Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter 189: Bắt Cóc. (1)

Sẵn sàng

Khi cuộc họp kết thúc, Thiên Lưu Trường đã tiếp cận Thiên Như Vân.

- Thiên Ma giáo chủ. Có chuyện xảy ra rồi.

- Chuyện gì?

- Giám đốc Hoán.

Hoán Minh Ngũ đến gần Thiên Như Vân với khuôn mặt tối sầm, sau đó cho hắn xem đoạn quay hình trên điện thoại rồi nói.

- Thiên Ma giáo chủ. Con gái ta đã bị bắt cóc.

- Bắt cóc?

Nếu hắn nhớ không lầm thì Hoán Minh Ngũ có một người con gái nuôi tên là Hoán Xuân, hắn ta đã lệnh cho cô ta đi cùng với mẹ con Bạch Tông trốn trong boongke Lục Cảnh Đường.

Thiên Như Vân nhìn những bức ảnh trên điện thoại với vẻ mặt khó hiểu.

- Là Cuồng Đao.

Hắn nhận ra thanh đao mỏng trong tay đối phương.

Đó là lưỡi đao của sư phụ đầu tiên của hắn, Hữu Ma Vệ Nhiếp Mãnh.

Việc người này cầm nó chỉ có thể có một ý nghĩa mà thôi.

- Hữu Ma Vệ ?

- Đúng vậy. Có vẻ như Hữu Ma Vệ phải đã gia nhập phe Thiên Lưu Thành rồi.

Đây là một chuyện cực kỳ khó hiểu bởi những Ma Vệ chỉ phục vụ dưới quyền của Ma Giáo Chủ.

Nếu Hữu Ma Vệ Nhiếp Chân gia nhập phe Thiên Lưu Thành thì không thể loại trừ khả năng những Ma Vệ khác cũng làm điều tương tự.

Đây sẽ là một điều khiến phe Thiên Lưu Trường gặp nhiều khó khăn hơn. Hữu Ma Vệ Nhiếp Chân có thể tìm thấy nhà tù bí mật giam giữ Ma Giáo Chủ tiền nhiệm và muốn hợp sức với phe Thiên Lưu Thành để giải cứu Ma Giáo Chủ.

‘Mình không thể nói điều này với Thiên Ma. Ugh …’

Thiên Lưu Trường không quá chắc chắn về suy đoán này nhưng không có nghĩa là nó sẽ không xảy ra.

Sau một thời gian tiếp xúc với Thiên Như Vân, ông ta nhận ra sự nghiêm khắc của hắn và nó càng nghiêm khắc hơn trong vấn đề lựa chọn Ma Giáo Chủ tiếp theo.

Thịch!

Khi đó, Hoán Minh Ngũ đã quỳ xuống van xin.

- Thiên Ma giáo chủ. Xin hãy cứu con gái ta!

- Giám đốc Hoán!

Thiên Lưu Trường hoảng sợ trước hành động của giám đốc Hoán.

Giám đốc Hoán thiếu kiên nhẫn và không thể liên lạc được với con gái là điều dễ hiểu. Nhưng hắn ta không được phép yêu cầu điều đó với Thiên Ma giáo chủ.

Ngay cả khi ông ta và Thiên Như Vân có cùng huyết thống, nhưng ông ta cũng không dám đưa ra yêu cầu đó.

- Ta xin lỗi, chủ tịch.

Nhưng Hoán Minh Ngũ nhất quyết không thể lùi bước được nữa.

‘Chỉ có Thiên Ma mới có thể cứu con gái mình.’

Đã hơn bốn mươi phút kể từ khi anh ta nhận được tin nhắn của cô. Dù Hữu Ma Vệ có đem họ đi thì họ vẫn không thể rời khỏi thành phố ngay lập tức được.

Cho nên, đây là cơ hội duy nhất để giải cứu Hoán Xuân và bắt giữ Hữu Ma Vệ Nhiếp Chân.

- Ta muốn tự mình đi giải cứu con gái mình, nhưng phải mất hai ngày mới đến được thành phố Thẩm Dương.

Nếu Hoán Minh Ngũ có đôi cánh, anh ta sẽ đi ngay lập tức.

Nhưng anh ta không thể làm được điều đó, cho nên Thiên Như Vân chính là hy vọng duy nhất.

- Xin làm ơn! Xin làm ơn!

Thình thịch!

Hoán Minh Ngũ đập đầu liên tục một lúc rồi ngẩng đầu lên chờ đợi quyết định từ Thiên Như Vân.

- Hãy yên lặng.

- V - vâng.

- Nói cho ta biết.

- Hả?

- Không phải ngươi.

Hoán Minh Ngũ bối rối khi mình đã nói tất cả.

Thực tế tăng cường đã được khởi động trong đôi mắt của Thiên Như Vân.

[Gọi cho Lý Minh đi.]

Thiên Như Vân yêu cầu một cuộc gọi được thực hiện bằng số di động của Doãn Môn Bình, giám đốc Lục Cảnh Đường.

Nano đã hack chip nhận và lấy mã. Nhờ đó, Thiên Như Vân đã có thể gọi điện mà không cần đến điện thoại.

Bên tai văng vẳng giọng nói của Lý Minh.

[Khụ khụ … Ta đang đuổi theo chúng.]

Lúc này, một chiếc RV màu trắng đang chạy trên cầu vượt ở thành phố Thẩm Dương.

Bên trong xe, Lý Minh cầm cầm vô lăng với bàn tay đầy vết máu khô.

Nửa phần thân trên của chiếc áo sơ mi trắng đã bị nhuộm đỏ bởi máu, và trông anh ta không được tốt cho lắm.

Tuy đang trong bộ dáng sắp chết nhưng Lý Minh vẫn không giảm tốc độ.

[Chuyện gì đã xảy ra?]

Giọng nói của Thiên Như Vân phát ra qua loa Bluetooth.

Lý Minh nhìn chiếc Limousine mười hai chỗ màu xám cách đó trăm mét.

- Ahha … haaa ... một vài kẻ giấu mặt đã tấn công chúng ta.

[Có ai đeo kính râm trong số chúng không?]

Lý Minh bị câu hỏi này làm cho sửng sốt.

- Có. Làm sao ngài biết?

[Hoán Xuân gửi tin nhắn cho bố cô ta.]

- Ta hiểu rồi.

[Giọng điệu của ngươi không được tốt lắm.]

- Ta bị một kẻ nào đó đánh từ phía sau.

Tiếng càu nhàu!

Khi nói vậy, Lý Minh càu nhàu.

Trong lúc chờ đợi Thiên Như Vân quay lại, anh ta đã cùng Bạch Tông đi mua một số đồ dùng thiết yếu cho một vài ngày tới. Và khi họ trở về thì bị một đám người tấn công.

Lý Minh và Bạch Tông đã phát hiện ra chúng khi chúng đã dọn dẹp hiện trường và chuẩn bị rời đi.

Một cuộc chiến đã xảy ra.

Một thành viên trong nhóm Bạch Tông bị trúng đạn tử vong tại chỗ, còn Lý Minh bị bắn vào bụng.

Lý Minh vẫn nhớ dai dẳng lời nói của đối phương.

[Ta sẽ tha mạng cho ngươi vì ngươi chỉ là một tên thường dân. Hãy coi đây là điều may mắn vì ngươi đã đi quá giới hạn rồi. Nếu như có đủ may mắn để sống tiếp thì hãy quên đi tất cả những chuyện đã xảy ra vào ngày hôm nay.]

Sau đó, đám người đó đã đưa mẹ con Bạch Tông và Hoán Xuân lên chiếc Limousine mười hai chỗ màu xám.

Tình trạng của Lý Minh có thể coi là thập tử nhất sinh.

Thường những người bình thường bị trúng đạn hoặc nhận lấy đòn tấn công có một chút nội lực thì các cơ quan nội tạng sẽ vỡ ra và khiến họ không thể cử động được.

Nhưng dường như có một phép màu nào đó đã khiến anh ta vẫn có thể sống đến tận bây giờ và lái xe truy đuổi những kẻ bắt cóc.

Sau nhiều lần ho ra máu, Lý Minh đã có thể cử động.

Bản thân Lý Minh cũng sốc. Nhưng anh ta không thể lãng phí thời gian để suy nghĩ về nó.

Anh ta ngay lập tức vào chiếc RV và bắt đầu đuổi theo chúng.

- Hiện tại, ta đang cố gắng bắt kịp, nhưng nếu bọn chúng vượt qua ranh giới thành phố Thẩm Dương, ta sẽ không thể làm gì được nữa.

Đó là mối lo của anh khi bọn chúng đang hướng về phía tây nam tới trạm tàu cao tốc.

[Ngươi cứ giữ máy ở đó].

- Hả?

Lý Minh không hiểu gì cả, nhưng anh ta cũng không thể làm gì khác hơn ngoài việc đã được bảo.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...