Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 199: Buổi Tiệc Bất Ổn. (2)
Dù bên ngoài có những ánh đèn được thắp sáng nhưng đây không phải là nơi thích hợp để nói chuyện.
Và khi Thiên Như Vân cho phép, Thiên Lưu Thành trực tiếp dẫn hắn vào bên trong nhà hàng.
Cách bài trí nhà hàng cũng thật độc đáo.
Có ba phòng, nhưng mỗi phòng đều có tường trượt ở giữa.
Và mỗi phòng đều có ba cái bàn.
Một chiếc bàn dài chỉ có hai chỗ ngồi đối diện nhau.
Kế đến có hai chiếc bàn nhỏ được kê cho một số lượng lớn người ngồi.
Bên cạnh căn phòng là một căn bếp mở, nơi các đầu bếp mặc đồ trắng đang chế biến các món ăn.
Taktak!
Tiếng dao va vào bàn và mùi súp nấu tràn ngập căn phòng.
- Thiên Ma giáo chủ! Xin hãy ngồi ở đây.
Thiên Lưu Thành hướng dẫn hắn đến chiếc bàn chính chỉ có hai chỗ ngồi.
- Thư ký và những người đó …
Thiên Lưu Thành nhìn Phí Mục Tiên.
Đó là bởi vì ông ta biết rằng người đó thuộc bè cánh Thiên Lưu Trường.
- Đã lâu rồi, thưa chủ tịch.
- Haha, cậu thật dũng cảm. Lại đến đây cùng với lão tổ ta đấy.
- Ta chỉ phục vụ Thiên Ma giáo chủ.
- Ta hy vọng cậu có thể hiểu rằng chúng ta không thể cho cậu một chỗ ngồi gần với lão tổ ta được.
Có điều mà Thiên Lưu Thành không thể hiểu được.
Phí Mục Tiên đã ăn phải tôm hùng hay sao lại đám đến giữa lãnh địa quân địch mà không chút e sợ.
Nhưng Thiên Lưu Thành không nói gì cả, mà lại lộ ra đâu đó một tia lo lắng.
- Thưa Thiên Ma! Vì mối quan hệ giữa nội bộ gia đình không mấy tốt đẹp nên việc ta sắp xếp hắn ngồi cùng bàn với các thư ký có được không?
Thiên Lưu Thành đã xin phép Thiên Như Vân.
Chuyện đó không quan trọng nên Thiên Như Vân gật đầu, nhưng Shakena lại thì thầm.
- Ta muốn ngồi bên cạnh chủ nhân.
Tất nhiên không phải vì Shakena lo lắng cho hắn. Chỉ vì cô không muốn rời xa hắn.
- Dù ngồi hai bàn khác nhau nhưng chúng ta vẫn ăn chung một không gian nên mong các quý cô xinh đẹp sẽ thông cảm một chút.
Thiên Lưu Thành nói chuyện một cách lịch sự và nhẹ nhàng vì ông ta thích kiểu phụ nữ như vậy.
Quả thực, tình yêu cái đẹp là điểm chung của tất cả đàn ông.
Mà đàn ông có ham muốn chinh phục rất cao nên khi gặp một người phụ nữ xinh đẹp, lạnh lùng thì ham muốn chiếm hữu trong họ sẽ trỗi lên.
(TL: Lời này là dịch giả nói chứ không phải tác nói.)
Tuy nhiên, Shakena không quan tâm đến điều này, cô cau mày quay lại và lẩm bẩm.
- Ngươi nói gì hả tên nhân loại kia?
- Hả?
Trong một thoáng, Thiên Lưu Thành nghi ngờ đôi tai mình.
Nhưng vì ở trước mặt Thiên Như Vân nên hắn không biểu hiện ra phản ứng ấy.
Giống như Shakena, Lưu Tô Hoa cũng có biểu hiện như thế.
Sau đó, cô cùng Shakena đi đến bàn thứ ba.
‘Những con nhỏ kiêu ngạo.’
Thiên Lưu Thành tặc lưỡi và ngồi.
- Đây là trà ô long, thưa ngài.
Rót!
Khi họ ngồi xuống, một nữ phục vụ bàn xinh đẹp mặc đồng phục đi tới và rót trà nóng cho Thiên Như Vân.
Khi tất cả đều ngồi vào vị trí, Thiên Lưu Thành mới mở miệng.
- Mỗi người chúng ta sẽ lần lượt bái kiến Thiên Ma.
Như thể đang chờ đợi, họ bắt đầu đến bái kiến và giới thiệu bản thân.
Người đầu tiên tất nhiên là phó chủ tịch Vương Tín.
Pa!
Ông ta quỳ một gối và cúi đầu.
- Vương Tín, môn chủ đương nhiệm Vô Song Kiếm Môn. Thật vinh dự khi Thiên Ma giáo chủ đã cho phép chúng ta gia nhập Thiên Ma Thần Giáo.
- Ồ!
Mắt Thiên Như Vân sáng lên.
Đúng là Thiên Như Vân đã từng đưa ra lời mời Vương Tĩnh gia nhập Thiên Ma Thần Giáo và trao cho ông ta chức vị Đại trưởng lão nhưng lúc đó Vương Tĩnh vẫn băn khoăn về quyết định đó.
Và hắn cũng không ngờ là Vương Tĩnh lại đưa Vô Song Kiếm Môn đã gia nhập Thiên Ma Thần Giáo suốt hơn một ngàn năm.
Trong thời đại của mình, Vương Tĩnh là một trong số Thiên Hạ Ngũ Tuyệt, và cũng có thể xem là siêu cấp cường giả mạnh nhất trong giáo phái sau mỗi Thiên Như Vân.
Sau đó, những người khác cũng lần lượt đứng lên và giới thiệu về bản thân.
- Thần là Mông Tuyền Vũ, môn chủ đương nhiệm Mông Kiếm Ma Môn. Thật vinh dự khi được gặp Thiên Ma vĩ đại.
Sau khi các môn chủ có mặt hoàn thành màn giới thiệu. Thiên Lưu Thành chỉ vào người đàn ông đầu trọc ở đằng kia, trông giống như một đầu bếp.
- Con đã quên mất người quan trọng nhất. Người này là đầu bếp chính của buổi tiệc tối nay. Anh ta là đầu bếp nổi tiếng, từng làm bếp trưởng trong một khách sạn năm sao ở Bắc Kinh và đang nắm giữ ba sao Michelin. Vì phong cách nấu ăn của anh ta rất hợp khẩu vị của con nên con thường xuyên đến đây.
Người đàn ông nghe xong lời nói của Thiên Lưu Thành liền cúi đầu.
- Lục Văn Hiên.
- Chúng ta đang mong chờ những món ăn ngon.
- Ta sẽ khiến các vị hài lòng.
Đầu bếp Lục Văn Hiên mỉm cười đáp lại rồi tiếp tục nấu nướng.
Trong bếp, những người phục vụ đang bận rộn bưng đồ ăn lên bàn.
Món khai vị luôn luôn là súp.
- Đây là súp cua.
- Mời lão tổ dùng món này.
Khi người phục vụ đặt món ăn xuống, Thiên Lưu Thành liền mời Thiên Như Vân dùng món.
Trong lúc bọn họ đang chờ Thiên Như Vân cầm thìa nếm thử thì hắn lắc đầu hỏi.
- Ăn uống như vậy đã đủ rồi, đi thẳng vào vấn đề đi.
- Hả? Con nghe nói rằng lão tổ chưa ăn thứ gì trong suốt chuyến đi.
- Ngươi nghĩ rằng ta đến đây để ăn tối với ngươi?
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook