Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter 172: Hãy Thể Hiện Lòng Trung Thành Của Mình. (2)

Sẵn sàng

- Một.

Đám cao thủ võ lâm thề trung thành đều cảm nhận được sự nhục nhã sau mỗi tiếng đếm. Trong khi đó, những cao thủ võ lâm sắp chết đều đang trải qua những giây phút tồi tệ nhất trong cuộc đời họ.

Vô số những trạng thái cảm xúc phức tạp lẫn lộn trong ánh mắt khi họ nhìn những người từng là đồng mình của nhau đang cầm vũ khí trên tay.

- Ngươi ... ngươi là ác ma!

Phat!

Gia Cát Bảo Tiên không kìm được lửa giận trong lòng lao lên tấn công Thiên Như Vân như thể đã quên mất rằng thực lực giữa hai bên chênh lệch rất lớn.

Tất nhiên là những giám đốc điều hành sẽ không để ông ta tự tung tự tác.

- Sao ngươi dám!

Tatatak!

Ngay lập tức, Hằng Ngọc Lâm bất ngờ xuất hiện phía sau, phong ấn huyệt đạo và đánh hắn ngã xuống sàn.

- Kuk!

Dù thực lực của cả hai là ngang nhau nhưng vì trước đó, Gia Cát Bảo Tiên đã bị nội thương nên hắn mới dễ dàng bị đánh ngã như vậy.

Hằng Ngọc Lâm đẩy Gia Cát Bảo Tiên xuống, nắm lấy đầu ông ta rồi nói.

Chụp lấy!

- Kuak!

- Nhìn cho kỹ đi. Hahaha.

Khuôn mặt Hằng Ngọc Lâm tràn ngập niềm vui.

Tim bà ta đập thình thịch khi nghĩ đến việc trả thù, khiến bà cảm thấy đau đớn khi bất lực nhìn Ma Giáo Chủ Thiên Võ Trấn bị cầm tù mà không thể làm được bất cứ điều gì.

‘Đây chính là cảm giác trả thù!’

Hằng Ngọc Lâm không phải là người duy nhất cảm thấy như vậy.

Thiên Lưu Trường cũng đang tận hưởng khoảnh khắc này. Nghĩ đến những đau khổ mà ông ta đã phải chịu đựng suốt 27 năm, khiến ông ta không khỏi có chút thương xót.

Thiên Như Vân đếm số tiếp theo.

- Hai.

‘Ahhh …’

‘Mình nên làm gì bây giờ!’

Đám cao thủ võ lâm đều hoang mang và sợ hãi.

Bọn chúng cam kết trung thành với Thiên Ma Thần Giáo để giữ lấy mạng sống của mình, nhưng để chứng minh lòng trung thành bằng việc giết đồng minh cũ lại là một vấn đề khác.

- Những tên khốn phản bội.

- Hiệp Hội Võ Thuật sẽ không tha cho các ngươi.

Đám cao thủ võ lâm do dự trước những lời chỉ trích.

Nếu không phải vì những thanh băng kiếm đang lơ lửng trên không trung thì bọn chúng chắc chắn sẽ sẽ trừng phạt những kẻ phản bội đó ngay lập tức.

Và khi Thiên Như Vân đếm tới con số cuối cùng.

- Ba!

Phat!

Ngay khi thanh âm vang lên, những tên cao thủ võ lâm thề trung thành cầm vũ khí lao về phía đám đồng minh cũ.

- Khốn khiếp! Tha thứ cho ta!

- Ahhhh!

Puck! Puck!

- Kuak! C - các ngươi! Đến cuối cùng …

Tiếng la hét và máu phun ra từ khắp nơi.

- Đồ khốn khiếp, đồ phản bội ….

- Vậy mà các ngươi vẫn … Kuak!

Thật là một cảnh tượng hi hữu.

Cho dù khi đã đến cái chết, bọn chúng vẫn lăng mạ những kẻ phản bội chứ không phải là Thiên Như Vân.

Keng!

- Gì vậy?

Lúc đó, những người sắp bị giết mới rút vũ khí ra.

- Ngươi đang làm gì đấy?

- Gì chứ? Cho dù có phải chết thì ta cũng liều chết lũ khốn nạn này!

- AH! Ta cũng thế!

Phat!

Một cuộc nội chiến đúng nghĩa.

Lúc đầu, bọn họ đứng ngồi không yên vì sợ Thiên Như Vân. Nhưng dù sao bọn chúng cũng phải chết, đành phải kéo theo kẻ phản bội hoặc cả Thiên Như Vân.

- Lão tổ!

Thiên Lưu Trường cố gắng ngăn chặn các cao thủ võ lâm nổi loạn, nhưng.

- Mặc kệ chúng.

- Vâng?

Thiên Như Vân ngăn ông ta lại.

‘Tại sao?’

Không mất nhiều thời gian để Thiên Lưu Trường và các giám đốc điều hành khác hiểu ra được lý do.

Mọi thứ đã thay đổi rồi.

Đó không còn là cuộc nội chiến nữa mà dường như đã trở thành cuộc chiến thực thụ với những kẻ thù.

Và những kẻ có lòng thương xót hoặc ngần ngại giết đồng minh đã quay ngoắt 180 độ.

- Kuak! Kẻ phản bội sao? Ai là kẻ phản bội chứ!

- Chính là lũ khốn các ngươi! Bọn ta phải đối mặt với hậu quả do chính các ngươi là làm!

- Tất cả không phải là do các ngươi sao?

Sát khí nổi lên đùng đùng cứ như như thể bọn họ đang đối mặt với kẻ thù không đội trời chung.

Hoàng Bảo Nhuận và Gia Cát Bảo Tiên đều đau khổ trong sự bất lực không thể làm gì để cứu vãn tình hình.

Thật đau đớn khi chứng kiến ​​điều này.

Cơn thịnh nộ!

Hai người họ không tham gia vào trận chiến ‘khiếp’ này nên không thể làm gì hơn ngoài việc đổ hết mọi tội lỗi lên Thiên Như Vân. Bởi chính hắn là nguyên nhân dẫn đến tất cả chuyện này.

Cả Hoàng Bảo Nhuận và Gia Cát Bảo Tiên cùng vào mặt Thiên Như Vân.

- Làm thế nào ngươi có thể làm điều này!

- Ngươi có còn là con ngươi không?

Khi ấy, Thiên Như Vân đáp lại bằng giọng thờ ơ.

- Tại sao ta phải quan tâm chứ?

‘N - người này thực sự là ...’

Gia Cát Bảo Tiên không nói nên lời, trong lòng nổi lên cảm giác như Thiên Như Vân chính là hiện thân của ác ma vậy.

Không giống như hắn, Hoàng Bảo Nhuận tỏ ra hung hãn hơn.

- Gì chứ? Ha! Chẳng phải ngươi đã lợi dụng sức mạnh của mình và khiến họ tự giết lẫn nhau sao? Những gì ngươi đang làm là xúc phạm danh dự của cao thủ võ lâm. Làm thế nào mà ngươi có thể làm điều đó chứ?

- Thật là một lý do hài hước.

- Cái gì?

Thiên Như Vân bước tới, hạ thấp người rồi thì thầm bên tai hắn.

- Chẳng phải bọn chúng có sự lựa chọn sao?

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...