Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter 190: Bắt Cóc. (2)

Sẵn sàng

Trong khi đó, bên trong chiếc Limousine Mercedes Benz màu xám đang đi trước.

Bạch Tông không thể cử động vì đã bị điểm huyệt, nhưng vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Hữu Ma Vệ Nhiếp Chân.

- Các người đã phạm phải một sai lầm rất lớn đấy, Hữu Ma Vệ.

Đối mặt với sự đe dọa của Bạch Tông, Nhiếp Chân cũng không hề tỏ ra bối rối.

- Trước khi ta đánh cậu nhiều hơn, thì ta mong cậu hãy im lặng một chút, đứa nhóc của Cước Ma Môn.

- Ngươi cứ thử xem!

Lý do khiến Bạch Tông tức giận rất đơn giản.

Đó là bởi vì hắn đã bị Hữu Ma Vệ đánh, người mà hắn đã rất tin tưởng.

Bên cạnh Nhiếp Chân là một người đàn ông to lớn.

- Ngươi chắc chắn sẽ phải trả giá cho việc bắt cóc mẹ con ta đấy! Hãy tin điều này đi.

- Hãy hiểu cho ta. Chúng ta có nhiệm vụ phải bảo vệ hậu nhân mang huyết thống cuối cùng.

- Ngươi gọi đây là bảo vệ sao?

Ở ghế sau, Kim Ngũ Yến và Hoán Xuân đều đã bất tỉnh.

Đây chẳng khác gì một vụ bắt cóc.

- Thiên Ma giáo chủ sẽ không tha cho ngươi đâu!

- Ha!

Nghe được lời của Bạch Tông, Hữu Mã Vệ Nhiếp Chân hừ lạnh một tiếng, sau đó ấn vào ngực Bạch Tông, tức giận nói.

- Tốt nhất là đừng nói những lời ngu ngốc nữa. Cứ nói theo cách cậu thì ta và cậu đều có thể là Thiên Ma cả. Cậu vẫn ổn tới giờ phút này là vì huyết thống cuối cùng của Cước Ma Môn. Đừng khiến ta phải tự tay diệt đi một trong những Ma Môn thượng cấp trong Thiên Ma Thần Giáo.

- Dường như ngươi đang phớt lờ sự thật đó?

- Sự thật sao? Thật nực cười! Cậu có nghĩ rằng bọn ta sẽ tin rằng Đệ Nhị Thiên Ma vẫn còn sống đến tận bây giờ? Sau hơn một ngàn năm? Thiên Ma sẽ đích thân đến đây? …

- Ngươi sẽ hối hận … vì những lời nói đó …

Bất chấp lời cảnh cáo của Bạch Tông, nhưng Nhiếp Chân vẫn mỉm cười.

- Người hối hận là cậu.

[Hữu Ma Vệ.]

Hữu Ma Vệ Nhiếp Chân ngừng nói khi nghe thấy giọng nói của tài xế xe thứ hai vang bên tai.

Hắn chạm vào tai nghe và nói.

- Chuyện gì?

[Có kẻ đang bám đuôi.]

- Bám đuôi? Là kẻ nào?

[Ta nghĩ hình như là kẻ mà ngươi đã tha mạng.]

- Sao cơ?

Nhiếp Chân cau mày.

Hắn ta chắc chắn đã khiến Lý Minh rơi vào cảnh thập tử nhất sinh.

‘Một thường dân vẫn sống sót đến giờ và bám đuổi theo sau?’

Nhiếp Chân chắc chắn Lý Minh không phải là cao thủ võ lâm.

Nhưng hắn ta không nghĩ nhiều nữa. Nếu như gã ta đã cố chấp vậy thì hắn sẽ tiễn hắn lên đường.

Nhiếp Chân nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài khung kính rồi hỏi.

- Ngươi có thể dụ hắn đến nơi khác không?

- Được rồi. Ta sẽ dụ hắn.

Tài xế điều khiển chiếc xe thứ hai quay đầu xe.

Tuyến đường dẫn vào trạm tàu cao tốc vẫn bị phong tỏa, gây ùn tắc giao thông nghiêm trọng trên các tuyến khác.

Nhưng vì họ đã lái xe được hai mươi phút và đang tiến gần đến bức tường thành nên giao thông trên đường cũng phần nào thông thoáng hơn.

Tại thời điểm đó, một chiếc RV và một chiếc limousine bám sát phía sau.

- Chết tiệt.

Lý Minh tức giận như nhận ra điều gì đó.

Anh ta cảm thấy hơi kỳ lạ khi đi chệch khỏi con đường thông thường, và dự đoán ấy đã đúng.

Bọn chúng đã biết rằng anh ta đang theo dõi họ.

‘Mình nên làm gì tiếp theo đây?’

Nếu là thông thường, Lý Minh sẽ từ bỏ việc theo dõi bọn chúng để bảo vệ an toàn cho mình.

Nhưng anh ta không thể làm thế vì đó là mệnh lệnh của Thiên Như Vân.

Trong lúc Lý Minh còn đang suy nghĩ thì …

Kiiik!

Chiếc Limousine đi trước đã đi chậm lại cùng với Limousine chạy tới.

Lý Minh cố đánh vô lăng để di chuyển sang làn đường bên trái và tăng tốc, nhưng một Limousine khác đã chặn ngang.

Một thế gọng kìm.

- Chết tiệt thật! Mình xong đời rồi.

Anh không thể di chuyển đi được khi mọi hướng đều đã bị chắn đứng.

Khi đó, tài xế xe thứ hai đã mỉm cười.

- Bắt được ngươi rồi!

Hắn ta đạp chân ga, điều khiển xe tông vào chiếc RV.

Chính lúc đó.

Thịch!

- Ugh!

Có thứ gì đó rơi xuống phía trước chiếc xe tải.

- Kẻ nào vậy?

Tài xế xe thứ hai bị sốc cố gắng lái xe bỏ chạy nhưng sau đó người đứng dưới mặt đất đã giơ tay về phía chiếc xe.

Woong!

Mặt trước của chiếc xe được nâng lên cao.

- C - cái quái gì vậy!

Hắn ta bàng hoàng cố đạp chân ga và phanh nhưng chiếc xe bỗng bị lật ngang.

Eukkk!

Nghe thấy tiếng hét qua tai nghe, Nhiếp Chân ngồi trên xe phía trước hét lên.

- Xe hai … chuyện gì đang xảy ra vậy?

Bạch Tông đang ngồi đối diện với hắn, liếm môi và nói.

- Chẳng phải ta đã nói với ngươi rằng ngài ấy sẽ đến sao?

- Đến giờ mà ngươi vẫn còn nói những lời vô nghĩa …

Rầm!

Có một sự rung chuyển lớn, sau đó là một âm thanh cực lớn.

Chiếc Limousine ngay lập tức dừng lại.

Kiiik!

Trong phút chốc, mọi thứ trở thành một mớ hỗn độn.

Không ai biết chuyện gì đang xảy ra.

Một vài người nhìn lên trần xe thì phát hiện có những dấu chân được in trên đó.

- Dấu chân sao?

Brrr!

Chính lúc đó.

Trần xe bị xé toạc ra như một tờ giấy vậy.

Cùng với một bóng người đang nhìn xuống.

- Ngươi … ngươi là ai?

Một chàng trai trẻ có khuôn mặt sắc sảo và đôi mắt kiên định.

Cố Vương Hiền và Nhiếp Chân bối rối cho đến khi Bạch Tông lớn tiếng nói.

- Bạch Tông của Cước Ma Môn khấu kiến Thiên Ma giáo chủ!

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...