Sẵn sàng

Đôi mắt Bành Năng Khiêm tràn đầy sự mong đợi.

Vì ông ta không đáp lại nên Mộ Dung Nhất Tôn tiếp tục truyền âm.

[Chỉ có trưởng lão mới có thể giúp; trưởng lão là người duy nhất có thể đánh bại chủ tịch Nghiêm Cơ Thạch và kẻ đã khiến cha cháu trở nên như thế này.]

[Hahaha]

[Cháu biết rằng mối quan hệ giữa hai người là không tốt. Nhưng cháu khác với cha. Cháu luôn tôn trọng trưởng lão từ khi còn nhỏ.]

Đúng là, Mộ Dung Nhất Tôn đã luôn thể hiện sự kính trọng đối với Bành Năng Kiêm.

Bành Năng Khiêm cũng vậy, ông ta luôn đối xử nhẹ nhàng với Mộ Dung Nhất Tôn như giữa trưởng bối và hậu bối trong gia tộc.

[Cháu không chỉ nhờ giúp đỡ thôi đâu. Cháu sẽ đưa cho trưởng lão viên tinh hạch cấp C, nếu ông giúp.]

Mộ Dung Nhất Tôn cũng là một doanh nhân.

Hắn ta biết rằng điều cơ bản nhất trong giao dịch là thương lượng với mức giá tương ứng. Nó cũng đúng bởi một ai đó đã từng nói rằng “Thế gian vạn vật không gì là không thể giao dịch, chỉ là nhìn đồ vật giao dịch, có thể hay không làm cho đối phương động tâm thôi!”

Và cách duy nhất để lão già đó chịu ra tay giúp đỡ là từ bỏ viên tinh hạch cấp C.

‘Thật tiếc khi phải đánh đổi lấy viên tinh hạch, nhưng nếu mình có thể đảo ngược tình thế ...’

Mộ Dung Nhất Tôn nhìn ông ta với ánh mắt tha thiết.

Nhưng những gì diễn ra khác với những gì mà anh ta mong đợi.

[Ta xin lỗi. Giám đốc điều hành của Tập đoàn Yeon.]

[Huh?]

Mộ Dung Nhất Tôn nhìn ông với ánh mắt hoang mang.

‘Mình đã đưa ra mức giá tốt vậy nhưng tại sao ông ta lại từ chối nó?’

[T - Tại sao?]

[Là một thành viên của Hiệp Hội, ta có thể thử và hòa giải. Nhưng điều này đang xảy ra giữa các thành viên trong cùng Hiệp Hội nên ta không nghĩ ông già này nên can thiệp.]

Mộ Dung Nhất Tôn vội vàng truyền âm.

[Đây không phải sự thật. Thằng ranh kia không phải là thành viên của Chi Hội. Và hắn ta còn chưa được cấp mã định danh. Nếu một kẻ dám hành xử tùy tiện như vậy thì ông cũng biết rõ danh tiếng của Chi Hội sẽ bị ảnh hưởng như thế nào đúng không?]

Hắn đã nói một cách hùng hồn như vậy và cố thuyết phục Bành Năng Khiêm.

Tuy nhiên, Bành Năng Khiêm dường như không thay đổi quyết định.

Ông ta thở dài và nói với vẻ tiếc nuối.

[Haizzz … Ta sẽ thành thật nói với cậu. Với tình hình hiện tại, ta nghĩ tốt hơn hết là cậu nên nhận lỗi và nhanh chóng đưa cha mình rời đi.]

- Đồ hèn!

Mặt Mộ Dung Nhất Tôn nhăn lại.

Hắn đã mong được giúp đỡ, nhưng Bành Năng Khiêm từ chối và nó khiến cho hắn rất tức giận.

Dù sao hắn cũng là thành viên, hậu duệ đời sau của ngũ đại thế gia, nên hắn nghĩ Bành Năng Khiêm sẽ ra mặt vì mặt mũi.

- Bây giờ, ta hiểu tại sao cha ta lại ghét ông rồi.

Vì mối quan hệ từ trước đến nay, Bành Năng Khiêm cố đưa một số lời khuyên cho Mộ Dung Nhất Tôn.

[Nhất Tôn! Hãy nghe lời lão già này. Vì giữa chúng ta có một số mối quan hệ cho nên ta cần nói điều này với cậu. Nếu cậu không kết thúc mọi chuyện ngay bây giờ …]

[Không cần. Ta không cần nhờ tới sự giúp đỡ từ ông nữa.]

- Huh?

Bành Năng Khiêm cau mày.

Ông định nói với hắn một điều quan trọng, nhưng hắn lại cắt ngang và điều đó làm ông cảm thấy thất vọng.

[Ngay cả khi mối quan hệ của ông với cha ta không tốt, ta vẫn tôn trọng ông. Nhưng những gì mà cha ta hay nói về ông, dường như chúng đều là sự thật.]

[Chờ đã. Cậu lắng nghe những gì ta nói …]

[Không cần thiết. Sao ông có thể làm vậy trong khi cha ta đang nằm bất tỉnh ở đó? Ta nghĩ mình không cần tiếp tục giữ mối quan hệ này với ông. Bành trưởng lão! Cảm ơn vì những gì ông đã làm đến bây giờ.]

[Haizzz …]

Bành Năng Khiêm lắc đầu trước những lời đó.

Cũng phải vì Mộ Dung Nhất Tôn không thực sự hiểu vấn đề của câu chuyện.

Hắn ta đến nơi này muộn nhất nên không biết ai đã kết liễu Alpha. Hắn ta nghĩ người đó là cha mình. Và khi thấy cha bị sỉ nhục như vậy trước mặt một người xa lạ thì việc không giữ được sự bình tĩnh cũng có thể hiểu được.

Chính sự mù quáng bởi tức giận và thịnh nộ đã khiến Mộ Dung Nhất Tôn không phân rõ trắng đen, đúng sai.

‘Chậc chậc, hắn không khác gì cha mình cả.’

Bành Năng Khiêm quyết định mặc kệ.

Bởi dù cho ông ta có nói gì đi chăng nữa thì nó sẽ không thay đổi được gì vì đối phương chẳng thèm lắng nghe.

Chính người thuộc Mộ Dung Thế Gia chấm dứt quyết định mối quan hệ này chỉ vì ông ta từ chối yêu cầu và giờ Bành Năng Khiêm nghĩ cứ để cho họ tự khắc mà sáng mắt ra.

‘Huh! Tuyệt. Hơn cả mong đợi…’

Khi không thể nhận được sự giúp đỡ từ Bành Năng Khiêm, hắn quyết định liều một phen.

Sau đó, hắn quyết định giảm bớt kẻ thù của mình.

Đối đầu với Lục Cảnh Đường sẽ chẳng có ích lợi gì.

[Chủ tịch Nghiêm.]

Mộ Dung Nhất Tôn truyền âm tới Nghiêm Cơ Thạch.

Trước truyền âm bất ngờ ấy, Nghiêm Cơ Thạch nghi ngờ nhìn Mộ Dung Nhất Tôn.

[Người đứng sau lưng ông. Hắn ta là cao thủ võ lâm thứ chín chưa định danh được Lục Cảnh Đường đã tuyển vào, phải không?]

 

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...