Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 207: Ta Thề Sẽ Trung Thành. (2)

Sẵn sàng

Chương 207: Ta Thề Sẽ Trung Thành. (2)

Khuôn mặt ả ta trở nên rạng rỡ hơn.

- Ta có thể khiến bất cứ ai mà ngài muốn họ tuân theo. 

Đôi mắt Thiên Như Vân chợt nheo mắt.

- Ngươi cũng có thể khiến bất kỳ ai không phục tùng ta mà ngươi muốn. 

- Vâng? 

- Nếu ngươi có thể thay đổi ký ức chỉ bằng một cái chạm tay, thì ngươi có thể khiến nhiều tên đứng về phía ngươi phải không? 

Lời nói của Thiên Như Vân khiến ả ta có chút lo lắng.

Ả bối rối xua tay nói.

- Ta sẽ thề trung thành với ngài! Ta thề chỉ sử dụng năng lực khi có lệnh của ngài. Ta chắc chắn sẽ không …

- Có thật không? Vậy tại sao chính phủ lại phải nhốt một người trung thành như vậy vào một nhà tù bí mật?

Trước những lời nói của Thiên Như Vân, nước da của cô ấy tái đi.

- KHÔNG! Tin tôi đi! Đó, đó là do hiểu lầm. Họ không …

Chak!

Hắn không nhiều lời, vẫy tay.

- Kuak! 

Một đường màu đỏ xuất hiện trên đó.

Đôi mắt cô ta vẫn còn hiện rõ sự kinh ngạc trước khi chết. Thiên Như Vân lạnh lùng nói.

- Tin ngươi? Ngươi tưởng ta là trẻ lên ba sao?

- Chủ nhân. Ta có thể ăn tất cả không? 

Thiên Như Vân lắc đầu và nhìn Shakena, người đang vén mái tóc tím sang một bên, khoe ra sự quyến rũ của mình.

Cũng chỉ có Shakena là người duy nhất nhìn thi thể trên sàn như thể cô đang ở một bữa tiệc tối.

‘Năng lượng tăng lên.’

Nguồn năng lượng đặc biệt mà hắn cảm nhận được ở cô đã trỗi dậy.

Một loại năng lượng ác ma mà cả những võ giả cũng không thể cảm nhận được.

‘Cô ta chắc chắn sẽ có giá trị trong tương lai.

Thiên Như Vân nhận ra tiềm năng trong Shakena. Ả càng ăn nhiều thì càng trở nên mạnh mẽ. 

(TL: Skill này trong bộ nào ấy nhỉ?)

Hắn lắc đầu khi nhìn Shakena đang trong cơn thèm ăn.

Điều này cũng đúng thôi khi từ vượt qua cánh cổng, cô ta chưa được nếm trải thịt người, bị người Trái đất bắt giữ và bỏ đói.

- Ăn đi. Không có ngoại lệ. 

- Woah! 

Shakena cười rạng rỡ và cố ôm lấy Thiên Như Vân. Nhưng hắn lại đẩy cô ra như thể cô là một kẻ phiền toái.

- Tốt nhất là đừng cố lợi dụng.

Shakena cười khúc khích dù còn đang xấu hổ.

Thiên Như Vân càng lạnh lùng thì cô càng cảm thấy mình càng yêu say đắm Thiên Như Vân hơn.

Nhìn Shakena đang cắn nuốt từng trái tim, Lưu Tô Hoa đã lầm bầm.

- Con ả biến thái.

Shakena nhìn lại cô ấy và hỏi.

- Muốn ăn một cái không? 

- Cô ... euk thứ đó. 

Lưu Tô Hoa vội vã chạy khỏi nơi này.

Họ đã để mặc mọi chuyện diễn ra như vậy theo lệnh của Thiên Như Vân. Nhưng khi nhìn thấy Shakena xé nát và ăn trái tim của những đồng minh trước đây thì quả thật khó mà chấp nhận được. Cố Vương Hiền đã truyền âm cho Thiên Như Vân.

[Thiên Ma Giáo Chủ. Ngay cả khi họ là tội nhân, họ vẫn là thành viên giáo phái. Để thi thể họ giống như đồ …]

Hắn không ngu ngốc đến mức nói những lời như vậy trước mặt Shakena. Tất nhiên, hắn có thể nói thành lời, nếu không sợ cô ta nhăm nhe mình như kẻ săn mồi vậy.

Thiên Như Vân đáp lại như thể không thấy phiền vì điều đó.

- Chẳng phải đây là một cách để dọn dẹp hiện trường?

- Đúng là như vậy. 

- Cho nên? Ngươi muốn tổ chức một đám tang hoành tráng cho những kẻ như vậy? 

Đối mặt với câu hỏi mỉa mai ấy, Cố Vương Hiền chỉ biết ngậm miệng với vẻ mặt buồn bã.

Thông thường, thi thể được xử lý theo nhiều cách khác nhau. Chẳng hạn như hỏa táng hoặc sử dụng axit nhưng thủ tiêu bằng cách ăn sạch thì đúng là lần đầu tiên hắn nhìn thấy.

‘… Ta xin lỗi.’

Cố Vương Hiền không thể làm gì hơn ngoài việc cầu nguyện cho linh hồn họ được siêu sinh. 

Mặt khác, Nhiếp Chân bối rối khi nhìn chằm chằm vào thứ đang ăn trái tim người.

Giống như một con hung thú đang thưởng thức buổi tiệc.

- Thiên Ma Giáo Chủ. Cô thư ký đó … không phải là con người sao?

Bởi vì không ai lại làm một điều như vậy.

Thiên Như Vân nói với vẻ mặt không mấy hứng thú.

- Ác ma.

- Vâng? 

- Ngươi có thể xem cô ta như một thực thể loại đặc biệt đến từ cánh cổng.

‘!?’

Khuôn mặt Cố Vương Hiền và Nhiếp Chân đều trở nên cứng đờ.

Nếu cô ta là thực thể loại đặc biệt, thì điều đó có nghĩa là cấp độ nguy hiểm phải vượt qua mức A.

Một kẻ mang đến sự hỗn loạn và diệt vọng.

Và giờ, họ đã hiểu tại sao cô ấy lại hành động vô nhân đạo như vậy.

[Thiên Ma giáo chủ. Làm sao ngài có thể mang theo một sinh vật nguy hiểm như vậy?]

Trước sự quan tâm của Cố Vương Hiền, phản ứng của Thiên Như Vân như không quan tâm lắm.

- Chỉ là nô lệ thôi nên các người đừng lo lắng.

Thành thật mà nói, Shakena không nguy hiểm. Kẻ nguy hiểm chính là Thiên Như Vân. Vì Shakena còn có thể chế ngự được nhưng Thiên Như Vân thì không.

Đôi chân của họ vô thức lùi lại một bước.

Mất khoảng 40 phút để Shakena ăn hết toàn bộ thi thể.

Ngoài sự tàn bạo, Shakena trông giống như kẻ háu ăn.

Shakena ăn tất cả mọi thứ, không để lại gì ngoài máu trên mặt đất.

Shakena nhai miếng thịt cuối cùng vài lần rồi nuốt. Dù ăn rất nhiều nhưng cô vẫn không cảm thấy no.

‘Thực sự không phải là con người.’

Lưu Tô Hoa nhăn mặt lại khi thấy Shakena ăn ngon lành đến vậy.

- Ahh, ta no rồi. Ngươi có thứ gì ngon không?

Ngoài vẻ ngoài trông giống một người phụ nữ, môi và quần áo của cô ấy dính đầy máu.

‘Thức ăn được chuyển hóa thành năng lượng ngay sau khi ăn.’

Thiên Như Vân rất hứng thú với khả năng này.

Hắn càng tò mò về hệ thống tiêu hóa trong người cô.

Nó dường như phân hủy thức ăn ngay lập tức và chuyển hóa thành năng lượng.

‘Hừ.’

Nếu đánh giá lượng năng lượng của Shakena theo thang điểm thì cô ta ở mức 130 so với mức 100 trước khi thưởng thức buổi tiệc.

Một kết quả đạt được từ việc thưởng thức ba mươi chín tên cao thủ Đại Tông Sư.

Đối với Shakena, những bữa tiệc buffet như thế này khá hiếm.

‘Mình rất tò mò về kẻ phản bội.’

Theo lời Shakena thì kẻ phản bội đã xuất hiện cách đây 15 năm.

Nếu kẻ đó vẫn còn sống, thì chứng tỏ thực lực của hắn ta đã tiến bộ rất nhiều.

Tak!

Từ trên cầu thang, Nhiếp Chân đổ những thùng dầu trị giá 150 USD/thùng xuống sàn nhà.

Nội thất của tòa nhà bây giờ có mùi dầu và tiền.

- Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi.

- Ta chắc chắn rằng sẽ không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Tuy rằng những thi thể đều đã được thủ tiêu nhưng nếu muốn dọn sạch những dấu vết còn lại thì chỉ còn cách phóng hỏa cả nhà hàng.

Wheik!

Hỏa khí toát lên từ Thiên Như Vân và cả căn phòng ngập tràn trong biển lửa.

Cũng thật may khi vị trí nhà hàng cách xa trung tâm thành phố.

Cho dù ngọn lửa có bốc lên cao và ai đó vô tình phát hiện ra thì lực lượng cứu hỏa cũng không thể nào dập tắt đám cháy nhanh được.

- Hả? 

Thiên Như Vân đang nhìn ngọn lửa lan ra xung quanh tòa nhà rồi bất ngờ quay lại nhìn.

Cố Vương Hiền hỏi.

- Có chuyện gì vậy ạ.

- Bọn họ đến rồi.

- Sao cơ? 

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...