Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 185: Giới Hạn Được Dỡ Bỏ. (2)
Mặc kệ hắn ta đang nói lảm nhảm, Thiên Như Vân đặt lòng bàn tay lên ngực hắn.
Khi nội lực được đưa vào, giáo sư Từ có thể cảm thấy cơ thể của mình ấm lên.
- Ngay cả như vậy … nó cũng sẽ không … có ích gì ... Haa …
- Ta có rất nhiều điều muốn hỏi ngươi.
Giáo sư Từ nhìn chằm chằm vào Thiên Như Vân, lắc đầu.
- Ngươi thực sự rất tuyệt vời. Ngươi vẫn rất cẩn thận ngay cả khi ta không còn là mối đe dọa đối với ngươi nữa.
Không có lý do gì để che giấu thông tin khi hắn ta đang cận kề cái chết.
Chết là điều mà tổ chức hắn đã quá quen thuộc như cơm bữa rồi.
Nhưng có lẽ vì hắn đang ở bên bờ vực của cái chết? Hắn nhìn Thiên Như Vân với khuôn mặt tái mét và nói.
- … hỏi ta đi. Miễn là … ta còn sống … haa … haa…
- Người phụ nữ đó là thứ gì?
Trước câu hỏi của Thiên Như Vân, giáo sư Từ cố gắng mở miệng.
- Th … thực thể … Cổng.
- Ta biết điều đó. Nhưng tại sao sinh vật bước ra từ cánh cổng lại ở hình dạng con người? Oh? Và, tại sao nó lại không có tinh hạch?
Thiên Như Vân không nhìn thấy nhiều thực thể từ cổng. Tuy nhiên, hắn đã nhìn thấy hai thực thể có trí thông minh ngang tầm con người.
- Thực thể cổng được phân thành ba loại …
Đầu tiên là loại cá thể.
Trường hợp phổ biến nhất, một dạng quái vật xuất hiện cùng một lúc.
Thứ hai là loại nguy hiểm.
Một khi chúng bước ra, toàn bộ khu vực sẽ trở thành địa ngục.
Loại cuối cùng là loại đặc biệt.
Hai loại thực thể cổng đầu tiên có thể bị đánh bại bằng cách phá hủy tinh hạch của chúng.
Nhưng loại đặc biệt thì khác.
- Khi chúng đi ra cánh cổng, thì cánh cổng sẽ tự đóng lại.
Và chúng cũng không mang theo tinh hạch.
Loại đặc biệt được phát hiện cách đây 15 năm trước. Không giống như những thực thể nguy hiểm thông thường, những sinh vật này sẽ có hình dáng cơ thể, trí thông minh và giọng nói giống con người.
Điều quan trọng, chúng có sức mạnh khác với con người.
- Hmm.
Thiên Như Vân gật đầu. Hắn đồng ý với phần đó.
Nếu không phải vì điểm yếu của ả ta là sợ sấm sét thì hắn sẽ mất rất nhiều sức lực để chế ngự ả.
Cho nên, cánh cổng loại đặc biệt được xếp vào mức S và nếu nó xuất hiện thì đó sẽ là một thảm họa.
- Khụ … khụ … chính phủ và các cơ quan khác … vì … trí thông minh của chúng … đã cố gắng liên lạc với chúng vài lần, và nghĩ rằng chúng có thể mở khóa bí mật về cánh cổng.
Nhưng kết quả là một thất bại.
Họ coi con người không là gì ngoài đối tượng để kiểm soát cả.
Giống như một con sư tử đang nhìn con mồi của nó vậy.
Nhưng mà …
Nhưng cơ thể của chúng được tạo ra để chiến đấu.
Thích hiếu chiến.
Tuy nhiên, tổ chức này đã giam giữ người phụ nữ đó.
- Ngươi định làm gì với người phụ nữ mà thậm chí còn không muốn nói chuyện kia chứ?
- Haaa … chúng ta … tổ chức … coi trọng sức mạnh của thực thể đặc biệt … vì vậy … đã cố gắng … phân tích nó. Kuak!
Giáo sư Từ cảm thấy khó thở.
Nội lực của Thiên Như Vân truyền vào cơ thể hắn chỉ có thể duy trì sự sống đến một khoảng thời gian nhất định.
Thiên Như Vân đã hỏi xong về người phụ nữ xong lại hỏi tiếp.
- Nói cho ta biết tên tổ chức của ngươi và căn cứ, nhanh lên!
- Haa … tập đoàn … M …. S … ah …
Hhh!
Vào lúc đó, nhiệt độ cơ thể của giáo sư Từ tăng lên cao.
- Chậc chậc!
Pak!
Thiên Như Vân cố gắng hạ nhiệt cơ thể của giáo sư Từ, nhưng.
Thình thịch!
Hắn ta đã tắt thở.
Thêm một lần nữa, Thiên Như Vân đã mất dấu thông tin vì khả năng bảo mật thông tin.
Nhưng không phải là không thu được kết quả.
- Tập đoàn MS.
Cái tên đã chết lần trước cũng nói gì đó về tên tổ chức bằng chữ cái M.
Thật trùng hợp, nhưng bây giờ Thiên Như Vân đã biết được cái tên rồi.
Tên của tập đoàn được khắc trên ống tiêm chứa bom nano.
- Ngày càng có nhiều manh mối.
Thiên Như Vân nheo mắt.
Nhìn lại, bom nano cũng là công nghệ ở trình độ cao hơn khoa học công nghệ thời đại ngày nay.
Thiên Như Vân không rõ tổ chức này là gì, nhưng có điều gì đó khiến hắn cảm thấy khó chịu.
‘Nano. Thu thập thông tin về Tập đoàn MS.’
[Rõ.]
Sau khi thu thập được manh mối, sự quan tâm của Thiên Như Vân chuyển sang vấn đề khác.
Đó là thực thể loại đặc biệt.
Rắc rắc!
- Kuak!
Ả ta vẫn trong cơn đau đớn.
Thiên Như Vân đến gần ả và suy nghĩ.
‘Ta không nghĩ có thể thuần hóa được ngươi.’
Mặc dù không phải con người, nhưng khả năng phân kỳ này rất hữu ích.
Và có vẻ như nó có thể hữu ích theo nhiều cách nếu có thể thuần hóa ả ta, nhưng ả ta lại có ác cảm khắc nghiệt với con người.
‘Mình có nên giết ả ta không nhỉ?’
Đó là khi hắn nghĩ như vậy.
Ả ta run rẩy đứng dậy.
- Kuaak!
- Đã quen với nó rồi sao?
Khi Thiên Như Vân giơ tay lên ngưng tụ một thanh kiếm.
Rắc!
Lần này, cường độ lôi khí dày đặc hơn trước rất nhiều.
Và chỉ cần một cái phất tay, hắn sẽ chẻ ả thành hai nửa.
Đúng lúc đó.
Ả ta đập đầu xuống và hét lên.
- Theo luật lệ gia tộc, Bá tước Shakena sẽ thừa nhận thất bại! Mọi thứ sẽ thuộc về người chiến thắng. Hoặc lấy đi mạng sống của ta hoặc biến ta thành nô lệ. Ta sẽ làm như ngài muốn.
- Hả?
Bất ngờ, Shakena chấp nhận đầu hàng.
Có vẻ như Thiên Như Vân không phải giết ả nữa.
- Ngươi sẽ tuân theo lời ta sao?
- Vâng.
Rắc rắc!
Mặc dù Shakena vẫn bị kiếm đâm vào cơ thể, nhưng cô ấy vẫn trả lời một cách lễ độ.
Thiên Như Vân hỏi.
- Trong gia tộc dường như có rất nhiều sinh vật giống như ngươi. Ngươi là gì vậy?
Hắn rất tò mò về sinh vật này.
'Thực thể loại đặc biệt' là một khái niệm mà người Trái Đất đặt cho họ.
Shakena lắc đầu trả lời.
- Ta không biết bây giờ ra sao, nhưng khi chúng ta đến đây, nhân loại Trái đất gọi chủng tộc trên hành tinh ta là ác quỷ.
- Ác quỷ sao?
* * *
Trong khi đó, ở Thẩm Dương.
Căn cứ boongke của Lục Cảnh Đường.
(TL: Trong quân sự, boongke là công sự để ẩn nấp và chiến đấu, được bố trí trong trận địa phòng ngự hoặc tại các cứ điểm.)
Ở đó, có khoảng hai mươi người đeo mặt nạ đen đang bao vây boongke, và hai người đàn ông cầm kiếm.
Leng keng!
Nhưng cuộc chiến không kéo dài lâu.
- Kyak!
Thanh kiếm bay đi và đập vào trần nhà.
Người đẹp tóc ngắn bối rối. Cô ấy là Hoán Xuân, tiểu thư của Phi Hoán Ma Môn.
Cuộc chiến kết thúc trong vòng hai giây.
Jjkkk!
Cô nắm lấy cánh tay đẫm máu và nhìn vào thanh kiếm của đối phương.
Thanh kiếm mỏng và nhẹ hơn nhiều so với những thanh kiếm thông thường. Đó là Cuồng Đao.
Wheik!
Nghĩ rằng trận chiến đã kết thúc, hắn cất thanh kiếm đi rồi nói với Hoán Xuân với vẻ mặt thất vọng.
- Thân là tiểu thư của Phi Hoán Ma Môn mà lại có trình độ kiếm đạo kém cỏi đến vậy. Bảo sao, hắn ta giấu ngươi ở đây.
Khi hắn nói vậy, mũi của Hoán Xuân phập phồng.
- Đừng xúc phạm cha ta. Tên Hữu Ma Vệ kia!
Người đàn ông trung niên mặc vest xám tên là Hữu Mã Vệ tháo kính râm ra, mỉm cười với cô.
- Được rồi. Nhân tiện, người tự xưng là Thiên Ma đang ở đâu vậy?
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook