Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 205: Cái Giá Phải Trả. (3)
Chương 205: Cái Giá Phải Trả. (3)
Một nhà hàng lẽ ra phải tràn mùi thơm ngon của ẩm thực mà giờ lại ngập trong mùi máu tanh.
Bốn mươi ba vị môn chủ và gia chủ đều biến thành những cái xác chết lạnh lẽo.
Cố Vương Hiền và Hữu Ma Vệ Nhiếp Chân đang nhìn những thi thể nằm rải rác đó bằng đôi mắt hoang mang.
Cho dù có nằm mơ thì họ cũng không bao giờ tưởng tượng được rằng chuyện như vậy sẽ xảy ra.
‘Ahhh, chủ tịch. Tại sao ngài …’
Hắn ta đã sớm tận mắt chứng kiến sức mạnh hủy khủng khiếp của Thiên Ma giáo chủ, và hắn càng hối hận khi lẽ ra phải nên xem kỹ những báo cáo và ngăn họ thực hiện kế hoạch này.
Thình thịch!
Cố Vương Hiền quỳ trên mặt đất, trước thi thể Thiên Lưu Thành.
‘Tất cả là lỗi của mình vì đã không ngăn cản chủ tịch!’
Cố Vương Hiền vô cùng tự trách, không kiềm chế được cảm xúc.
- Thiên Ma Giáo Chủ. Ta cũng không trung thành. Ta sẽ trả giá bằng mạng sống của mình!
Cố Vương Hiền tập trung toàn bộ nội công vào nắm đấm.
Nhiếp Chân đã hét lên khi Cố Vương Hiền đang mất bình tĩnh.
- Giám đốc Cố! Ngươi, ngươi đang làm gì vậy!
- Hữu Ma Vệ. Xin hãy tránh ra.
Cố Vương Hiền vung cú đấm nhắm vào đầu mình để tự sát nhưng nó không chạm vào đầu hắn.
Có thứ gì đó đã ngăn cản.
Rung rinh!
Thiên Như Vân đang đưa tay ra.
Cố Vương Hiền nhìn Thiên Như Vân với đôi mắt đỏ hoe và nói.
- Tại sao ngài lại ngăn nó?
- Ta hiểu lòng trung thành của ngươi, nhưng ngươi không chịu trách nhiệm khi để giáo phái trở nên như thế này sao?
- Điều đó …
Không chỉ là người đứng đầu trong môn phái, hắn ta còn nằm trong tầng lớp cao nhất lãnh đạo Thiên Ma Thần Giáo. Cho nên, hắn cũng phải chịu trách nhiệm cho việc này.
Thế nên, Thiên Như Vân mới ngăn hắn lại.
Khi đó, Nhiếp Chân đã vội truyền âm để khuyên can.
[Giám đốc Cố, không, Cố Vương Hiền. Vì mối quan hệ của ta với ngươi, ta sẽ thành thật. Đúng là ta quyết định phục vụ Thiên Lưu Thành. Nhưng hắn ta đã phạm vào tội không thể tha thứ.]
Đến cả Hữu Ma Vệ cũng không thể chấp nhận được điều này.
Và hình phạt ấy đã khiến họ cảm thấy khiếp sợ. Dù cho có là môn chủ hay gia chủ hàng đầu trong giáo phái cho đến người cùng chung huyết thống thì đều phải bị trừng phạt.
Loại hình phạt này không phải là quá vô lý.
Bởi vì danh hiệu Thiên Ma không phải một cái tên thông thường.
Quyền lực, danh vọng, tiền tài và địa vị.
‘Thật ngu ngốc khi cố tẩy não Thiên Ma.’
Một hành động mà không một thành viên trong Ma giáo dám nghĩ tới.
Nó không khác gì những người theo Công giáo và Phật giáo có ý định truyền bá Chúa Jesus và Đức Phật.
[Nhưng mà …]
[Cố Vương Hiền. Thời điểm chủ tịch làm vậy thì chúng ta đã vốn dĩ không còn chung một con đường rồi. Không phải chúng ta đã tuyên thệ rằng sẽ hồi sinh giáo phái sao? Ngươi định phá bỏ lời thề của mình à?]
Cố Vương Hiền cúi đầu trước lời của Hữu Ma Vệ.
Nó khiến hắn nhớ lại ngày hôm đó.
Đã hai mươi bảy năm trôi qua rồi, máu, nước mắt đã đổ xuống không biết bao nhiêu lần.
Cố Vương Hiền nắm chặt tay khi nhớ lại ngày hôm đó, và cúi đầu.
- Ta đã cố làm điều gì đó ngu ngốc. Ta nhất định sẽ phục hưng giáo phái và trả giá cho mọi tội lỗi mà mình đã gây ra.
- Tốt.
Thiên Như Vân nhìn Hữu Ma Vệ với cái nhìn đầy hài lòng.
Ngạc nhiên trước ánh mắt bất ngờ ấy, Nhiếp Chân cúi đầu.
‘Gì?’
Hắn ta có cảm giác như thể Thiên Như Vân nghe thấy cuộc trò chuyện giữa họ.
Đúng vậy. Thiên Như Vân đã nghe thấy hai người họ truyền âm với nhau nhờ vào sự giúp đỡ của Nano.
Tiếp theo, Thiên Như Vân đi tới nơi Vương Tín vẫn đang bị đóng đinh vào tường.
Vương Tín bất đắc dĩ cúi đầu.
- Ngươi là Vương Tín? Là hậu nhân của Vương tộc?
- Thiên Ma Giáo Chủ.
Vương Tín ngẩng đầu lên với ánh mắt chấp nhận cái chết.
Thiên Như Vân cũng biết rõ hắn ta cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi.
- Tại sao ngài không giết ta? Ngài muốn trừng phạt thôi bằng hình phạt khác vì đã vô lễ với ngài.
Vương Tín hỏi với giọng chua chát.
Hắn đã tận mắt chứng kiến từng người chết. Cả người mà hắn chọn phục vụ cũng chết không toàn thây.
Bây giờ, trong lòng hắn là nỗi khao khát được chết để hội ngộ cùng với họ.
- Biết mình sắp chết mà vẫn tấn công ta?
Không giống như những người khác, Vương Tín đã nhận ra Thiên Ma mạnh như thế nào khi Thiên Ma phá giải các đòn tấn công của hắn.
Sự chênh lệch giữa hai người giống như trời và đất vậy.
Nhưng cho dù có là vậy. Vì lòng trung thành hướng về Thiên Lưu Thành, hắn sẵn sàng vung kiếm dù cho có phải chết.
- … Ta xin lỗi. Xin hãy giết ta đi.
Không một ai ở đây dám đã thể hiện sự can đảm như vậy.
- Không tệ.
- Vâng?
Trước lời khen bất ngờ ấy, Vương Tín tỏ vẻ khó hiểu.
Thiên Như Vân coi trọng cách Vương Tín lựa chọn dù hắn ta biết mình là ai.
Đó là lý do tại sao hắn không giết Vương Tín.
Nhưng ngoài ra cũng một phần bởi vì.
‘Tên này đã ngăn nó bằng một bức tường.’
Hành động đó không qua được mắt hắn.
Cái tên Vương Tín dường như đã có được một chút cảm ngộ và chỉ còn cách đột phá không bao xa.
‘Không tệ. Hắn có tiềm năng để đạt đến cảnh giới Vô Thượng Tông Sư.’
Không giống như việc đột phá từ Đại Tông Sư hậu kỳ lên Tuyệt Đỉnh Tông Sư. Tuyệt Đỉnh Tông Sư hậu kỳ lên Vô Thượng Tông Sư là hoàn toàn khác. Nhìn thì chỉ cách một bước chân nhưng thật sự thì xa tận chân trời.
Và đương nhiên, Thiên Như Vân không muốn mất đi một người tài năng như vậy.
Vương Tín đã hỏi khi Thiên Như Vân còn đang chìm trong suy nghĩ.
- Ngài muốn hành hạ, tra tấn ta bằng cách trừng phạt ta sống trong nỗi dày vò như vậy sao? Ta là kẻ có tội và hãy giết ta đi.
- Giết ngươi?
- Tấn công Thiên Ma là tội lỗi không thể tha thứ. Xin vì tương lai của Ma giáo mà hãy chém đầu ta.
Pak!
Vương Tín đan hai tay vào nhau rồi cúi đầu.
Chứng kiến sự kiên quyết của đối phương, Thiên Như Vân đã nở nụ cười trên môi.
‘Ta thích những tên như thế này.’
Điều đó không hề sai. Nếu Vương Tín cầu xin mạng sống cho dù chỉ một lần thì Thiên Như Vân sẽ kết liễu hắn ngay lập tức.
Nhưng người này đã thừa nhận tội lỗi và đang cầu xin cái chết.
Đó không phải là một việc dễ dàng làm.
Ngay cả người có cùng huyết thống với Thiên Như Vân như Thiên Lưu Thành cũng không ngần ngại vẫy đuôi cẩu để cầu xin tha mạng.
- Xin hãy ban cho ta cái chết.
Vương Tín nhìn Thiên Như Vân với đôi mắt bướng bỉnh.
Thiên Như Vân lắc đầu và giơ tay.
- Nếu ngươi muốn thì ta sẽ thành toàn cho ngươi.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook