Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 180: Là Ngươi Phải Không? (2)
Trên khuôn mặt của giáo sư Từ hiện lên sự bối rối.
Dòng chữ mà Thiên Như Vân khắc trên tường là những lời mà hắn nói trong cuộc gọi.
Hắn ta đoán Thiên Như Vân muốn tìm hiểu xem hắn là ai thông qua giọng nói hoặc cách hắn nói.
‘Cái này ... tên ác ma.’
Hắn nghĩ rằng Thiên Như Vân đã tin, nhưng không phải vậy.
Hắn không thể làm gì khác, bắt đầu đọc dòng chữ.
Bởi vì nếu hắn lại do dự, Thiên Như Vân sẽ càng có thêm lý do để nghi ngờ hắn.
- Thật khó để tìm thấy chúng nếu không có sự giúp đỡ của bọn ta.
Hắn nói với một ngữ điệu khác với mọi khi.
Vì không sử dụng thiết bị chuyển đổi giọng nói, hắn tin mình sẽ không bị Thiên Như Vân phát hiện.
Ít nhất là như thế.
[Cách phát âm và ngữ điệu giống nhau đến 80%.]
Hắn sai rồi, Thiên Như Vân có Nano, nó đã nhanh chóng phân tích giọng nói và ngữ điệu.
Lời nói bình thường không thể bị nhầm lẫn với những thay đổi nhỏ trong giọng nói.
Thiên Như Vân lắc đầu.
- Ngươi nói dối giỏi hơn ta nghĩ.
- Hả?
Thiên Như Vân vung kiếm.
Xoẹt! Tuk!
Cánh tay bị đứt lìa rơi xuống đất.
- Kuaaak! Cánh tay của ta! Cánh tay!
Nỗi đau không thể so sánh được với cổ tay bị gãy.
Hắn không còn đủ sức lực tinh thần để chịu đựng nỗi đau này nữa.
Hắn hét lên cho đến khi bất tỉnh.
- Ugh!
Tuy nhiên, khoảnh khắc Thiên Như Vân tiêm lôi khí vào cơ thể, hắn đã tỉnh lại.
Rắc rắc!
- Ugh!
Thiên Như Vân nhìn hắn.
- Chẳng phải ta đã nói ta sẽ tìm thấy ngươi sao?
- Eikk!
Giáo sư Từ hoàn toàn sợ hãi và điên cuồng cầu xin.
- Hay tha cho ta! Hay tha cho ta! Ta - ta đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng! Làm ơn!
- Ngươi đã nói gì về giáo phái hả?
- Đó là sai lầm lớn của ta. Ta đã không biết điều đó, ta đã nhầm lẫn … làm ơn … ah!
Giáo sư Từ đang cầu xin đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
- Nếu ngài tha cho ta, ta sẽ cho ngài biết làm thế nào để tìm thấy hắn ta.
Hắn không biết tất cả mọi thứ, nhưng hắn nghĩ rằng Thiên Như Vân sẽ quan tâm đến thông tin mà hắn có thể cung cấp.
Tuy nhiên, cổ hắn lại bị siết chặt hơn.
Vồ lấy!
- Ho!
- Ngươi nghĩ ta sẽ mặc cả với ngươi sao?
Cảm giác như cổ hắn sắp nứt ra vậy.
Hắn nói.
- Th - Thượng Hải … Thiên … Thiên Võ Khánh … kuak … một đối tác kinh doanh.
Thượng Hải sao?
Thành phố Thượng Hải là thành phố lớn nhất Trung Quốc. Và là một trong bốn thành phố trực thuộc Trung ương. Đây là trung tâm kinh tế, tài chính, thương mại và vận tải biển của Trung Quốc
- Ho!
- Kinh doanh à? Vậy thì hắn ta có căn cứ không?
- Th - Thiên Võ Khánh … hắn … hắn … hắn quá cẩn thận … liên tục thay đổi địa …
Thiên Võ Khánh đang điều hành một tổ chức. Không giống như hai phe còn lại, hắn liên tục di dời căn cứ từ nơi này sang nơi khác.
- Huh. Vậy ta phải làm thế nào để bắt được hắn ta?
- Ba tháng một lần ... tại Thượng Hải... Thiên Võ Khánh ... sẽ tổ chức gặp gỡ ... với ... đối tác kinh doanh ... nước ngoài ... tại khách sạn Hayden. Tháng sau...ngày 4 tháng sau ...
Còn 10 ngày nữa.
Với bao nhiêu thông tin này, Thiên Như Vân có thể bắt được người đó.
- Ngươi không nói dối?
- Ahhh! Không có!
- Tuyệt lắm. Bây giờ, hãy nói về tổ chức ngươi đi.
Theo Nano, Kiếm Siêu Thanh là một công nghệ quân sự quan trọng phải đến giữa những năm của thế kỷ 22 mới được cung cấp cho Vệ Binh Quốc Gia.
Nhưng những người này có công nghệ đi trước thời đại.
Ngoài ra, việc biến đổi cơ thể và thay đổi các vị trí huyệt đạo cũng không thuộc thời này nữa.
- Tên tổ chức của ngươi.
- C - chuyện đó …
- Kuak!
- Nếu muốn chết thì có thể im lặng.
Thiên Như Vân nói với vẻ mặt thờ ơ.
Lúc ấy, giáo sư Từ không nói nên lời, cuối cùng đã nói.
- Chúng ta là…
Chính lúc đó.
Giật mình!
Thiên Như Vân nhìn vào cái lỗ thủng trên trần nhà.
Linh khí xung quanh họ thay đổi và đang bị phân tán.
Thiên Như Vân nheo mắt lại.
Với tu vi Thánh Nhân Cảnh, hắn hắn nhận ra rằng linh khí đang ít dần đi kể từ lúc mình xuất hiện ở đây.
- Điều này…
Giáo sư Từ lầm bầm khi nhận thấy điều gì đó.
- Kết giới EV!
- Nó là cái gì?
Giáo sư đang định trả lời câu hỏi của Thiên Như Vân, thì …
Tatata!
Tiếng súng nổ.
Thiên Như Vân đưa tay ra chặn những viên đạn đang bắn tới.
Tuy nhiên, vì linh lực đã bị tiêu tán đi nên hắn không thể tạo ra lá chắn được.
- Chậc chậc.
Thiên Như Vân dậm chân xuống đất.
Kwang!
Nền nhà bị nứt tạo thành vô số mảnh đá bay lên chặn lấy những viên đạn.
- Khốn khiếp!
Một giọng nói nhỏ vang lên.
Khi Thiên Như Vân nhìn về hướng đó, hắn thấy ai đó đang chĩa súng vào mình.
- Vẫn còn chuột sao?
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook