì. Tuy nhiên, Hoàng Bảo Nhuận vẫn không lùi bước.

- Ngươi là ai? Ta chưa bao giờ nghe nói đến cường giả tuyệt thế như ngươi trong Ma Giáo cả?

Ma Giáo Chủ tiền nhiệm đang bị giam giữ trong tù.

Và ba kẻ đang chiến đấu cho vị trí giáo chủ cũng không hề mạnh mẽ đến vậy.

Xoẹt! Shh!

Đột nhiên, giám đốc Hoán Minh Ngũ chĩa kiếm vào cổ họng Hoàng Bảo Nhuận và nói.

- Ngươi không có tư cách để hỏi.

- … Hoán Minh Ngũ!

Hoàng Bảo Nhuận lên tiếng, nhìn chằm chằm anh ta. Ông ta đã phái mật thám theo dõi nên biết rằng Hoán Minh Ngũ là một trong số những giám đốc điều hành của Tập đoàn Yongchun.

‘Khốn khiếp!’

Hoàng Bảo Nhuận không thể giấu được sự tức giận của mình.

Nếu không có Thiên Như Vân, ông ta dễ dàng đánh bại Hoán Minh Ngũ.

- Ngươi chưa bao giờ nghĩ rằng ngày này sẽ đến phải không?

Mặt khác, khóe miệng Hoán Minh Ngũ nở ra một nụ cười.

Trong suốt gần ba thập kỷ trôi qua, Hoán Minh Ngũ đã phải sống trong những ngày tháng tủi nhục.

Tập đoàn Yongchun liên tục bị mật thám dòm ngó, phải vật lộn và cố gắng duy trì danh tiếng từ địa vị thấp kém.

Và giờ, kẻ như Hoàng Bảo Nhuận đứng ở ‘đỉnh cao’ lại đang quỳ gối trước một kẻ ‘sa cơ lỡ vận’.

Lúc này, Hoán Minh Ngũ không thể giấu được niềm vui sướng.

- Hãy cho thuộc hạ một cơ hội.

- Một cơ hội?

- Vâng! Thiên Ma giáo chủ!

Shhh!

Thiên Lưu Trường đặt tay lên thanh kiếm, cung kính đáp

Chỉ cần Thiên Như Vân ra lệnh, hắn liền lập tức giết chết tất cả những kẻ này.

Nhưng rồi, ai đó đã hét lên.

- Thế này là quá đủ rồi!

Đó là Thái Sơn, chủ tịch của Công ty cổ phần Thiết Kế Nội Thất trực thuộc Tập đoàn Mộ Dung, và là một trong những giám đốc điều hành của Hiệp Hội Võ Thuật.

Thái Sơn tiếp tục nói, trên mặt có chút khó chịu.

- Mộ Dung Kiếm Tông không liên quan đến chuyện của giáo phái. Có phải là rất quá đáng khi giết tất cả chúng ta ở nơi này không?

Điều này là sự thật.

Mộ Dung Kiếm Tông chỉ mới gia nhập Hiệp Hội Võ Thuật cách đây mười lăm năm trước.

Cho nên họ có lý do để nói rằng mình không liên quan gì đến vụ việc xảy ra hai mươi bảy năm trước cả.

- Các ngươi không liên quan sao?

Thiên Lưu Trường gật đầu đáp lại khi nhìn thấy ánh mắt dò hỏi từ Thiên Như Vân.

Và sau đó có người khác hét lên.

- Gia tộc ta cũng mới gia nhập Hiệp Hội Võ Thuật chỉ mới mười năm trước thôi. Giống như Mộ Dung Kiếm Tông, chúng ta không hề liên quan gì đến Ma Giáo cả.

Theo hiệu ứng dây chuyền, những người khác không ngừng la hét, báo danh tính và nói rằng họ không liên quan gì đến những gì đã xảy ra.

- Chúng ta cũng vậy!

- Gia tộc ta không liên quan gì đến giáo phái của ngài. Xin tiền bối hãy tin ta!

Tất cả đều muốn nắm bắt cơ hội để sống sót. Thật nực cười khi họ lại phải bỏ mạng tại đây trong khi họ chẳng có liên quan gì đến vụ việc của hai mươi bảy năm trước.

Cũng có không ít người tỏ ra thất vọng khi thấy những người từng là đồng minh và giờ lại phủ bỏ tất cả chỉ vì muốn được sống sót.

- Giám đốc Mã! Anh chỉ biết nghĩ cho mình thôi sao?

- Nếu không thì sao! Tại sao ta lại phải chết trong khi chẳng có liên quan gì cả.

- Gì chứ! Giám đốc Mã nói đúng. Kẻ nào làm thì hãy tự chịu.

- Hừ, lũ khốn các người! Chỉ biết cúi đầu trước kẻ khác chỉ để cứu lấy mạng mình thôi!

- Sao hả! Muốn đánh nhau sao?

Những cuộc tranh cãi nảy ra giữa những kẻ muốn tìm đường sống và những kẻ không chấp nhận cuối đầu …

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...