Sẵn sàng

Một lần nữa, Thiên Như Vân lại ngắt lời ông ta.

Và rồi, việc gì đến đã đến. Mộ Dung Kim phải giải tỏa cơn tức giận của mình.

- Thằng nhóc thô lỗ này. Cậu không biết ta là ai sao?

Mộ Dung Kim là một kẻ có lòng kiêu hãnh cao.

Ông ta là chủ tịch của Tập đoàn Yeon và là giám đốc chi nhánh của Chi Hội Võ Thuật Thẩm Dương. Nên ông ta nghĩ rằng hầu hết các cao thủ võ lâm đều dưới quyền mình.

Nhưng khi thấy Thiên Như Vân liên tục phớt lờ mình, ông ta không thể không tức giận.

- Đừng có làm phiền ta. Ta sẽ tìm tới ngươi khi có thời gian thích hợp, hậu duệ của Mộ Dung Thế Gia.

- Cái gì?

Mộ Dung Kim sửng sốt trước lời nói ấy.

Bởi đây là lần đầu tiên có người gọi ông ta theo cách như vậy.

Đúng là mọi người thường gọi ông ta với chức danh chủ tịch thay cho hậu duệ của Mộ Dung Thế Gia.

- Hậu duệ của Mộ Dung Thế Gia? Ha! Nghe này chàng trai trẻ, cậu đã đi quá xa rồi đấy. Đây thế kỷ XXI, thì còn tồn tại quy tắc giữa hậu bối và tiền bối sao?

Sau khi nói xong, Mộ Dung Kim liền truyền âm.

Ông ta không thể nói thành lời vì có khá nhiều người xung quanh họ.

[Đừng tỏ ra tự mãn nữa. Cậu nghĩ mình có tư cách để nói chuyện với giám đốc Chi Hội?]

Thiên Như Vân lắc đầu trước truyền âm ấy.

Và hành động ấy khiến đôi mắt Mộ Dung Kim càng trở nên giận dữ hơn.

[Ta muốn có một cuộc nói chuyện vui vẻ với cậu, nhưng nếu cậu cứ tiếp tục hành động lỗ mãng như thế thì ta sẽ không có lựa chọn nào khác ngoài việc sử dụng tư cách giám đốc chi nhánh Chi Hội Võ Thuật Thẩm Dương để thu hồi mã định danh của cậu …]

Puck!

- Kuak!

Vào lúc đó, tay Thiên Như Vân hướng tới cổ ông ta.

Mộ Dung Kim bất ngờ hành động bất ngờ ấy, đã vội vung tay đẩy tay hắn ra.

- Kuak … Kuak … ng … ngươi …

Thật là kỳ lạ.

Mộ Dung Kim đã vận nội lực để đỡ lấy nhưng cũng không thể ngăn được.

- Huh?

Đúng lúc đó, Thiên Như Vân tiến lại gần và đặt tay lên mũ bảo hiểm.

Quá bối rối, Mộ Dung Kim đã cố gắng dùng kiếm chém đứt tay Thiên Như Vân đang giữ lấy mũ bảo hiểm, nhưng …

- Ta đã nói là đừng làm phiền ta.

Pak!

- Kuk!

Ahhhhhh!

Mộ Dung Kim bị tê liệt và thanh kiếm trong tay rơi xuống đất.

Cảm giác quay cuồng.

- Kuak … kuak …

Máu chảy ra từ mắt, mũi, tai và miệng, ông ta run rẩy rồi ngã xuống sàn bất tỉnh.

- Ahh …

Một câu cảm thán thốt ra từ miệng Bành Năng Khiêm khi ông ta cũng tập trung sự chú ý của mình vào hai người họ.

Bành Năng Khiêm nghĩ thực lực của người thanh niên này không tệ khi hắn thi triển một chiêu thức tuyệt vời để kết liễu Alpha trong một đòn. Nhưng chứng kiến cảnh tượng hắn đã làm với Mộ Dung Kim thì quả thật nó đã vượt xa sự mong đợi của ông.

‘Hắn ta đánh gục một cường giả Tuyệt Đỉnh Tông Sư hậu kỳ mà chẳng có chút vất vả nào ư? Quái vật! Hắn là quái vật!’

Tất cả bọn đều không dám tưởng tượng mỗi một người thanh niên mới tuổi đôi mươi mà đã rất xuất chúng đến mức này.

Và ở một nơi như thế này. Chủ tịch Mộ Dung Kim của Tập đoàn Yeon và là giám đốc chi nhánh của Chi Hội Võ Thuật Thẩm Dương sẽ trở thành trò cười cho mai sau …

- Cha!

Mộ Dung Nhất Tôn dẫn theo 30 cao thủ võ lâm khác vừa đến phòng tuyến E-3 liền chứng kiến cảnh cha mình bị đối phương đánh gục. Hắn ta không giữ được sự bình tĩnh nữa mà hét về phía Thiên Như Vân.

- Thằng khốn. Sao ngươi dám động đến ông ấy.

Xoẹt!

Mộ Dung Nhất Tôn và các cao thủ võ lâm khác đồng loạt rút kiếm.

Thiên Như Vân nhìn họ. Hắn còn chưa hoàn thành vai diễn con nai vàng ngơ ngác đạp trên lá vàng khô mà đã phải trở về với bản chất thật của mình.

Chứng kiến ánh mắt lạnh lùng ấy. Nhưng người khác không khỏi phải cảm thán trong lòng.

- Xin là xin vĩnh biệt … cụ!

Nhưng rồi một chuyện không nghĩ tới đã xảy ra.

- Dừng tay lại!

Có người đã can thiệp.

- Chủ tịch Nghiêm Cơ Thạch?

Người đó là chủ tịch Nghiêm Cơ Thạch của Lục Cảnh Đường.

Trước sự xuất hiện bất ngờ ấy, Mộ Dung Nhất Tôn và những cao thủ võ lâm khác có phần buông lỏng sự cảnh giác.

Mộ Dung Nhất Tôn vẫn không kìm tức giận, lớn tiếng nói với chủ tịch Nghiêm Cơ Thạch.

- Chủ tịch Nghiêm. Chuyện này không liên quan đến ông.

Mộ Dung Nhất Tôn cho rằng người này đang cố gắng khiến hai bên hòa giải.

Tuy nhiên, lời nói của Nghiêm Cơ Thạch khiến tất cả đều phải bất ngờ.

- Nếu ai đó muốn tấn công người này thì sẽ phải bước qua xác Nghiêm Cơ Thạch.

- C - Cái gì?

Chủ tịch Nghiêm Cơ Thạch của Lục Cảnh Đường liếc nhìn Thiên Như Vân.

Vốn dĩ ông ta không có ý định xen vào.

Dù đến chậm hơn Bành Năng Khiêm và Mộ Dung Kim, nhưng ông ta vẫn tận mắt chứng kiến cảnh Thiên Như Vân chém Alpha làm đôi.

Và khi ông ta nhìn thấy viên tinh hạch trong tay Thiên Như Vân, ông ta đã đưa ra một quyết định.

‘Nếu viên tinh hạch ấy rơi vào tay tên quái vật như vậy thì ai có thể lấy nó được?’

Nghiêm Cơ Thạch nghĩ rằng thà lặng lẽ quay lại công ty sẽ tốt hơn, nhưng rồi, một cơ hội ngàn vàng đã xuất hiện.

- Doãn Môn Bình thật sự nghĩ rằng có thể lấy lòng được hắn ta chỉ vì hành động đưa thẻ công ty và hành động như một con chó săn?

 

 

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...