Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 204: Cái Giá Phải Trả. (2)

Sẵn sàng

Chương 204: Cái Giá Phải Trả. (2)

‘Làm sao có thể …’

Trong bầu không khí yên tĩnh đến lạ thường, Thiên Như Vân mỉa mai nói.

- Chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra nữa? Các ngươi đang nói nhảm nhí gì vậy? Chuyện này lẽ ra không nên xảy ra ngay từ đầu mới đúng!

Bọn chúng không có lời bào chữa nào.

Thiên Như Vân nói không sai.

Mưu đồ kiểm soát Thiên Ma là tội lỗi không thể nào tha thứ được.

- Còn các ngươi.

Kuak!

- Kuaaak!

Khi Thiên Như Vân dùng sức dẫm mạnh hơn nữa, Thiên Lưu Thành đã rên rỉ vì đau.

‘H - Hắn ta thực sự giết mình sao?’

Một giây trước, hắn nghĩ rằng mình sẽ không bị giết.

Tuy nhiên, khi thủ cấp của Mông Tuyền Vũ lăn đến trước mặt, hắn mới nhận ra rằng mọi điều mình nghĩ đều sai lầm.

Thiên Lưu Thành hét lên.

- Lão tổ! Tập đoàn! Con sẽ bàn giao lại tập đoàn! Lão tổ sẽ dẫn dắt chúng con …

- Không cần thiết.

Ánh mắt Thiên Như Vân lạnh lùng hơn trước rất nhiều.

Đó không phải là cái nhìn của tiền bồi dành cho vãn bối cùng chung huyết thống.

Thiên Lưu Thành đã nhận ra điều đó nên đã vội vàng cầu xin.

- Lão tổ ... Lão tổ … làm ơn cho con được sống. Nếu lão tổ tha cho con, con sẽ dùng lưỡi liếm giày của người. Con sẽ liếm … 

Thiên Như Vân nhìn xuống hắn và lầm bầm trước những lời lẽ thảm hại đó.

- Ngừng lãng phí thời gian của ta!

!!!

Thiên Lưu Thành mở to mắt vì kinh ngạc.

- Mơ mộng trở thành Tân Ma Giáo Chủ sao? Đừng mơ nữa. Chết đi!

Ngay khi Thiên Như Vân vừa dứt lời, hắn dùng nhiều sức hơn để dẫm nát đầu Thiên Lưu Thành.

- Lão tổ! Lão tổ … 

Nứt!

- Ackkkkk!

Khuôn mặt Thiên Lưu Thành bị nghiền nát hoàn toàn và hòa thành một với sàn nhà.

Cơ thể vốn còn vùng vẫy đã dừng lại.

- Chủ Tịch!

Đám người đều bàng hoàng trước cái chết của môn chủ Mộng Kiếm Ma Môn, nhưng họ không bao giờ nghĩ rằng Thiên Lưu Thành, hậu nhân có chung huyết thống với Thiên Như Vân cũng bị giết.

Vì lòng trung thành với Thiên Lưu Thành, giám đốc điều hành Dương Tử Minh không giấu được tức giận, lớn tiếng hét lên.

- Thiên Ma giáo chủ! Làm thế nào … làm thế nào ngài có thể làm điều này chứ? Ông ấy là con cháu của ngài mà. Giết một người thừa kế của giáo phái, nếu ngài thực sự là lão tổ … 

Trước khi hắn có thể nói xong, Thiên Như Vân đã đưa tay về phía hắn.

Cơ thể Dương Tử Minh lơ lửng và nằm trong lòng tay Thiên Như Vân.

Vồ lấy!

 - Kuak!

Dương Tử Minh cố gắng chống cự và nhúc nhích thân thể nhưng vô ích.

Nội lực của Thiên Như Vân quá khủng khiếp.

Nhìn gia hỏa đang vùng vẫy trong tay mình, Thiên Như Vân nói.

- Thì sao?

- Kuak … hổ dữ cũng không ăn thịt con …

- Nực cười. Nếu thực sự coi ta là lão tổ thì có dám phạm phải điều này không?

- C - chuyện đó …

Dương Tử Minh không thể trả lời.

Con tim hắn giận dữ phản bác vì lòng trung thành với Thiên Lưu Thành, nhưng lý trí hắn biết hành động của Thiên Lưu Thành đã khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

Nói không sai khi Thiên Lưu Thành đã tự tìm đường chết.

- Ngươi đã đồng ý với kế hoạch ngu ngốc này nên mới đến đây phải không?

!?

Trước những lời nói của Thiên Như Vân, Dương Tử Minh đã nhận ra sai lầm của mình.

- Thiên Ma giáo chủ. Không phải vậy … 

Thiên Như Vân đưa tay vào miệng hắn ta rồi nắm lấy.

Chụp lấy!

- Euk!

- Ngươi cần phải biết hậu quả sẽ ra sao khi ngươi không quản được cái miệng của mình.

- Kuekkkkk!

Dương Tử Minh bị sốc, nắm tay Thiên Như Vân, cố gắng ngăn hắn xé quai hàm.

Tuy nhiên, hàm dưới đã bị kéo lệch đi.

- Kuaaak!

Nứt!

Dương Tử Minh hét trong tuyệt vọng khi hàm dưới bị kéo ra bên ngoài.

Hắn ta chết ngay lập tức khi bị mất quá nhiều máu.

Thiên Như Vân ném xác hắn xuống sàn.

Pak!

- Haaa.

Shakena không rời mắt khỏi Thiên Như Vân, cô cảm thấy cơ thể mình bắt đầu nóng lên.

Sự tàn ác, lạnh lùng của Thiên Như Vân khiến cô ta cảm thấy vô cùng phấn khích.

‘Thật tuyệt! Chủ nhân thật tuyệt vời!’

Bá tước Shakena càng thêm chắc chắn rằng Thiên Như Vân là chủ nhân mà cô ta hằng mong ước.

Trái ngược với sự ngưỡng mộ của Shakena, những người khác đều tái mặt và đầy sợ hãi trước Thiên Như Vân.

- Tất cả các ngươi cũng phải trả giá cho chuyện này.

Thiên Như Vân đưa mắt nhìn những người khác.

Pak!

Khi đó, giám đốc Cố Vương Hiền đã vội vàng quỳ xuống sàn trước mặt Thiên Như Vân.

- Thiên Ma giáo chủ! Làm ơn dừng lại! Ngài thực sự định giết hết các môn chủ ở đây sao?

Cố Vương Hiền không biết gì về kế hoạch của chủ tịch Thiên Lưu Thành.

Đó là lý do tại sao ông ta không dám lên tiếng.

Nhưng khi nhận ra tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát, ông ta đã liều mạng để can ngăn Thiên Như Vân lại.

‘Mình cần phải thuyết phục ngài ấy bằng cách nào đó.”

Cố Vương Hiền thấy rằng Thiên Như Vân thậm chí không tha thứ cho huyết thống của mình. Vì thế ông ta đã có cách tiếp cận khác.

- Thưa Thiên Ma giáo chủ! Bọn họ không chỉ là những môn chủ môn phái mà còn là thành viên chủ chốt trong giáo phái. Nếu tất cả bọn họ đều chết ở đây thì không chỉ gia tộc họ mà cả giáo phái sẽ tổn thất rất nhiều. Làm ơn! Xin Thiên Ma giáo chủ hãy suy xét điều này.

Một tia hy vọng lóe lên trong mắt của những môn chủ đang sợ chết khiếp.

Như đã nói, họ là sức mạnh của giáo phái.

Và khách quan mà nói, giết họ sẽ gây tổn hại quá lớn cho giáo phái.

Giám đốc Lý Băng Du cũng phụ họa theo.

- V - vâng. Thiên Ma giáo chủ. Nếu nhiều môn chủ bị trừng phạt thì làm sao giáo phái có thể thống nhất và trở lại vị trí ban đầu? Làm ơn! Xin Thiên Ma giáo chủ …

Puck!

- Kuak!

Trước khi Lý Băng Du còn chưa kịp nói xong, thì đã có thứ gì đó đâm vào lưng hắn ta.

Khi nhìn xuống, hắn nhìn thấy một đầu nhọn như mũi kiếm, lạnh buốt nhô ra khỏi cơ thể mình.

- C - cái này?

Rùng mình!

Một cơn ớn lạnh lan khắp cơ thể hắn.

Khi quay đầu lại, hắn nhìn thấy hàng chục băng kiếm đang chĩa vào đầu các môn chủ khác.

- Băng kiếm!

Những người chú ý đến băng kiếm khí không thể giấu được vẻ kinh ngạc.

Thiên Như Vân bóp lấy cổ Lý Băng Du đang trong cơn đau đớn, mỉa mai nói.

- Ngươi nghĩ các ngươi là những kẻ duy nhất có thể khôi phục lại giáo phái sao? Các ngươi đang nhầm lẫn rồi.

- Không có môn phái nào …

- Một đám ô hợp, rác rưởi khiến giáo phái thành ra như vậy trong suốt hai mươi bảy năm qua? Vậy mà còn dám nói rằng là trụ cột khôi phục lại giáo phái?

- Đ - điều đó …

Lý Băng Du không nói nên lời.

Nguyên nhân dẫn đến sự giải tán của Thiên Ma Thần Giáo là do cuộc nội chiến giữa ba phe.

Không có bất kỳ lý do nào có thể viện cớ được.

Thiên Như Vân nhìn những tên đang quỳ xuống sàn và nói

- Huyết thống sao? Môn chủ? Gia chủ? Các ngươi nghĩ rằng có thể sử dụng điều nhảm nhí này làm lá chắn để cứu mạng mình hay sao? Ta sẽ nói rõ điều này, vì vậy hãy lắng nghe cho kỹ. Tất cả các ngươi đều phải chết ở đây.

Lúc đó, bọn chúng liên tục cầu xin.

- Thiên Ma giáo chủ ... làm ơn ... xin hãy thương xót ...

- Hãy cho chúng ta một cơ hội.

Thiên Như Vân lạnh giọng đưa ra phán quyết tử hình cho họ.

- Lẽ ra ngay từ đầu các ngươi nên cầu xin chứ không phải là cố giở trò.

Swoosh! Swoosh!

Khi Thiên Như Vân di chuyển các ngón tay thì băng kiếm trên không trung lao về phía mục tiêu đã được chỉ định.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]



 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...