Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 181: Cuộc Chiến Giữa Hai Quái Vật. (1)
Thiên Như Vân không cảm nhận được sự sống nào khác ngoài giáo sư Từ cả.
Hắn định duỗi bàn tay ra, kéo hắn tới nhưng dòng linh khí không thể hình thành do chịu sự ảnh hưởng bởi lĩnh vực EV.
[Nhắc nhở: Dòng năng lượng xung quanh đã bị phân tán.]
‘Ta biết. Thật khó chịu mà.’
Tatarak!
Khi đó, gã đứng ở trên trần nhà, chĩa súng vào Thiên Như Vân và định bắn tiếp.
- Được rồi, chúng ta hãy đến đó.
- Huh?
Thiên Như Vân lấy đà bật lên trên, mang theo cả giáo sư Từ bay lên trên.
- Ugh!
Bên trên, Thiên Như Vân nhìn thấy một bóng người đang núp dưới bóng râm, toàn bộ cơ thể hắn ta bị bỏng nặng và đang cố tránh những tia sáng từ mặt trời.
- Vẫn còn một tên sao?
Thiên Như Vân nhìn thấy cơ thể hắn ta đang được tái sinh.
Nhìn thấy Thiên Như Vân đứng trước mặt mình, hắn ta bỏ chạy rồi cuối cùng dừng lại trước một chiếc xe tải lớn chở đầy những thùng thép.
- Không chạy nữa sao?
Tít!
Hắn mở khóa an toàn phía sau xe tải.
Giáo sư Từ nhìn thấy điều đó, đã hét lên.
- N - ngươi đang làm gì vậy? Ngươi điên rồi sao? Nếu ngươi mở nó!
Lúc này, Thiên Như Vân cho rằng hắn ta có âm mưu nên đã quyết định ngăn cản.
Nhưng hắn ta đã nhanh hơn khi nhấn nút thập đỏ.
Tak!
Ngay lập tức, Thiên Như Vân đã di chuyển đến đó.
Xoẹt!
Hắn ta không quan tâm mình bị chặt đứt một cánh tay và tiếp tục nhấn nút.
Tak!
Không có chuyện gì xảy ra.
Dường như thiết bị đã bị hỏng.
- Ngươi đang cố làm gì thế?
Thiên Như Vân hỏi.
Hắn ta bị bỏng và dây thanh quản bị tổn thương, khiến hắn không thể phát ra âm thanh.
Thiên Như Vân nhìn khóe miệng hắn, nheo mắt lại.
Đọc được khẩu hình miệng của đối phương khiến Thiên Như Vân hơi khó hiểu.
‘Muộn?’
Tại thời điểm đó.
Srrr!
Từ phía sau xe tải, một cái gì đó xuất hiện.
Một nữ nhân khỏa thân với cơ thể trong suốt và mái tóc màu tím bồng bềnh.
(TL: Đừng hi vọng. Lên truyện tranh sẽ được bao trùm trong ngọn lửa mà thôi. Như lúc còn ở lăng mộ Hoàng gia vậy :v)
‘Gì thế?’
Thiên Như Vân có vẻ bối rối khi ả ta chạy về phía họ với vẻ mặt tức giận.
Mục tiêu dường như là gã bị bỏng.
Thiên Như Vân cố gắng ngăn cô ta lại, nhưng cơ thể cô ta trở nên trong suốt và xuyên qua hắn.
- Chuyện này …?
Ngay sau đó, cô ta đâm xuyên cơ thể gã, lòng bàn tay bóp lấy trái tim rồi kéo giựt mạnh ra.
Puck! Rắc!
Sau khi bóp nát trái tim như bóp nát quả cam, ả ta quay đầu lại rồi tung cú đá về phía Thiên Như Vân.
Puck!
Thiên Như Vân khoanh tay và chặn lại.
Một cái hố có đường kính khoảng 10 mét được đào lên khỏi mặt đất để đỡ cơ thể hắn.
Woong!
‘Sức mạnh này!’
Woong!
Thiên Như Vân đột ngột bị đẩy lùi lại năm bước.
Hắn không cảm nhận được cô ta đang sử dụng nội lực.
Khi Thiên Như Vân nhìn cô ta, người phụ nữ kinh ngạc mở miệng.
- Ngươi mạnh hơn nhiều so với đám nhân loại tầm thường kia!
* * *
Bên kia, giáo sư Từ vẫn đang ngậm chặt miệng lại nhưng sâu trong thâm tâm, hắn ta liên tục chửi rủa.
‘Thằng đần đó! Nếu muốn chết thì hãy chết một mình đi! Sao lại còn lôi kéo cả ta vào nữa?’
Hành động của gã bị bỏng chẳng khác nào kích hoạt quả bom với hy vọng rằng tất cả những kẻ ở đây đều phải bồi táng theo gã vậy.
Hơn nữa, nơi đây là ngoại ô, nhưng thả ả ta ra thì thật khủng khiếp.
‘Một thứ quái thai đối đầu với một tên quái vật. CMN, điên hết rồi.’
Sở dĩ, giáo sư Từ nói như vậy là bởi thứ vừa được phóng thích có sức mạnh hủy diệt toàn bộ thành phố Thái An.
Vì mức độ nguy hiểm quá lớn nên hệ thống an ninh đã được bố trí, từ việc xây dựng bức tường kiên cố cho đến kết giới vững chắc để ngăn nó trốn thoát.
Nhưng rồi mọi thứ đã tan tành mây khói khi tên quái vật Thiên Như Vân đã phá nát hệ thống an ninh ấy.
‘Hắn ta có thể ngăn con khốn đó được không?’
Giáo sư Từ lo sợ khi nhìn thấy Thiên Như Vân bị đẩy lùi chỉ sau một cú đá.
Một tên quái vật, một tên quái thai trong hình hài con người.
Dù cho đã chứng kiến sức mạnh hủy diệt của Thiên Như Vân nhưng giáo sư Từ vẫn cho rằng hắn có thể không phải là đối thủ của ả.
Swish!
Rồi ả ta nhìn về phía giáo sư Từ.
- Ngươi.
- Ugh!
Giáo sư Từ kinh hãi, cố lùi lại nhưng không thể.
Lúc này, Thiên Như Vân đã điểm vào huyệt đạo trên cánh tay để ngăn máu ngừng chảy, nhưng điều này vẫn để lại một số di chứng nếu như không chữa trị kịp thời.
Và đây cũng là lần đầu tiên mà hắn chịu thương tích như thế này khi tới tương lai.
- Làm thí nghiệm sao?
Ả tóc tím tiến về phía giáo sư Từ.
Tuy nhiên, Thiên Như Vân đã ngăn ả lại.
Xoạc!
- Hắn ta là của ta.
Trước lời nói của Thiên Như Vân, ả ta cười khổ.
- Này nhân loại. Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể ngăn cản được ta sao?
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook